Bỏ qua nội dung

Thiên kim bị đánh cắp

Chương 12: Váy Trắng Và Nước Mắt

Chương 12: Váy Trắng Và Nước Mắt

Tôi đã từng thấy Tạ Minh Châu mặc váy trắng một lần. Đời trước, đó là sau khi tôi bị hủy hôn ngay giữa đại sảnh, tiếng máy ảnh dồn dập như mưa đá đập lên xương. Cô ta đứng bên cạnh Lục Hành Dã, váy trắng tinh khiết, mắt đỏ hoe, bàn tay khẽ đặt lên ngực như thể người vừa mất tất cả là cô ta chứ không phải tôi. Khi ấy tôi mới hiểu, có những bộ váy không cần nhuộm máu vẫn có thể khiến người ta chết đi một lần.

Bây giờ, ánh đèn lạnh từ phòng thử đồ hắt lên gương mặt ướt nước của cô ta. Tạ Minh Châu đứng giữa khung cửa, hai tay siết nhẹ vạt váy, vai gầy run rẩy rất đúng mức. Chiếc váy trắng ôm lấy eo cô ta vừa vặn đến mức không giống một lần thử hộ ngẫu nhiên. Lớp voan mỏng buông xuống mắt cá chân, phía ngực đính những viên pha lê nhỏ phản chiếu ánh đèn, đẹp đến mức khiến người ta gần như quên mất trước đó trên bàn còn có một ly rượu không ai dám uống.

Tôi không bước tới. Tôi cũng không hỏi vì sao cô ta dám mặc váy của tôi. Hỏi câu ấy chỉ khiến mọi người có cơ hội biến tôi thành một người chị ghen tuông, nhỏ nhen, không chịu nổi việc em gái mình chạm vào thứ thuộc về mình. Tôi nhìn Minh Châu một lúc, rồi quay sang nữ nhân viên vừa báo phòng thử lễ phục đã chuẩn bị xong.

“Váy này đứng tên ai?”

Nữ nhân viên hơi tái mặt. Cô ta liếc nhanh về phía Lục Hành Dã, rồi cúi đầu: “Tạ tiểu thư, đây là lễ phục được Lục gia gửi lên trước…”

“Tôi hỏi đứng tên ai.” Tôi nhắc lại, giọng không cao hơn, nhưng từng chữ đủ chậm để không ai có thể giả vờ nghe nhầm. “Phòng thử lễ phục của Tử Lan Hiên nhận đồ, treo đồ, ghi lịch thử, chắc không chỉ dựa vào một câu ‘Lục gia gửi lên’.”

Tạ Minh Châu cắn môi, nước mắt lập tức rơi xuống. “Chị, em thật sự chỉ muốn giúp chị. Chị không thích thì em cởi ra ngay. Đừng làm khó nhân viên nữa, được không?”

Câu cuối cùng của cô ta rất khéo. Một khi tôi tiếp tục hỏi, tôi sẽ thành người làm khó kẻ yếu và người vô can. Lục Hành Dã cũng đứng dậy đúng lúc, chắn nửa người trước mặt Minh Châu. “Vãn Ninh, em ấy đã nói là thử giúp em. Ngày mai là lễ đính hôn, váy cần kiểm tra trước. Em không tới sớm, mọi người chỉ sợ có sai sót.”

Tôi nhìn hắn. “Nếu sợ sai sót, người cần thử là tôi. Nếu tôi không tới, việc đúng quy trình là gọi cho tôi xác nhận. Không phải để Minh Châu mặc váy đứng trong phòng kín rồi chờ tôi nhìn thấy.”

Lục phu nhân nhíu mày, vẻ ôn hòa trên mặt đã mỏng như giấy. “Con gái một nhà, giúp nhau thử một chiếc váy cũng bị con nói thành âm mưu. Vãn Ninh, lòng nghi ngờ của con nặng quá rồi.”

“Tốt.” Tôi gật đầu. “Vậy vì con gái một nhà, càng phải làm rõ để bảo vệ danh dự của Minh Châu. Nếu chiếc váy này thật sự là váy của cháu, cô ấy mặc giúp cháu thì cần có ghi chú thay mặt thử. Nếu chiếc váy này vốn chuẩn bị theo số đo của cô ấy, vậy người đẩy cô ấy vào đây phải giải thích với Tạ gia vì sao để một cô gái chưa đính hôn với Lục thiếu mặc váy cô dâu ở phòng riêng của Lục gia.”

Nước mắt của Tạ Minh Châu khựng lại trong một khoảnh khắc rất nhỏ. Tôi biết cô ta không ngờ tôi sẽ kéo cô ta ra khỏi vị trí nạn nhân dễ thương, đặt cô ta vào vị trí một người cũng cần được “bảo vệ danh dự”. Tạ Chấn Nam vốn đang định quát tôi, nghe đến hai chữ danh dự của Minh Châu thì mặt ông trầm xuống, nhưng không lập tức mở miệng. Đời này, tôi không còn cố chứng minh mình đáng thương hơn cô ta. Tôi chỉ cần để ông tự nhìn thấy, nếu cùng một cái bẫy rơi lên người Minh Châu, ông có còn gọi đó là đại cục hay không.

Tạ Kính Hòa đặt chén trà xuống, giọng vẫn ôn hòa như mọi lần. “Vãn Ninh nói cũng có lý. Nhưng chuyện nhỏ thế này, không cần làm lớn trước mặt Lục phu nhân. Nhân viên có thể nhầm. Hành Dã, bảo Minh Châu thay đồ, hôm nay coi như hiểu lầm.”

“Bác cả,” tôi nói, “hiểu lầm cần được ghi lại để sau này không ai lấy ra dùng lần nữa.”

Ánh mắt Tạ Kính Hòa dừng trên mặt tôi. Rất nhanh, rất nhẹ. Ông ta vẫn cười: “Con muốn ghi lại thế nào?”

Tôi lấy điện thoại ra, mở giao diện ghi chú và đặt ngay trên mặt bàn. “Thứ nhất, nhờ Tử Lan Hiên lưu lại camera hành lang trước phòng thử đồ từ sáu giờ ba mươi đến hiện tại. Thứ hai, lưu sổ nhận lễ phục, tên người giao, tên người nhận và ghi chú số đo. Thứ ba, chiếc váy này trước khi Minh Châu thay ra phải được nhân viên nữ chứng kiến, kiểm tra tem váy, mã váy và phiếu chỉnh sửa. Không cần công khai, chỉ cần niêm phong trong nội bộ Tử Lan Hiên. Nếu đúng là hiểu lầm, những thứ đó sẽ bảo vệ tất cả mọi người.”

Không khí trong phòng riêng yên đến mức tiếng điều hòa cũng trở nên sắc cạnh. Lục Hành Dã nhìn tôi, nụ cười dịu dàng cuối cùng biến mất một phần. “Em chuẩn bị những thứ này từ khi nào?”

“Từ lần đầu tiên tôi hiểu, trong mắt anh, chữ vì em luôn cần camera và biên bản để phiên dịch.”

Sắc mặt hắn thay đổi. Lục phu nhân lập tức lạnh giọng: “Tạ Chấn Nam, đây là cách Tạ gia dạy con gái nói chuyện với nhà chồng tương lai sao?”

Tạ Chấn Nam nhìn tôi, trong mắt vừa có tức giận vừa có thứ gì đó khó gọi tên. Có lẽ ông cũng thấy khó xử. Nếu ép tôi im miệng, chuyện Minh Châu mặc váy cô dâu sẽ bị tôi giữ làm cái gai. Nếu để tôi kiểm tra, Lục gia mất mặt. Nhưng từ đầu đến cuối, ông chưa từng hỏi một câu rằng chiếc váy ấy vì sao lại vừa với Minh Châu đến thế.

Tạ Minh Châu bước ra thêm nửa bước. Vạt váy lướt nhẹ qua sàn, trắng đến chói mắt. Cô ta nhìn Lục Hành Dã, rồi lại nhìn tôi, nước mắt rơi càng nhiều hơn. “Anh Hành Dã, chị thật sự ghét em đến mức này sao? Em biết em không nên chạm vào đồ của chị. Em chỉ sợ ngày mai chị không chịu thử, đến lúc có vấn đề thì hai nhà lại bị người ngoài chê cười. Nếu chị muốn mắng, cứ mắng em đi, đừng vì em mà giận anh ấy.”

Hay thật. Một câu kéo tôi vào vai người phá hôn ước, kéo Lục Hành Dã vào vai người đàn ông bị kẹp giữa hai chị em, kéo Tạ gia vào nỗi sợ bị người ngoài chê cười. Tôi nhìn cô ta, bỗng thấy hơi buồn cười, nhưng nụ cười ấy lạnh đến mức chính tôi cũng không muốn giữ lâu.

“Minh Châu, nếu em thật sự sợ tôi mắng, em sẽ không mặc nó đứng ở cửa đúng lúc nhân viên báo phòng thử đã chuẩn bị xong.” Tôi nói. “Nếu em thật sự chỉ muốn giúp, em sẽ nhắn cho tôi trước khi chạm vào váy. Nếu em thật sự vô tội, điều em nên muốn nhất bây giờ là niêm phong chứng cứ, chứng minh người đưa em vào phòng thử đồ mới là người có ý đồ.”

Gương mặt cô ta trắng bệch đi. Lục Hành Dã nắm lấy cổ tay Minh Châu, có lẽ muốn đưa cô ta vào trong thay đồ, nhưng chính động tác ấy lại giống một sự bảo vệ quá mức. Tôi cúi mắt nhìn bàn tay hắn, rồi nhìn chiếc nhẫn đính hôn trên tay mình. Chiếc nhẫn vẫn ở đó, lạnh và nặng. Tôi chưa tháo nó xuống. Có những thứ phải trả lại trước mặt đủ người, vào đúng thời điểm, để tiếng rơi của nó không bị ai che mất.

“Tạ Vãn Ninh.” Tạ Chấn Nam cuối cùng lên tiếng. “Con muốn làm gì?”

“Con muốn ngày mai lễ đính hôn vẫn diễn ra đúng như kế hoạch.” Tôi đáp.

Cả căn phòng cùng im lặng. Ngay cả Lục Hành Dã cũng không giấu được vẻ bất ngờ trong mắt. Hắn tưởng tôi sẽ nhân cơ hội này đập vỡ bữa tối, đòi hủy hôn, ném chiếc váy vào mặt Minh Châu. Đời trước tôi từng làm gần như vậy trong một khoảnh khắc tuyệt vọng, và chính khoảnh khắc ấy đã trở thành chứng cứ để họ nói tôi điên, nói tôi phá hoại, nói Tạ Minh Châu đáng thương hơn tôi.

Tôi nhìn từng người một, chậm rãi nói tiếp: “Nhưng từ giờ đến trước lễ đính hôn, tất cả lễ phục, đồ uống, hợp đồng và biên bản liên quan đến tôi đều phải được xác nhận bằng văn bản. Tôi sẽ không ký bất cứ thứ gì trong phòng riêng. Tôi cũng không dùng bất cứ thứ gì được chuẩn bị sẵn mà không có người kiểm chứng. Nếu Lục gia thấy yêu cầu này xúc phạm, có thể hủy lễ ngay tối nay và ghi rõ lý do là Tạ Vãn Ninh yêu cầu quy trình minh bạch.”

Lục phu nhân cười lạnh. “Con đang uy hiếp Lục gia?”

“Không.” Tôi nhìn bà. “Cháu đang cho Lục gia một cơ hội chứng minh lễ đính hôn ngày mai thật sự là với cháu, không phải với bất cứ cô gái nào Tạ gia đưa tới để thay thế.”

Câu ấy rơi xuống như dao chạm mặt bàn. Lục phu nhân không đáp ngay. Tạ Chấn Nam cũng không. Chỉ có Tạ Kính Hòa nhìn tôi lâu hơn bình thường, như thể lần đầu tiên ông ta phát hiện quân cờ từng nằm yên trên bàn bắt đầu biết nhìn lại người chơi cờ.

Một tiếng động nhỏ vang lên từ phòng thử đồ. Nữ nhân viên bước ra, trong tay cầm chiếc thẻ treo váy đã được tháo từ lớp lót bên trong. Cô ta không dám đưa cho tôi, chỉ đưa cho Lục Hành Dã. Tôi vẫn nhìn thấy một góc chữ trên đó: mã váy, ngày nhận, và dòng ghi chú bị ngón tay cô ta che mất một nửa. Dù chỉ một nửa, cũng đủ để tôi thấy hai chữ “dự phòng”.

Lục Hành Dã siết chiếc thẻ rất nhanh, rồi nhét nó vào túi áo. “Tối nay mọi người đều mệt rồi. Minh Châu thay đồ trước đi. Chuyện váy, anh sẽ cho em một lời giải thích.”

“Tôi không cần lời giải thích riêng.” Tôi cất điện thoại vào túi. “Tôi cần bản ghi nhận đồ của Tử Lan Hiên. Nếu anh không đưa, ngày mai tôi sẽ hỏi trước mặt khách.”

Tạ Minh Châu bật khóc thành tiếng. Lần này cô ta khóc thật hơn lúc trước một chút. Có lẽ vì chiếc váy trắng trên người cô ta đã không còn là vũ khí chỉ về phía tôi, mà bắt đầu siết ngược lên cổ chính cô ta. Tạ Chấn Nam bảo người đưa cô ta vào trong thay đồ. Lục phu nhân đứng dậy trước, sắc mặt khó coi. Bữa cơm hòa giải kết thúc trong mùi rượu mơ chưa ai uống, trà chưa ai chạm và một chiếc váy trắng bị buộc phải cởi xuống trước khi kịp trở thành bằng chứng hoàn chỉnh cho màn thay cô dâu.

Khi rời khỏi Tử Lan Hiên, tôi không đi cùng Tạ gia. Tài xế vẫn đợi ở bãi xe như tôi dặn, đèn xe bật thấp, cửa khóa trong. Tôi ngồi vào ghế sau, đóng cửa lại, mới phát hiện lòng bàn tay mình lạnh đến mức gần như mất cảm giác. Tôi không sụp đổ trong phòng đó, không ném ly, không xé váy, không hỏi vì sao họ có thể đối xử với tôi như vậy. Nhưng không hỏi không có nghĩa là không đau. Có những vết thương đời trước, chỉ cần nhìn thấy màu trắng ấy là lại tự mở miệng.

Điện thoại rung lên đúng lúc xe chuẩn bị rời khỏi bãi. Tôi tưởng là email hẹn giờ, hoặc tin nhắn từ số lạ ban đầu. Nhưng trên màn hình là một dãy số chưa lưu khác. Nội dung chỉ có một câu.

“Muốn biết chiếc váy trắng và hôn ước của Lục gia được định giá thế nào, sáng mai đến Cố Tín Capital. Cố Trầm Chu đang đợi cô.”

Tôi nhìn dòng chữ ấy rất lâu. Sau ly rượu, sau nước mắt, sau chiếc thẻ váy bị giấu đi quá nhanh, cuối cùng cái tên Cố Trầm Chu vẫn xuất hiện ở nơi không ai trong Tạ gia muốn tôi chạm tới.

Mà tôi cũng muốn biết, người đàn ông từng gửi manh mối muộn màng ở đời trước, lần này rốt cuộc muốn gì.