Bỏ qua nội dung

Thiên kim bị đánh cắp

Chương 10: Người Yêu Cũ Vẫn Diễn Hay Như Vậy

Chương 10: Người Yêu Cũ Vẫn Diễn Hay Như Vậy

Tần Dự không nói thêm ngay.

Trong điện thoại chỉ còn tiếng dòng điện rất nhỏ. Tôi đứng trước bàn trang điểm, màn hình máy tính vẫn mở ảnh mảnh giấy bị nước trà làm nhòe. Tên mẹ tôi và tên tôi nằm cạnh nhau trên đó, bình tĩnh đến mức lạnh sống lưng.

Nếu là đời trước, chỉ cần nghe hai chữ di chúc, tôi đã tự đẩy mình vào tay người khác. Nhưng đêm nay, tôi không hỏi vội.

Tôi nói: “Luật sư Tần, ông biết tôi là ai. Ông cũng biết mảnh giấy đó từng thuộc về hồ sơ nào. Vậy trước khi yêu cầu tôi nghe lời, ông nên cho tôi một lý do để tin ông.”

Đầu dây bên kia im lặng thêm vài giây. Sau đó Tần Dự khẽ cười, không giống vui, càng không giống chế giễu. “Cô rất giống mẹ cô ở điểm này.”

Ngón tay tôi siết lại. “Đừng dùng mẹ tôi để kéo gần khoảng cách.”

“Được.” Giọng ông ta lập tức trở nên bình tĩnh. “Tôi chỉ nói điều có thể nói qua điện thoại. Thứ cô tìm thấy là một phần phụ lục của bản di chúc hai lớp. Trang đó vốn không nên rời khỏi túi niêm phong. Nếu nó xuất hiện trong Tạ gia, nghĩa là có người đang dọn lại chứng cứ, hoặc có người muốn dùng nó làm mồi nhử.”

“Mồi nhử cho ai?”

“Cho cô.” Tần Dự đáp. “Một người vừa thoát khỏi bẫy tài liệu mật, vừa bị ép xin lỗi, lại phát hiện tên mình trong di chúc của mẹ. Cảm xúc của cô chỉ cần lệch một chút, họ sẽ có lý do nói cô kích động, tham lam, bất ổn, thậm chí tự ý đánh cắp giấy tờ gia tộc.”

Tôi nhìn chiếc túi tài liệu được niêm phong trong ảnh hiện trường. May mà tôi không chạm vào nó. May hơn nữa, đêm nay tôi không còn run rẩy trước một mảnh giấy mang tên mẹ.

“Ông vừa nói họ,” tôi hỏi, “là Tạ gia, hay Lục gia?”

Tần Dự không trả lời thẳng. “Người nóng lòng bắt cô xin lỗi nhất thường không phải người tổn thương nhất, mà là người cần lời xin lỗi đó trở thành công cụ.”

“Ông có bản sao di chúc không?” tôi hỏi.

“Cô chưa đủ an toàn để nhận nó.”

Tôi hiểu đó không phải từ chối, mà là xác nhận: ông ta có thứ gì đó.

Tôi hỏi: “Vậy ông muốn gì?”

“Sáng mai, Lục Hành Dã sẽ đến tìm cô.” Tần Dự nói. “Cậu ta sẽ không nổi giận. Cậu ta sẽ dịu dàng hơn bình thường, vì dịu dàng là thứ dễ khiến người ta tự hạ cảnh giác nhất. Cô Tạ, đừng lên xe của cậu ta. Đừng ký bất cứ văn bản hòa giải, giải trình hay cam kết bảo mật nào. Đặc biệt, đừng để cậu ta đưa cô đến nơi chỉ có người của Lục gia.”

“Tại sao ông biết trước chuyện này?”

“Tôi từng nhìn thấy cùng một vở kịch.” Giọng ông khàn xuống. “Và lần đó, mẹ cô không kịp rời khỏi sân khấu.”

Trước khi tôi kịp hỏi thêm, đầu dây bên kia đã tắt. Tần Dự không cho tôi địa chỉ, không cho tôi bằng chứng. Ông chỉ để lại một câu cảnh báo đủ khiến đêm dài thêm lạnh.

Tôi không ngủ. Gần sáng, bản sao log an ninh được gửi vào hòm thư phụ: thời gian đăng nhập từ Study-2F, lịch mất kết nối camera và một truy vấn lạ qua router trước khi email bị chặn. Tôi tải xuống, lưu vào ổ mã hóa, rồi gửi thêm một bản cho tài khoản không gắn với Tạ gia.

Bảy giờ ba mươi, người giúp việc gõ cửa. “Đại tiểu thư, Lục thiếu đến rồi. Chủ tịch bảo cô xuống phòng khách.”

Tôi cài chiếc khuy cuối cùng. Trong gương, sắc mặt tôi nhợt hơn bình thường, nhưng mắt rất tỉnh. Đời trước, tôi từng vì một câu “anh lo cho em” mà tự đưa cổ tay vào vòng dây. Đời này, tôi chỉ muốn xem người yêu cũ còn diễn đến mức nào.

Khi tôi xuống lầu, Lục Hành Dã đang đứng cạnh cửa sổ phòng khách. Áo sơ mi trắng, vest xám nhạt, trên tay cầm bó lan trắng rất hợp với dáng vẻ lịch thiệp. Tạ Minh Châu ngồi ở ghế đơn, hai mắt hơi đỏ. Tạ Chấn Nam ngồi sofa chính, còn Tạ Kính Hòa chậm rãi uống trà.

Lục Hành Dã nhìn thấy tôi, lập tức bước tới. Giọng hắn dịu đến mức người ngoài nghe vào sẽ thấy tôi mới là kẻ quá đáng. “Vãn Ninh, tối qua anh nóng ruột nên nói không rõ. Anh đến để xin lỗi em.”

Tạ Minh Châu cúi đầu. “Anh Hành Dã, không cần đâu. Là em khiến chị hiểu lầm trước.”

Một câu rất mềm. Đời trước, tôi từng thua những câu như vậy quá nhiều lần.

Tôi không nhận hoa. “Anh xin lỗi chuyện gì?”

Nụ cười của Lục Hành Dã khựng lại rất ngắn. Hắn nhanh chóng đặt hoa lên bàn trà. “Xin lỗi vì để em một mình đối diện với chuyện rối như vậy. Anh biết em sợ. Nhưng Vãn Ninh, chuyện email đã được chặn, chứng cứ cũng đang kiểm tra. Nếu em tiếp tục làm lớn, người ngoài sẽ chỉ nói Tạ gia nội đấu, nói em vì ghen với Minh Châu nên cố ý kéo cả nhà xuống nước.”

Tôi nhìn hắn. “Người ngoài nào? Người ngoài đã biết chuyện tối qua rồi sao?”

Tạ Chấn Nam cau mày. Tạ Kính Hòa nâng mắt nhìn tôi một cái. Lục Hành Dã không tránh được câu hỏi ấy, nhưng hắn tránh rất khéo. “Anh chỉ đang lo xa. Em biết giới hào môn không thiếu người chờ xem trò cười.”

“Anh lo xa từ lúc nào?” tôi hỏi. “Trước khi Minh Châu gọi cho anh, hay trước khi anh biết email đã được chặn?”

Không khí trong phòng khách lập tức nặng xuống. Tạ Minh Châu siết khăn tay, giọng nhỏ như sắp khóc. “Chị, em thật sự chỉ nói với anh Hành Dã rằng trong nhà xảy ra chút hiểu lầm. Em không biết vì sao anh ấy biết chuyện email.”

Lục Hành Dã quay sang cô ta, ánh mắt dịu dàng đúng lúc. “Minh Châu, không sao.” Rồi hắn nhìn lại tôi, vẻ mặt đầy nhẫn nại. “Vãn Ninh, em đừng ép Minh Châu nữa. Cô ấy yếu, tối qua đã sợ đến phát run. Em muốn trách thì trách anh. Anh có kênh riêng nghe được một chút tin, vì anh là vị hôn phu của em, anh không thể không quan tâm.”

Tôi suýt bật cười, nhưng cuối cùng chỉ thấy lạnh. Người yêu cũ của tôi vẫn diễn hay như vậy: biến sơ hở thành quan tâm, biến nghi vấn thành bắt nạt, biến hôn ước thành dây buộc quanh cổ.

“Vậy vị hôn phu của tôi,” tôi nói, “anh quan tâm tôi bằng cách bảo tôi xin lỗi Minh Châu trước khi kiểm tra xong log?”

“Anh chỉ muốn giảm tổn thương xuống mức thấp nhất.”

“Cho ai?”

Hắn im lặng.

Tạ Chấn Nam đặt mạnh chén trà xuống. “Đủ rồi. Hành Dã đã hạ mình đến đây, con còn muốn thế nào?”

“Hạ mình?” Tôi nhìn bó lan trắng trên bàn. “Mang một bó hoa đến, nói vài câu dịu dàng, rồi yêu cầu người vừa bị đăng nhập trái phép tài khoản im lặng. Đây gọi là hạ mình sao?”

Lục Hành Dã thở dài, như thể hắn bị tôi làm đau nhưng vẫn không nỡ trách. Hắn lấy từ túi tài liệu ra một xấp giấy mỏng, đặt lên bàn, đẩy về phía tôi. “Anh biết bây giờ em nhạy cảm với hai chữ xin lỗi, nên anh không ép em viết lời xin lỗi. Đây chỉ là một bản ghi nhận nội bộ. Em ký xác nhận tối qua là hiểu lầm gia đình, chưa có kết luận ai cố ý hại ai, đồng thời cam kết không tự ý cung cấp video, bản ghi âm và tài liệu liên quan cho bên thứ ba trước lễ đính hôn. Như vậy, Tạ gia yên tâm, Lục gia cũng yên tâm. Anh sẽ đứng ra bảo vệ em.”

Tôi nhìn xấp giấy đó.

Trên trang đầu, tiêu đề rất nhẹ: Biên bản hòa giải và bảo mật thông tin gia đình. Nhưng điều khoản thứ ba ghi rằng các phát ngôn tối qua của tôi phát sinh từ trạng thái căng thẳng, chưa đủ căn cứ khách quan. Điều khoản thứ năm yêu cầu tôi không khiếu nại, tố cáo hoặc cung cấp tài liệu cho bên thứ ba trước lễ đính hôn. Điều khoản thứ bảy nói nếu vi phạm, tôi tự chịu hậu quả về tư cách và quyền lợi liên quan.

Tư cách và quyền lợi liên quan.

Tôi chậm rãi ngẩng đầu. “Ai soạn?”

“Bộ phận pháp lý Lục gia.” Lục Hành Dã đáp rất nhanh. “Chỉ là mẫu thông thường.”

“Thông thường đến mức nhắc cả tư cách và quyền lợi liên quan?”

Mắt hắn khẽ động. Chỉ một tích tắc, vẻ dịu dàng hoàn hảo xuất hiện vết nứt rất mảnh.

Tôi cầm bản hòa giải lên, không ký, cũng không xé. Tôi bật điện thoại, chụp từng trang trước mặt họ. Tạ Minh Châu lập tức đứng dậy. “Chị, chị làm vậy khác gì không tin anh Hành Dã?”

“Đúng.” Tôi đáp. “Tôi không tin.”

Mặt cô ta tái đi. Lục Hành Dã mím môi, nhưng giọng vẫn mềm. “Vãn Ninh, em nhất định phải biến anh thành người ngoài sao?”

“Anh vốn là người ngoài.” Tôi đặt xấp giấy xuống. “Từ bây giờ, trước khi có kết luận kỹ thuật và ý kiến luật sư độc lập, tôi không ký bất cứ thứ gì liên quan chuyện tối qua. Nếu Lục gia thật sự muốn bảo vệ tôi, hãy gửi văn bản qua email chính thức cho luật sư của tôi xem trước.”

Lục Hành Dã nhìn tôi rất lâu. Lần đầu tiên từ khi bước vào phòng khách, hắn không kịp giấu hoàn toàn sự khó chịu. “Luật sư của em?”

Tạ Kính Hòa đặt chén trà xuống rất nhẹ. “Vãn Ninh, cháu liên hệ luật sư ngoài rồi?”

Tôi nhìn ông ta. “Bác cả vừa nói chuyện này chỉ là hiểu lầm gia đình. Nếu là hiểu lầm, luật sư đọc một bản hòa giải vô hại chắc cũng không có vấn đề.”

Không ai phản bác ngay.

Sự im lặng ấy còn thật hơn mọi lời giải thích. Tôi biết mình vừa chạm vào phần họ muốn giấu nhất: quyền để tôi có một người ngoài Tạ gia đọc chữ trước khi tôi ký tên mình xuống bất cứ thứ gì.

Lục Hành Dã thu lại xấp giấy, nụ cười trở về trên mặt như một chiếc mặt nạ được đeo lại đúng vị trí. “Được. Em cần thời gian, anh cho em thời gian. Tối nay Lục gia có bữa cơm nhỏ trước lễ đính hôn. Có ba em, có bác cả, có Minh Châu, không ai làm gì em cả. Chúng ta ngồi xuống uống một ly rượu, nói chuyện bình tĩnh. Được không?”

Một ly rượu.

Tôi nghe thấy cụm từ ấy, sống lưng bỗng lạnh đi. Đời trước, trước khi tôi ký lời xin lỗi, cũng có một ly rượu được đặt sẵn trước mặt. Khi ấy Lục Hành Dã nói tôi uống một ngụm cho ấm, rồi mọi chuyện sẽ qua.

Tôi còn chưa trả lời, điện thoại trong tay rung lên. Một tin nhắn từ số lạ hiện trên màn hình, chỉ có mười chữ ngắn ngủi.

Tối nay, đừng uống bất cứ thứ gì hắn đưa.