Chương 14: Hôn Ước Có Giá Bao Nhiêu
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 14: Hôn Ước Có Giá Bao Nhiêu
Xe dừng trước khách sạn lúc chín giờ mười bảy phút. Mưa đã tạnh, nhưng thềm đá vẫn còn một lớp nước mỏng phản chiếu dải đèn vàng trên mái hiên. Từ cửa kính bên ngoài, tôi có thể nhìn thấy hoa trắng xếp thành vòm, tên của tôi và Lục Hành Dã được in bằng chữ bạc trên bảng chào khách. Đời trước, tôi từng bước qua cánh cửa ấy với một niềm tin ngu ngốc rằng mình sắp có một nơi để thuộc về. Đời này, tôi chỉ thấy đó là lối vào của một phòng giao dịch được trang trí bằng hoa tươi.
Tài xế xuống mở cửa. Tôi không vội bước vào ngay mà mở điện thoại, gửi vị trí hiện tại vào hộp thư riêng, kèm một dòng ghi chú: khách sạn Vân Đỉnh, chín giờ mười bảy, trước lễ đính hôn. Làm xong, tôi khóa màn hình, kéo khóa ngăn trong của túi xách nơi phong bì Cố Tín đang nằm yên. Ba trang giấy mỏng không đủ cứu người, nhưng đủ nhắc tôi rằng mọi thứ trước mắt đều có giá. Chỉ khác ở chỗ, đời trước tôi không biết mình chính là món hàng bị đặt lên bàn.
Lục Hành Dã đứng ở cửa sảnh phụ chờ tôi. Áo vest đen, cà vạt xám bạc, gương mặt vẫn dịu dàng đúng mức mà khách khứa thích nhìn thấy ở một vị hôn phu. Anh ta bước tới, ánh mắt lướt qua túi xách của tôi rồi dừng trên mặt tôi. “Vãn Ninh, em đến rồi. Anh lo em gặp chuyện trên đường.”
“Tôi đã nhắn với ba rồi.” Tôi tránh bàn tay anh ta đưa tới. “Văn bản ở đâu?”
Nụ cười của Lục Hành Dã khựng lại rất nhẹ. Nếu là tôi đời trước, chắc sẽ tưởng anh ta đau lòng vì bị lạnh nhạt. Bây giờ, tôi chỉ thấy anh ta đang tính xem nên dùng giọng nào để kéo tôi vào đúng căn phòng đã chuẩn bị sẵn. “Chỉ là vài giấy tờ để bảo vệ em sau chuyện tối qua. Ba em cũng ở đó. Chúng ta nói rõ trước khi ra gặp khách, đừng để người ngoài hiểu lầm.”
“Luật sư đâu?”
“Lễ sắp bắt đầu rồi, mời luật sư đến có phải làm lớn chuyện quá không?” Anh ta hạ giọng, như thể vẫn đang dỗ một người yêu đang giận dỗi. “Anh ở đây, anh sẽ không để ai ép em.”
Tôi nhìn anh ta một lúc. Đời trước, khi cả sảnh tiệc nhìn tôi như kẻ gây họa, Lục Hành Dã cũng từng nói anh ở đây. Nhưng anh ta ở đó để đứng sang phía có lợi hơn, để chứng minh sự dịu dàng của mình không cần trả giá. Tôi cười rất nhạt. “Vậy anh càng không nên sợ luật sư.”
Căn phòng nghỉ riêng nằm sau hành lang bọc thảm màu rượu vang. Trước cửa có hai nhân viên khách sạn và một vệ sĩ của Tạ gia. Tôi dừng lại, quay đầu nhìn camera ở góc trần. Đèn đỏ nhỏ đang sáng. Tôi hỏi nhân viên: “Camera hành lang lưu bao lâu?”
Cô gái mặc đồng phục sững ra rồi đáp: “Theo quy định khách sạn là ba mươi ngày, thưa cô.”
“Tốt. Ghi lại giúp tôi, từ lúc tôi vào đến lúc tôi ra, không được xóa.” Tôi nói đủ lớn để cả vệ sĩ lẫn Lục Hành Dã nghe thấy. Vệ sĩ hơi nhíu mày, còn Lục Hành Dã rốt cuộc không giữ được nụ cười hoàn hảo nữa.
Trong phòng, Tạ Chấn Nam ngồi ở ghế chủ vị, bên cạnh là một người đàn ông họ Lục tôi từng gặp vài lần trong các bữa tiệc gia tộc. Bác cả Tạ Kính Hòa cũng có mặt, vẫn dáng vẻ ôn hòa như người chỉ tình cờ đến để làm dịu không khí. Trên bàn trà đặt một tập văn bản bìa xanh nhạt, bên cạnh có bút máy đã mở nắp. Không có ly rượu, không có nước trái cây, chỉ có một bình trà nóng. Họ đã học được rất nhanh từ tối qua, hoặc đúng hơn, họ chưa từng ngốc đến mức dùng cùng một con dao hai lần.
Tạ Chấn Nam nhìn tôi. “Con đến muộn.”
“Chưa đến giờ nghi thức.” Tôi ngồi xuống chiếc ghế đơn đối diện, không chạm vào bút. “Văn bản.”
Không khí trong phòng lạnh đi một chút. Tạ Kính Hòa cười hòa giải. “Vãn Ninh, cháu đừng căng thẳng như vậy. Chuyện tối qua gây ra nhiều lời bàn tán, ba cháu chỉ muốn có một cam kết nội bộ để bảo vệ danh dự hai nhà. Lễ đính hôn là chuyện vui, đừng để vài câu chữ làm tổn thương tình cảm.”
Tôi cầm tập giấy lên. Trang đầu ghi: Thỏa thuận bổ sung về xử lý rủi ro nghi thức và truyền thông. Chữ nghĩa rất đẹp, từng điều khoản đều khoác áo “bảo vệ danh dự”, “duy trì ổn định”, “tránh hiểu lầm”. Nhưng tôi đọc đến điều thứ ba thì thấy máu trong người lạnh xuống. Trong trường hợp một bên phát sinh rủi ro danh dự, sức khỏe, tâm lý hoặc các yếu tố khác khiến nghi thức không thể tiếp tục theo kế hoạch, đại diện gia tộc có quyền thống nhất phương án thay thế phù hợp nhằm bảo toàn lợi ích chung. Điều thứ năm còn gọn hơn: các quyền lợi phát sinh từ hôn ước và liên minh Lục – Tạ sẽ được xử lý theo phụ lục liên quan đã được hai nhà thông qua.
Phụ lục liên quan. Phương án thay thế. Bảo toàn lợi ích chung. Nếu không có ba trang photo trong túi, tôi có lẽ vẫn sẽ nhận ra sự bất thường. Nhưng có chúng, từng chữ trên giấy trước mặt giống như tự động nối lại với nhau thành một chiếc lưới. Họ không yêu cầu tôi từ bỏ bằng một câu thô thiển. Họ chỉ cần tôi thừa nhận trước rằng khi họ thay người, đó là quyết định hợp lý vì đại cục.
Tôi đặt tập giấy xuống. “Bản sao đâu?”
Tạ Chấn Nam nhíu mày. “Con ký trước, sau lễ thư ký sẽ gửi.”
“Tôi không ký văn bản không có bản sao tại chỗ.”
Ông Lục ho khẽ. “Tạ tiểu thư, văn bản này chỉ để tránh tình huống bất ngờ. Cháu là người sắp làm dâu Lục gia, nên hiểu danh dự của hai nhà quan trọng thế nào.”
“Tôi hiểu.” Tôi nhìn ông ta. “Nên tôi mới muốn hỏi rõ. Hôn ước này ký với Tạ Vãn Ninh, hay ký với bất kỳ ai Tạ gia đặt vào vị trí của tôi?”
Không ai lập tức trả lời. Một câu hỏi thật sự có sức nặng thường không cần nói lớn. Nó chỉ cần rơi đúng chỗ người khác muốn che lại. Lục Hành Dã đứng sau ghế của tôi, bàn tay vốn định đặt lên vai tôi dừng giữa không trung. Tạ Chấn Nam nhìn tôi bằng ánh mắt nặng như đá. Chỉ có Tạ Kính Hòa vẫn giữ nụ cười, nhưng nụ cười ấy mỏng hơn trước.
“Con lại nghe ai nói bậy?” Tạ Chấn Nam lạnh giọng.
“Vậy câu trả lời là gì?” Tôi hỏi. “Nếu hôm nay tôi phát sinh ‘rủi ro danh dự’, người thay thế là ai? Tạ Minh Châu sao? Nếu người thay thế được kích hoạt, quyền lợi liên quan đến Hạ Lan Uyển sẽ được xử lý thế nào?”
Tên mẹ tôi vừa được nói ra, căn phòng lập tức yên đến mức có thể nghe thấy tiếng điều hòa chạy. Lục Hành Dã nhìn sang Tạ Chấn Nam trước khi nhìn tôi. Chỉ một khoảnh khắc rất ngắn, nhưng đủ để tôi biết anh ta không hoàn toàn vô tội với những gì đang đặt trên bàn. Người thật sự không biết sẽ hỏi vì sao. Còn anh ta, phản ứng đầu tiên là xem ai cho phép câu hỏi ấy xuất hiện.
Tạ Kính Hòa chậm rãi đặt chén trà xuống. “Vãn Ninh, cháu đang hiểu lầm. Hạ Lan Uyển là mẹ cháu, những gì thuộc về cô ấy đương nhiên sẽ được gia đình xử lý cẩn thận.”
“Gia đình nào?” Tôi hỏi. “Gia đình cấm tôi vào phòng mẹ? Gia đình chuẩn bị váy dự phòng cho Minh Châu? Hay gia đình muốn tôi ký giấy trước camera trong phòng kín, rồi sau này nói tôi tự nguyện vì đại cục?”
Mặt Tạ Chấn Nam trầm xuống. “Tạ Vãn Ninh.”
“Con nghe được.” Tôi đáp, giọng vẫn thấp. “Không cần gọi tên để nhắc con sợ.”
Đúng lúc ấy, cửa phòng bị gõ nhẹ. Tạ Minh Châu đứng ngoài, mặc chiếc váy màu champagne nhạt, tóc đã làm xong, trang điểm tinh tế đến mức một giọt nước mắt cũng có thể trở thành điểm nhấn. Cô ta nhìn tôi rồi nhìn tập giấy trên bàn, cắn môi. “Chị, khách bên ngoài bắt đầu hỏi rồi. Nếu có chuyện gì, chúng ta có thể nói sau không? Hôm nay là ngày quan trọng của chị và anh Hành Dã mà.”
Tôi nhìn phía sau cô ta. Một nhân viên lễ tân đang ôm tập hồ sơ nghi thức, gáy hồ sơ lộ ra hai nhãn dán nhỏ: phương án A và phương án B. Nếu là đời trước, tôi sẽ chỉ thấy nước mắt của Minh Châu. Bây giờ, tôi thấy cả cách cô ta đứng đúng ngưỡng cửa, đủ gần để người trong phòng thương xót, đủ xa để không phải chịu trách nhiệm cho bất cứ chữ ký nào.
“Minh Châu.” Tôi gọi. “Nếu hôm nay chị không thể tiếp tục nghi thức, em có bằng lòng thay chị không?”
Mắt cô ta đỏ lên gần như lập tức. “Chị nói gì vậy? Sao em có thể…”
“Chỉ cần trả lời bằng lòng hay không.”
Tạ Minh Châu nhìn sang Lục Hành Dã. Cô ta không khóc to, cũng không phản bác thẳng. Im lặng của cô ta mềm mại hơn mọi lời thừa nhận, vì nó cho phép người khác bênh vực cô ta thay phần còn lại. Lục Hành Dã bước lên một bước. “Vãn Ninh, em đừng kéo Minh Châu vào. Cô ấy không liên quan.”
Tôi bật cười rất khẽ. “Không liên quan mà có váy dự phòng, có phòng trang điểm riêng, có phương án B trong hồ sơ nghi thức. Lục Hành Dã, anh có biết điều buồn cười nhất là gì không? Các người chuẩn bị mọi thứ kỹ như vậy, nhưng vẫn muốn tôi tin tôi mới là người làm lớn chuyện.”
Tạ Chấn Nam đứng dậy. “Đủ rồi. Khách đã đến đông đủ. Con không ký cũng được, nhưng ra ngoài phải giữ mặt mũi cho Tạ gia. Sau lễ, chúng ta nói chuyện ở nhà.”
Đó là nhượng bộ nhỏ nhất mà ông có thể đưa ra trước giờ nghi thức. Không phải vì ông thương tôi, mà vì ngoài kia có quá nhiều mắt nhìn. Nếu lễ đính hôn bị hủy ngay trong phòng nghỉ, Tạ gia và Lục gia đều không kịp chuẩn bị câu chuyện đẹp để bán cho người ngoài. Tôi hiểu luật chơi này, nên không ép thêm. Một ván cờ muốn thắng phải biết lúc nào nên giữ chứng cứ lại cho đòn sau.
Tôi đẩy tập giấy về phía ông. “Sau lễ, mọi văn bản liên quan đến tôi phải gửi qua luật sư. Điều khoản thay người, phụ lục Hạ Lan Uyển, quyền lợi phát sinh từ hôn ước, một chữ cũng không được để trong phòng kín.”
Ông Lục sắc mặt khó coi. Lục Hành Dã nhìn tôi như thể cuối cùng cũng nhận ra người đứng trước mặt anh ta không còn là cô gái từng bị một câu ‘vì em’ làm cho mềm lòng. Anh ta hạ giọng. “Vãn Ninh, anh thật sự muốn lễ này diễn ra thuận lợi. Em tin anh một lần được không?”
“Tôi đã từng tin anh rất nhiều lần.” Tôi nhìn chiếc nhẫn trên tay mình. Ánh kim cương dưới đèn trắng lạnh đến nhức mắt. “Kết quả không tốt lắm.”
Tôi đứng dậy, đi ngang qua Tạ Minh Châu. Khi đến gần cô ta, tôi dừng một giây. Mùi nước hoa trắng rất nhẹ, gần giống mùi trên chiếc váy dự phòng tối qua. Tôi không nói gì. Có những câu hỏi không cần đặt ra trước mặt người đã chuẩn bị sẵn nước mắt. Tôi chỉ nhìn nhân viên lễ tân sau lưng cô ta, bình tĩnh nói: “Hồ sơ nghi thức gửi một bản cho trợ lý của tôi ngay bây giờ. Nếu có phương án B, gửi cả phương án B.”
Nhân viên bối rối nhìn về phía Tạ Chấn Nam. Tạ Kính Hòa cười rất nhạt. “Làm theo đi. Hôm nay đừng để tiểu thư nhà chúng ta bất an thêm.”
Ông ta nói như đang che chở tôi. Nhưng tôi nghe ra một ý khác. Tạ Kính Hòa không sợ tôi thấy phương án B. Ông ta sợ tôi làm ầm lên trước khi họ kịp đổi cách dùng nó. Người đáng sợ trong Tạ gia chưa bao giờ là người đập bàn to nhất, mà là người biết khi nào nên mỉm cười để giữ lại con dao.
Ra khỏi phòng nghỉ, hành lang bỗng dài hơn lúc tôi bước vào. Tiếng nhạc từ hội trường vọng tới, nhẹ và sang trọng. Một nhân viên trang điểm muốn dặm lại phấn cho tôi, tôi từ chối. Tôi không cần vẻ mặt hoàn hảo để bước vào nghi thức này. Tôi chỉ cần đủ tỉnh táo để nhớ từng ánh mắt, từng câu nói, từng chữ chưa ký trên bàn.
Điện thoại rung lên đúng lúc tôi đứng trước cửa hội trường. Là một số máy bàn lạ. Tôi nhìn Lục Hành Dã đang chờ phía trước, rồi lùi nửa bước, bắt máy.
“Tạ tiểu thư?” Giọng đàn ông trung niên ở đầu dây bên kia rất thận trọng. “Tôi là trợ lý của luật sư Tần Dự. Về hồ sơ di chúc của bà Hạ Lan Uyển, luật sư Tần muốn hẹn cô gặp mặt sớm nhất có thể. Trước khi gặp ông ấy, xin cô đừng ký bất cứ phụ lục nào liên quan đến hôn ước hoặc quyền đại diện tài sản.”
Tôi siết điện thoại. Sau cánh cửa khép hờ, người dẫn chương trình đã bắt đầu gọi tên hai nhà Lục – Tạ. Lục Hành Dã đưa tay về phía tôi, chiếc nhẫn trên tay tôi lạnh đến mức giống một lời nhắc cuối cùng. Hóa ra giá của hôn ước này không nằm ở hoa, khách mời hay mặt mũi hào môn. Nó nằm ở chữ ký họ chưa lấy được, và trong bản di chúc mẹ tôi để lại dưới tên tôi.
