Bỏ qua nội dung

Thiên kim bị đánh cắp

Chương 15: Trả Lại Nhẫn

Chương 15: Trả Lại Nhẫn

Tôi tắt máy đúng lúc người dẫn chương trình cất giọng mời hai nhà Lục – Tạ bước vào nghi thức chính. Cánh cửa khép hờ, ánh đèn trắng tràn ra hành lang, lạnh và sáng đến mức khiến chiếc nhẫn trên tay tôi gần như không còn màu. Lục Hành Dã đứng cách tôi nửa bước, bàn tay đưa ra rất đúng mực. Nhưng lời của trợ lý Tần Dự vẫn còn vang trong tai tôi: đừng ký bất cứ phụ lục nào liên quan đến hôn ước hoặc quyền đại diện tài sản.

“Ai gọi vậy?” Lục Hành Dã hỏi. Giọng anh ta vẫn dịu dàng, chỉ có ánh mắt không giấu được cảnh giác. Tôi cất điện thoại vào túi, không trả lời. Từ trong hội trường, tiếng khách khứa xôn xao nổi lên từng đợt nhỏ. Ở đời trước, chính nơi này từng biến tôi thành trò cười khi Lục Hành Dã buông tay tôi trước mắt mọi người. Đời này, tôi không định dùng nước mắt để giành sự thương hại. Tôi chỉ cần đặt câu hỏi đúng lúc, trước đủ nhiều người không thể đồng loạt giả vờ chưa nghe thấy.

Điện thoại rung thêm một lần. Hộp thư tôi chỉ định cho khách sạn đã nhận bản scan hồ sơ nghi thức, gồm phương án A và phương án B. Ở trang phương án B, một dòng được đánh dấu bằng bút nhớ màu vàng nhạt: trong trường hợp cô dâu chính thức phát sinh rủi ro sức khỏe, tâm lý hoặc danh dự khiến nghi thức không thể tiếp tục, cô Tạ Minh Châu đại diện Tạ gia hoàn tất phần chào khách và nhận lời chúc mừng. Họ không viết thẳng “thay cô dâu”, chỉ viết “đại diện Tạ gia”. Nhưng chiếc váy champagne, phòng trang điểm riêng và văn bản bổ sung chưa ký đã đủ giải thích phần còn lại.

“Vãn Ninh, đừng để khách chờ lâu. Có chuyện gì, sau lễ anh sẽ cùng em giải quyết.” Lục Hành Dã nói. Tôi ngẩng lên nhìn anh ta. Sau lễ, sau khi tôi đã đứng trên sân khấu, sau khi chiếc nhẫn này được xác nhận trước tất cả quan khách, sau khi họ có đủ lý do nói rằng mọi thứ là tự nguyện, tôi còn có thể giải quyết gì nữa? Một người từng đẩy tôi xuống vực thường rất thích hứa rằng sẽ kéo tôi lên, miễn là tôi chịu bước thêm một bước về phía vực trước. Tôi nói: “Được. Vào thôi.” Nụ cười của anh ta vừa trở lại thì tôi đã đi trước, không đặt tay vào tay anh ta.

Cánh cửa hội trường mở ra. Tiếng vỗ tay lập tức phủ xuống như mưa, dày, ấm và giả tạo. Hoa trắng treo trên trần, màn hình lớn chiếu ảnh đính hôn của tôi và Lục Hành Dã. Ở hàng ghế đầu, Tạ Chấn Nam nhìn tôi bằng ánh mắt cảnh cáo. Ông Lục ngồi cạnh ông, nụ cười cứng như lớp sơn bóng trên đồ cổ. Tạ Minh Châu đứng gần lối phụ, váy champagne nhạt ôm lấy dáng người mảnh mai, mắt hơi đỏ. Tạ Kính Hòa ngồi chếch phía sau, điềm tĩnh hơn tất cả. Ông ta không nhìn sân khấu, mà nhìn tay tôi.

Người dẫn chương trình nói những câu rất đẹp về duyên phận hai nhà, về tình cảm thanh mai trúc mã, về liên minh không chỉ là lợi ích mà còn là sự tin tưởng. Tôi nghe từng chữ, không ngắt lời. Có những chiếc bẫy phải để người khác tự trang trí xong, khi mình chạm vào mới đủ vang. Tôi nhìn chiếc khay nhung được đưa lên, trên đó là chiếc nhẫn còn lại dành cho nghi thức trao đổi trước khách mời. Chiếc nhẫn trên tay tôi bỗng nặng hơn, không phải vì kim cương, mà vì đời trước tôi đã trả quá nhiều cho nó.

“Bây giờ, xin mời Lục thiếu gia và Tạ tiểu thư trao nhẫn, để chính thức xác nhận hôn ước tốt đẹp giữa hai gia đình.” Người dẫn chương trình vừa nói xong, Lục Hành Dã đã đưa tay về phía khay nhung. Tôi lại đưa tay lấy micro trước. Âm thanh trong hội trường khựng lại chỉ trong một nhịp, nhưng nhịp đó đủ làm hàng ghế đầu đổi sắc mặt. Tôi nghe thấy Tạ Chấn Nam gọi khẽ tên tôi, lạnh và nặng. Tôi vẫn nhìn thẳng xuống dưới, giọng không cao, nhưng micro khiến từng chữ rơi rất rõ: “Trước khi trao nhẫn, tôi muốn xác nhận một điều. Hôn ước hôm nay là giữa Lục Hành Dã và cá nhân Tạ Vãn Ninh, hay giữa Lục gia và bất cứ người nào được Tạ gia đặt vào vị trí đại diện?”

Không khí lập tức đông cứng. Người dẫn chương trình cầm thẻ lời dẫn, mặt trắng đi vì không biết có nên cười tiếp hay không. Một số ống kính đang hướng lên sân khấu chậm rãi nâng cao hơn. Lục Hành Dã nhìn tôi; ánh mắt đầu tiên không phải đau lòng, mà là khó chịu vì tôi đã phá kịch bản. Anh ta nhanh chóng đè nó xuống. “Vãn Ninh, em đang hiểu lầm. Đây không phải lúc.” Tôi quay sang anh ta. “Vậy anh chỉ cần trả lời. Hôn ước này có phương án thay người không?”

Tạ Chấn Nam đứng dậy ở hàng đầu. “Vãn Ninh, xuống đây.” Tôi không xuống. Tôi mở điện thoại, không đưa toàn bộ hồ sơ lên màn hình lớn, cũng không đọc những phần liên quan đến Hạ Lan Uyển. Có những lá bài chưa đến lúc phải lật. Tôi chỉ đọc đúng một dòng trong phương án B, dòng đã được cài để phòng trường hợp tôi trở thành “rủi ro”. Đọc xong, tôi đặt điện thoại xuống, nhìn thẳng Lục Hành Dã. “Đây là hồ sơ nghi thức của chính lễ hôm nay. Anh biết không?”

Tạ Minh Châu lập tức bước lên nửa bước, nước mắt đã tràn ra trước cả khi cô ta nói. “Chị, em thật sự không biết họ viết như vậy. Em chỉ sợ chị không khỏe nên mới chuẩn bị ở gần đây. Nếu chị thấy khó chịu, em có thể đi ngay.” Câu nào cũng mềm, câu nào cũng tránh. Cô ta không phủ nhận chiếc váy, không phủ nhận phòng trang điểm, càng không phủ nhận việc mình đã đứng sẵn trong phương án B. Lục Hành Dã quay đầu nhìn cô ta rất nhanh, rồi lại nhìn tôi. Chỉ một khoảnh khắc ấy thôi, khách mời chưa chắc nhận ra, nhưng tôi nhận ra. Người đang bị hỏi là tôi và anh ta. Người anh ta lo trước lại là Minh Châu.

“Đừng kéo Minh Châu vào.” Lục Hành Dã nói, vẫn bằng giọng dịu dàng quen thuộc. “Cô ấy chỉ là người bị đặt vào thế khó. Nếu em không muốn tiếp tục, chúng ta có thể tạm dừng, anh sẽ giải thích với mọi người là em mệt.” Tôi nhìn anh ta, lòng yên xuống. Một người yêu tôi sẽ hỏi tôi đã bị ép ký gì. Một người muốn giữ mặt mũi sẽ hỏi làm sao dừng lại cho êm. Lục Hành Dã đã chọn từ rất lâu rồi, chỉ là đời trước tôi phải chết một lần mới chịu nhìn thấy.

Tôi tháo nhẫn. Kim loại trượt qua khớp tay, lạnh đến mức để lại một vệt trắng rất mảnh trên da. Cả hội trường im lặng đến mức tiếng nhẫn chạm vào khay nhung cũng nghe rõ. Tôi không ném, không khóc, không nguyền rủa. Tôi chỉ đặt nó xuống trước mặt Lục Hành Dã, như trả lại một món đồ vốn chưa bao giờ thuộc về tôi. “Chiếc nhẫn này tôi trả lại. Tình yêu cần phương án B, hôn ước cần phụ lục tài sản, lời hứa cần một người thay thế đứng sẵn phía sau, tôi không nhận.” Tôi nhìn sang Tạ Chấn Nam. “Từ giờ phút này, mọi văn bản lấy danh nghĩa tôi, liên quan đến hôn ước Lục – Tạ hoặc quyền đại diện tài sản, nếu không có luật sư của tôi xác nhận, đều không phải ý chí của tôi.”

Tiếng xôn xao bùng lên như một vết nứt chạy qua mặt kính. Ông Lục đập tay xuống tay vịn ghế. Tạ Chấn Nam sắc mặt tối đến đáng sợ. Tạ Minh Châu khóc nấc, nhưng không còn ai lập tức tiến lên đỡ cô ta như trước, vì tất cả đều đang bận nhìn chiếc nhẫn nằm trên khay. Lục Hành Dã đứng bất động vài giây, rồi miễn cưỡng cười. “Vãn Ninh, em có biết mình vừa làm gì không? Em đang làm tổn thương hai nhà, làm tổn thương cả chúng ta.” Tôi đáp: “Không. Tôi chỉ trả lại đúng thứ các người dùng để buộc tôi im lặng.”

Tạ Kính Hòa lúc này mới đứng dậy. Ông ta không giận dữ, cũng không trách móc, chỉ điềm đạm nhìn người dẫn chương trình rồi quay sang khách mời. “Vãn Ninh gần đây chịu nhiều áp lực, lễ hôm nay tạm dừng ở đây. Tạ gia sẽ có lời giải thích chính thức sau.” Câu nói ấy rất khéo. Ông ta muốn biến hành động trả nhẫn của tôi thành vấn đề cảm xúc cá nhân, muốn đóng khung tôi trong hai chữ áp lực. Tôi cầm micro lần cuối. “Tạm dừng là đúng. Nhưng xin nói rõ: không có ai thay tôi tiếp tục phần nghi thức này.” Nụ cười của Tạ Kính Hòa mỏng đi. Trong khoảnh khắc ấy, tôi biết mình đã chạm đúng con dao ông ta muốn giấu.

Tôi đặt micro xuống và bước khỏi sân khấu. Không ai ngăn tôi trước mặt từng ấy khách. Đó là lợi thế duy nhất của ánh sáng: nó khiến những bàn tay quen kéo người vào bóng tối phải tạm thời thu lại. Đi qua hàng ghế đầu, tôi không gọi Tạ Chấn Nam là ba. Ông cũng không gọi tôi lại nữa. Ánh mắt ông giống như muốn nhốt tôi về từ đường lập tức. Tôi biết tối nay chưa kết thúc. Trả lại nhẫn không phải chiến thắng, chỉ là nhát cắt đầu tiên vào sợi dây đã siết cổ tôi quá lâu.

Hành lang bên ngoài lạnh hơn trong hội trường. Tiếng xôn xao vẫn tràn qua cánh cửa khép lại sau lưng tôi. Tôi vừa lấy điện thoại ra thì Lục Hành Dã đuổi kịp. Anh ta dừng trước mặt tôi, không còn cười được nữa. “Em thật sự muốn đi đến mức này sao? Vãn Ninh, không có anh đứng giữa, em nghĩ Tạ gia sẽ để em yên?” Tôi nhìn người đàn ông từng là lý do khiến tôi chịu đựng thêm vô số lần ở đời trước. Bây giờ anh ta vẫn dùng cùng một cách: biến sự kiểm soát của mình thành bảo vệ. Tôi nói: “Lục Hành Dã, anh chưa từng đứng giữa. Anh chỉ đứng ở phía có lợi.”

Điện thoại trong tay tôi sáng lên. Tin nhắn mới từ số máy bàn vừa gọi lúc nãy hiện trên màn hình: “Tạ tiểu thư, đừng về Tạ gia trước khi gặp luật sư Tần. Hồ sơ của bà Hạ Lan Uyển có điều khoản chỉ gọi tên cô. Có người đã hỏi địa chỉ văn phòng của chúng tôi.” Tôi đọc xong, bàn tay nắm điện thoại siết chặt. Sau cánh cửa hội trường, chiếc nhẫn đã bị tôi trả lại. Trước mặt tôi, Lục Hành Dã vẫn nhìn tôi như thể chỉ cần anh ta đưa tay, tôi sẽ quay về vị trí cũ. Nhưng lần này, thứ đang gọi tên tôi không phải hôn ước hay tình yêu cũ. Đó là di chúc của mẹ tôi.