Chương 11: Một Ly Rượu Được Chuẩn Bị Sẵn
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 11: Một Ly Rượu Được Chuẩn Bị Sẵn
Tin nhắn ấy hiện lên chưa đầy ba giây, nhưng đủ để cả căn phòng khách trước mắt tôi trở nên xa lạ hơn một tầng. Lục Hành Dã vẫn đứng đó, tay đặt nhẹ trên xấp giấy vừa thu lại, nụ cười dịu dàng không lệch nửa phân. Tạ Minh Châu nhìn tôi bằng đôi mắt đỏ ướt, như thể chỉ cần tôi nói một chữ từ chối, cô ta sẽ lại trở thành người bị tôi làm tổn thương. Tạ Chấn Nam cau mày chờ câu trả lời. Còn Tạ Kính Hòa thì im lặng, im lặng đến mức giống như ông ta đang cân đo xem tin nhắn vừa rồi có làm nét mặt tôi thay đổi hay không.
Tôi khóa màn hình điện thoại lại, chậm rãi đặt vào túi áo. “Được. Tối nay tôi sẽ đến.” Nụ cười của Lục Hành Dã hơi giãn ra, nhưng tôi nói tiếp trước khi hắn kịp dùng vẻ nhẹ nhõm ấy làm dây buộc cổ tôi: “Tôi tự đi. Địa điểm và thời gian gửi qua tin nhắn, không cần ai đến đón. Tôi cũng không ngồi xe của Lục gia.”
Tạ Chấn Nam lập tức trầm giọng: “Con lại muốn làm khó ai?”
“Không.” Tôi nhìn ông. “Con chỉ không lên xe của người vừa đưa con một bản biên bản bất lợi rồi bảo là vì muốn bảo vệ con.” Tôi nói rất bình tĩnh, vì càng bình tĩnh, câu chữ càng khó bị biến thành kích động. Lục Hành Dã nhìn tôi một lúc, cuối cùng vẫn cười: “Được, em muốn tự đi thì tự đi. Anh chỉ mong tối nay chúng ta có thể nói chuyện như người một nhà.”
Người một nhà. Ba chữ ấy đời trước từng khiến tôi nhượng bộ quá nhiều. Sau khi Lục Hành Dã rời đi, Tạ Chấn Nam gọi tôi lại giáo huấn vài câu về thể diện hai nhà, về việc đừng để chuyện nhỏ biến thành vết nứt lớn. Tôi không tranh cãi. Tôi chỉ nghe, ghi nhớ từng người có mặt, từng câu nói được dùng để ép tôi đứng vào vị trí đã được sắp xếp sẵn. Đến khi trở về phòng, việc đầu tiên tôi làm là chụp lại tin nhắn cảnh báo, lưu vào ổ mã hóa cùng bản ghi log đêm qua, rồi chuyển một bản vào hòm thư phụ đã hẹn giờ gửi đi lúc chín giờ ba mươi tối nếu tôi không tự hủy lệnh. Người nhận là địa chỉ công khai của văn phòng Tần Dự. Tôi không biết ông ta có kịp đọc không, cũng không biết số lạ kia thuộc về ai. Nhưng đời này, tôi không còn đặt mạng sống và danh dự của mình vào lòng tốt chưa được chứng minh của bất cứ ai.
Sáu giờ bốn mươi tối, xe Tạ gia dừng trước Tử Lan Hiên. Đây là câu lạc bộ tư nhân thường được dùng cho tiệc nhỏ của giới Lăng Thành, ngoài mặt là nơi ăn tối tao nhã, bên trong lại có đủ phòng trà, phòng rượu, phòng thử lễ phục và lối đi riêng để những bí mật không cần đi ngang sảnh chính. Tôi bảo tài xế đợi ở bãi xe tầng một, không tắt máy quá lâu, cũng không nhận bất cứ cuộc gọi nào yêu cầu rời đi nếu người gọi không phải tôi. Ông ta nhìn tôi qua gương chiếu hậu, hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn đáp một tiếng vâng.
Phòng riêng của Lục gia nằm ở cuối hành lang tầng ba. Khi cửa mở ra, tôi nhìn thấy Tạ Chấn Nam, Tạ Kính Hòa, Tạ Minh Châu và Lục Hành Dã đã ngồi đủ. Thêm một người phụ nữ trung niên mặc sườn xám màu ngà ngồi bên cạnh Lục Hành Dã, khuôn mặt trang nhã, ánh mắt đánh giá tôi từ đầu đến chân rồi nhanh chóng phủ lên một lớp thân thiện. Đó là Lục phu nhân. Đời trước, bà từng nắm tay tôi trước mặt khách khứa, nói rằng con dâu Lục gia cần biết nhịn. Tôi đã nhịn đến mức không còn gì để mất.
“Vãn Ninh đến rồi.” Lục Hành Dã đứng dậy kéo ghế cho tôi. “Em ngồi cạnh anh đi.”
Tôi không bước ngay. Ánh mắt tôi dừng trên vị trí bên cạnh hắn. Trước chiếc ghế ấy đã đặt sẵn một ly rượu màu hổ phách nhạt. Không phải ly rỗng chờ chủ nhân đến rồi mới rót, mà là một ly đã được chuẩn bị trước, mặt ly có một vòng hơi nước rất mỏng, dưới đáy phản ánh đèn thành một vệt sáng vụn. Những người khác trước mặt đều là chén trà hoặc ly rượu còn trống. Chỉ riêng tôi có một ly rượu đã đứng đợi sẵn.
Lục Hành Dã theo ánh mắt tôi nhìn xuống, dịu giọng giải thích: “Anh nhớ em dễ lạnh bụng khi căng thẳng. Đây là rượu mơ ủ nhẹ, không nặng, uống một ngụm sẽ dễ chịu hơn.”
Nếu không có đời trước, câu đó nghe có lẽ rất chu đáo. Đời trước, trước khi tôi đặt bút ký vào lời xin lỗi, trước khi đầu óc tôi nặng như bị phủ một lớp sương, hắn cũng từng nói gần như vậy. Uống một ngụm thôi, mọi chuyện sẽ qua. Sau đó mọi chuyện thật sự qua đi, nhưng là qua khỏi tay tôi, qua khỏi tên tôi, qua khỏi cuộc đời tôi.
Tôi ngồi xuống chiếc ghế hắn kéo, nhưng không chạm vào ly rượu. “Ai rót?”
Người phục vụ đứng cạnh cửa hơi khựng. Lục Hành Dã cười bất đắc dĩ: “Vãn Ninh, em không cần căng như vậy. Là anh bảo chuẩn bị trước.”
“Vậy anh uống trước đi.” Tôi đẩy ly rượu về phía hắn. Giọng tôi không cao, nhưng đủ để cả bàn nghe thấy. “Nếu chỉ là một ly rượu mơ để dễ chịu hơn, anh uống trước một nửa, phần còn lại tôi uống.”
Không khí trên bàn ăn đột ngột yên xuống. Nụ cười trên mặt Lục phu nhân mỏng đi. Tạ Chấn Nam nhíu mày rất sâu, còn Tạ Kính Hòa đặt tay lên miệng chén trà, ánh mắt lướt qua Lục Hành Dã nhanh đến mức gần như không ai nhận ra. Nhưng tôi nhận ra. Tôi đã sống qua một đời quá dài chỉ để học cách nhìn những khoảnh khắc người ta tưởng mình che giấu thành công.
Lục Hành Dã không cầm ly. Hắn chỉ nhìn tôi, trong mắt có một thứ tổn thương được diễn rất đúng lúc. “Em nghi ngờ anh đến mức này sao?”
“Tôi chỉ muốn công bằng.” Tôi đáp. “Sáng nay anh bảo văn bản bất lợi là mẫu thông thường. Tối nay anh bảo ly rượu được chuẩn bị sẵn là vì quan tâm. Nếu mọi thứ đều bình thường, đổi người dùng trước chắc cũng không khó.”
Tạ Minh Châu ngồi đối diện lập tức đứng dậy, giọng mềm đến mức như sợ gió mạnh hơn một chút cũng làm cô ta vỡ vụn. “Chị, nếu chị không yên tâm, để em uống thay chị. Anh Hành Dã thật sự chỉ muốn mọi người hòa thuận thôi, chị đừng khiến anh ấy khó xử nữa.” Cô ta vươn tay về phía ly rượu rất nhanh, nhanh hơn một người yếu đuối nên có. Nhưng tay cô ta còn chưa chạm vào chân ly, Lục Hành Dã đã giữ cổ tay cô ta lại.
“Minh Châu, em đừng động.”
Bốn chữ ấy rơi xuống bàn ăn, nhẹ đến mức gần như lịch sự, nhưng đủ để mọi thứ nứt ra. Tạ Minh Châu cứng người. Lục Hành Dã cũng nhận ra mình vừa phản ứng quá nhanh. Hắn buông tay cô ta ra, cố sửa bằng một câu rất mềm: “Em sức khỏe không tốt, đừng uống rượu.”
Tôi nhìn hắn. “Còn tôi thì sức khỏe tốt đến mức có thể uống thứ anh không cho Minh Châu động vào?”
Lục phu nhân đặt đũa xuống. “Vãn Ninh, con là con gái sắp vào cửa Lục gia, nói chuyện phải biết chừng mực. Một ly rượu mà cũng làm ầm lên, sau này làm sao gánh được thể diện hai nhà?”
Tôi cầm chai nước khoáng còn nguyên nắp cạnh tay, tự mình mở ra. Tiếng nắp nhựa tách một cái trong căn phòng yên lặng nghe rất rõ. “Cháu chưa vào cửa Lục gia. Và nếu thể diện hai nhà cần được gánh bằng việc cháu uống một ly rượu không ai dám uống trước, vậy thể diện ấy cũng nhẹ quá.”
Mặt Tạ Chấn Nam sầm xuống. “Tạ Vãn Ninh.”
“Ba.” Tôi ngắt lời ông, lần đầu tiên trong tối nay nhìn thẳng vào ông. “Nếu tối nay người ngồi ở vị trí này là Minh Châu, trước mặt con bé cũng có một ly rượu được chuẩn bị riêng, ba có bắt con bé uống vì đại cục không?”
Tạ Chấn Nam im lặng. Ông không trả lời, vì câu trả lời thật sẽ làm ông khó xử, còn câu trả lời giả sẽ làm ông giống một người cha công bằng. Ông chưa bao giờ muốn làm vế thứ hai.
Tạ Kính Hòa đúng lúc lên tiếng: “Được rồi. Một ly rượu thôi, không uống thì đổi trà. Tối nay gọi mọi người đến là để hạ hỏa, không phải để tranh cãi.” Ông ta quay sang Lục Hành Dã, giọng vẫn ôn hòa. “Hành Dã, bảo người đổi đồ uống cho Vãn Ninh đi. Con bé mấy ngày nay căng thẳng, cảnh giác hơn cũng bình thường.”
Cảnh giác hơn cũng bình thường. Một câu nghe như bênh tôi, nhưng thực chất đã nhét sẵn chữ căng thẳng vào người tôi. Tôi cúi mắt, nhìn điện thoại đặt trong túi áo. Chế độ ghi âm vẫn đang chạy. Nó không chứng minh được ly rượu có vấn đề gì, nhưng có thể chứng minh một điều: khi Minh Châu định uống thay, Lục Hành Dã đã ngăn cô ta nhanh hơn cả người bị oan nên phản ứng.
Người phục vụ đổi cho tôi một tách trà mới pha trước mặt. Tôi không uống, chỉ để đó. Bữa ăn tiếp tục trong một thứ yên ổn giả tạo. Lục Hành Dã vài lần gắp thức ăn cho tôi, tôi đều tránh bằng cách tự dùng muỗng riêng. Lục phu nhân nói về khách mời lễ đính hôn ngày mai, Tạ Chấn Nam nói về cổ đông Lục gia đang chờ tin hai nhà ổn định. Tạ Kính Hòa thì rất ít nói, nhưng mỗi lần mở miệng đều nhắc đến hai chữ đại cục, như thể chỉ cần lặp lại đủ nhiều, hai chữ ấy có thể phủ kín mọi dấu vân tay trên cái bẫy tối nay.
Đến cuối bữa, Lục Hành Dã rốt cuộc không nhịn được nữa. Hắn đặt khăn ăn xuống, giọng thấp hơn ban đầu. “Vãn Ninh, em nhất định phải đẩy mọi chuyện đến mức lễ đính hôn ngày mai cũng không còn đường lui sao?”
Tôi nhìn hắn. “Từ đầu đến cuối, người luôn nhắc lễ đính hôn là anh. Tôi chỉ nhắc chứng cứ.”
“Chứng cứ sẽ có kết luận.” Hắn nói. “Nhưng một khi em khiến Lục gia mất mặt trước ngày mai, dù kết luận có thế nào, em cũng không lấy lại được lòng tin của người lớn.”
Tôi khẽ cười. “Tôi không về đời này để lấy lại lòng tin của người lớn.”
Lục Hành Dã sững lại. Trong khoảnh khắc ấy, tôi biết hắn không hiểu câu nói đó. Hắn chưa từng chết dưới những lời vì em, vì đại cục, vì người một nhà. Hắn không biết có những thứ mất rồi không cần lấy lại, vì bản thân nó chưa từng đáng giá như tôi tưởng.
Cửa phòng riêng bỗng bị gõ nhẹ. Một nữ nhân viên bước vào, cúi đầu với Lục Hành Dã. “Lục thiếu, phòng thử lễ phục đã chuẩn bị xong. Váy trắng cũng đã đưa lên.”
Lục Hành Dã cau mày rất nhanh. “Ra ngoài trước.”
Nhưng đã muộn. Cánh cửa bên cạnh bình phong mở hé, ánh đèn từ phòng thử đồ rọi ra một vệt trắng lạnh. Tạ Minh Châu, người vừa nói muốn vào rửa tay, đứng ở đó trong chiếc váy trắng dài đến mắt cá chân. Mắt cô ta đỏ hoe, hàng mi còn ướt, dáng vẻ yếu đuối đến mức bất cứ ai nhìn vào cũng sẽ nghĩ cô ta mới là người bị ép vào nơi không thuộc về mình.
Cô ta nhìn tôi, môi run lên. “Chị, em chỉ thử giúp chị xem có vừa không. Chị đừng giận…”
Tôi nhìn ly rượu vẫn còn nguyên trên bàn, rồi nhìn chiếc váy trắng trên người cô ta. Hóa ra tối nay, họ không chỉ chuẩn bị sẵn một ly rượu. Họ còn chuẩn bị sẵn cả người thay tôi đứng vào vị trí cô dâu.
