Chương 13: Cố Trầm Chu Muốn Gì
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 13: Cố Trầm Chu Muốn Gì
Tôi không trả lời tin nhắn ấy ngay. Xe đã rời khỏi bãi đỗ của Tử Lan Hiên, ánh đèn đường trượt qua cửa kính như những đường dao mỏng. Dãy số lạ nằm yên trên màn hình, câu chữ ngắn đến mức không có chỗ cho cảm xúc: muốn biết chiếc váy trắng và hôn ước Lục gia được định giá thế nào, sáng mai đến Cố Tín Capital, Cố Trầm Chu đang đợi cô. Đời trước, tôi từng bỏ qua những lời nhắc muộn màng vì tin nhầm người. Đời này, tôi không còn xa xỉ đến mức làm vậy.
Tôi chụp lại màn hình, gửi vào hộp thư riêng mới tạo, rồi cân nhắc khả năng đây là bẫy. Nếu ngay sau vụ ly rượu và chiếc váy dự phòng, tôi chạy tới gặp người thừa kế Cố gia, chỉ cần ảnh đủ mờ, ngày mai tôi sẽ có thêm một tội danh rất đẹp: qua lại với người đàn ông khác trước lễ cưới. Tôi mở lại điện thoại, gõ: “Tám giờ mười, sảnh tầng một. Tôi không lên phòng riêng, không ký giấy.” Một phút sau, bên kia trả về: “Được.” Không dỗ dành, không chất vấn sự cảnh giác của tôi.
Đêm đó tôi ngủ rất ít. Chiếc nhẫn trên tay vẫn lạnh, nhắc tôi rằng hôn ước với Lục Hành Dã chưa bị cắt đứt. Đời trước, tôi từng nghĩ nhẫn là lời hứa. Bây giờ nhìn nó, tôi chỉ thấy một con dấu được đóng lên người mình trước khi đem ra trao đổi. Tôi thêm vào danh sách việc cần làm ba dòng: yêu cầu Tử Lan Hiên giữ camera; không uống, không ký trước nghi thức; gặp Cố Trầm Chu trong phạm vi công khai.
Sáng hôm sau, Lăng Thành mưa nhỏ. Tòa nhà Cố Tín Capital nằm ở khu tài chính phía đông, kính xám phản chiếu bầu trời thấp và ẩm. Khác với Tạ thị thích treo biểu tượng gia tộc ở mọi nơi, đại sảnh Cố Tín chỉ có một quầy lễ tân, một hàng cây xanh thấp và đồng hồ chạy rất đúng giờ. Tôi bước vào lúc tám giờ tám phút. Hai phút sau, cửa thang máy phía bên phải mở ra.
Cố Trầm Chu bước ra một mình. Áo sơ mi trắng, vest xám đậm, không có trợ lý đi theo. Anh dừng cách tôi ba bước, ánh mắt lướt qua chiếc nhẫn trên tay tôi rồi rời đi, như thể anh thấy nó nhưng không cho mình quyền bình luận. “Tạ tiểu thư.”
“Cố tổng.” Tôi không bắt tay. “Tôi có ba mươi phút.”
“Đủ.” Anh nghiêng người chỉ về khu tiếp khách mở bên cạnh sảnh. Nơi đó có camera ở cả hai góc, bàn kính trong suốt, không bình phong, không cửa riêng. Trên bàn đã đặt sẵn một phong bì màu trắng ngà, niêm phong bằng sáp trong, bên cạnh là một chai nước còn nguyên nắp mua từ máy bán hàng tự động. Tôi nhìn nó, Cố Trầm Chu cũng nhìn theo, giọng vẫn đều: “Cô có thể tự mua chai khác ở quầy nếu không yên tâm.”
“Tôi không uống.” Tôi ngồi xuống đối diện anh. “Nói thẳng đi. Anh biết gì về chiếc váy?”
Anh đặt phong bì đẩy về phía tôi, nhưng không chạm tay vào tôi, cũng không mở thay. “Chiếc váy chỉ là phần dễ nhìn nhất. Người chuẩn bị nó không quan tâm Tạ Minh Châu mặc có đẹp không. Họ chỉ cần chứng minh có một người có thể mặc vừa nó.”
Tôi mở phong bì. Bên trong là ba trang photo đã che một phần thông tin, góc phải có dấu watermark của Cố Tín. Trang đầu là bảng tóm tắt phương án liên minh Lục – Tạ, ngôn từ lạnh như báo cáo tài chính. Dòng tôi nhìn thấy đầu tiên không phải tên mình, mà là cụm “đối tượng hôn ước hợp lệ”. Bên dưới viết: người được Tạ gia xác nhận là đại diện kế thừa quyền lợi liên quan đến Hạ Lan Uyển, ưu tiên Tạ Vãn Ninh; trường hợp phát sinh rủi ro danh dự hoặc không thể tiếp tục thực hiện nghi thức, Tạ gia có quyền đề cử người thay thế được Lục gia chấp thuận.
Móng tay tôi ấn nhẹ vào mép giấy. Từng chữ đều quen thuộc, không phải vì tôi từng đọc, mà vì đời trước tôi đã sống đúng hậu quả của chúng. Khi tôi bị hủy hôn trước mặt mọi người, Tạ Minh Châu mặc váy trắng đứng cạnh Lục Hành Dã không phải tai nạn, cũng không phải sự an ủi vụng về của một cô em gái. Đó là phương án đã được viết sẵn bằng mực đen, chỉ chờ danh dự của tôi bị đập vỡ để đổi người đứng vào vị trí ấy.
“Tối qua, thẻ váy có chữ dự phòng.” Tôi nói.
“Không chỉ thẻ váy.” Cố Trầm Chu lật sang trang thứ hai bằng đầu ngón tay, dừng ở một dòng đã được gạch đánh dấu mảnh. “Có danh sách dự phòng cho lễ phục, chỗ ngồi, bài phát biểu, cả ảnh truyền thông sau nghi thức. Nếu cô gây rối, họ sẽ dùng sự gây rối của cô để chứng minh việc thay người là cần thiết. Nếu cô im lặng và ký trước vài văn bản, họ sẽ dùng chữ ký của cô để chứng minh cô tự nguyện nhường lại phần lợi ích liên quan đến hôn ước.”
Tôi ngẩng lên nhìn anh. “Anh lấy thứ này từ đâu?”
“Không phải từ Tạ gia.” Anh đáp.
“Cũng không phải từ Lục Hành Dã?”
Lần này, Cố Trầm Chu nhìn tôi lâu hơn một chút. “Nếu tôi nói không, cô sẽ tin sao?”
“Tôi sẽ ghi nhớ là anh nói không, sau đó tự kiểm tra.”
Khóe môi anh gần như động một cái, không hẳn là cười. “Vậy tốt hơn.”
Cách nói chuyện của anh không cho người ta điểm để bấu vào. Không dỗ dành, không ép tin. Sau quá nhiều câu “vì em” của Lục Hành Dã, một người chịu để tôi nghi ngờ lại trở nên hiếm hoi đến lạ.
“Tại sao đưa cho tôi?” Tôi khép phong bì lại, giọng thấp hơn. “Cố Trầm Chu, anh muốn gì?”
Anh không trả lời ngay. Ngoài lớp kính sau lưng anh, mưa bám thành những hạt nhỏ trên mặt đường, xe cộ đi qua để lại vệt nước bạc. Một lúc sau, anh mới nói: “Tôi muốn cô đừng trở thành chữ ký cuối cùng trong giao dịch này.”
“Nghe giống lời khuyên miễn phí.”
“Cố gia không làm từ thiện.” Anh nói rất thẳng. “Nhưng có những thứ không thể tính bằng tiền ngay lúc này. Mẹ cô từng để lại một số tài liệu qua hệ thống ủy thác của Cố Tín. Theo quy định, tôi không thể giao nó cho người chưa đủ điều kiện xác nhận. Nếu hôm nay cô bị buộc ký văn bản từ bỏ, hoặc bị đẩy vào scandal khiến tư cách của cô bị nghi ngờ, cánh cửa đó sẽ đóng lại rất lâu.”
Tim tôi như bị ai nắm nhẹ một cái. Anh nhắc đến mẹ tôi bằng giọng bình thường, nhưng hai chữ ấy rơi xuống giữa cuộc đối thoại lại nặng hơn mọi con số trong tập giấy. “Mẹ tôi để lại gì?”
“Hiện tại tôi chỉ có thể nói đến đây.”
“Vậy anh gọi tôi đến, cho tôi thấy một nửa sự thật, rồi bảo tôi tự đi vào lễ đính hôn?” Tôi nhìn anh, nỗi đau vì bị giấu giếm trộn với sự cảnh giác khiến giọng tôi lạnh đi. “Anh và họ khác nhau ở đâu?”
“Khác ở chỗ tôi không yêu cầu cô ký để chứng minh cô tin tôi.” Cố Trầm Chu đặt một tấm danh thiếp màu đen lên bàn, mặt sau có viết một chuỗi mã số bằng bút bạc. “Đây là mã xác minh nội bộ của ba trang photo. Nó chỉ chứng minh Cố Tín từng đối chiếu thông tin này, không thay cô thắng bất cứ cuộc tranh cãi nào. Dùng hay không, hỏi ai, hỏi lúc nào, cô quyết định.”
Tôi cầm tấm danh thiếp, đầu ngón tay chạm vào mép giấy cứng. Không có món quà nào sạch sẽ trong một ván cờ đầy lợi ích. Nhưng Cố Trầm Chu không bọc dao trong hoa. Anh đặt con dao lên bàn và để tôi quyết định có cầm hay không.
Điện thoại trong túi rung lên. Lục Hành Dã nhắn: “Vãn Ninh, em đang ở đâu? Chuyên viên trang điểm đã đến khách sạn. Đừng để mọi người đợi.” Ngay sau đó là tin của Tạ Chấn Nam, ngắn hơn, nặng hơn: “Đến phòng nghỉ riêng trước nghi thức. Có văn bản cần con ký để tránh phát sinh hiểu lầm như tối qua.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy, bỗng thấy cổ họng hơi khô. Họ không đợi đến khi tôi bước vào lễ đính hôn mới ra tay. Văn bản cần ký đã được đặt sẵn, giống ly rượu, giống chiếc váy.
Cố Trầm Chu không hỏi nội dung tin nhắn. “Cô có xe chứ?”
“Có.” Tôi đứng dậy, cất phong bì vào túi. “Và tôi không cần anh đưa đi.”
“Tôi biết.” Anh cũng đứng lên, giữ nguyên khoảng cách ba bước như lúc đến. “Tạ tiểu thư, hôm nay đừng cố chứng minh mình trong sạch với người đã định sẵn cô có tội. Hãy hỏi họ: hôn ước này ký với Tạ Vãn Ninh, hay ký với bất kỳ ai Tạ gia muốn đặt vào vị trí của cô?”
Tôi dừng lại. Câu hỏi ấy sắc hơn mọi lời khuyên. Nó không giúp tôi thoát thân ngay lập tức, nhưng đủ để xé một đường vào tấm màn phủ lên liên minh Lục – Tạ.
Khi tôi đi ra khỏi Cố Tín Capital, mưa đã ngừng. Xe của tôi đỗ bên kia đường, tài xế mở cửa sau. Trên tầng cao không có bóng người nào đứng bên cửa sổ nhìn xuống. Cố Trầm Chu không diễn vai người tiễn tôi ra chiến trường. Anh chỉ đặt trước mặt tôi một câu hỏi và một nửa bản đồ.
Tôi ngồi vào xe, đóng cửa, lấy điện thoại trả lời Tạ Chấn Nam: “Con sẽ đến. Nhưng mọi văn bản phải ký trước mặt luật sư và có bản sao tại chỗ.” Gửi xong, tôi mở phong bì ra lần nữa. Ở cuối trang thứ ba, dưới lớp mực che mờ, vẫn còn sót một dòng chú thích nhỏ chưa bị gạch hết: nếu người thay thế được kích hoạt, quyền lợi liên quan đến Hạ Lan Uyển sẽ được xử lý theo phụ lục riêng.
Phụ lục riêng. Hạ Lan Uyển. Người thay thế.
Tôi nhìn ba cụm từ ấy, rồi nhìn chiếc nhẫn trên tay mình. Bây giờ tôi đã biết Cố Trầm Chu muốn gì. Anh muốn tôi giữ nguyên tư cách bước vào cánh cửa mà mẹ tôi từng để lại. Còn Lục gia và Tạ gia, họ muốn tôi tự tay ký giấy giao chiếc chìa khóa ấy cho người khác trước khi kịp biết nó tồn tại.
Xe chuyển hướng về khách sạn nơi lễ đính hôn sắp diễn ra. Trên màn hình điện thoại, tin nhắn của Lục Hành Dã lại hiện lên: “Anh đợi em trong phòng riêng. Chúng ta nói chuyện trước khi ra gặp khách.” Tôi tắt màn hình, cất phong bì vào ngăn khóa trong túi xách. Lần này, người phải nói chuyện trước mặt mọi người không phải là tôi với anh ta. Là Lục gia, Tạ gia và cái hôn ước đã được định giá từ trước khi tôi kịp nói đồng ý.
