Bỏ qua nội dung

Thiên kim bị đánh cắp

Chương 9: Lời Xin Lỗi Không Thuộc Về Tôi

Tôi không chạm vào mảnh giấy đó.

Ánh đèn vàng nhạt hắt xuống mặt sàn gỗ, làm vệt trà dưới chân tủ trông giống một vết thương bị kéo dài. Mảnh giấy bị nước dán chặt vào mép tủ, góc rách nham nhở, dòng chữ “Người được chỉ định thụ hưởng… Tạ Vãn Ninh” nằm im ở đó, bình tĩnh hơn tất cả những người đang đứng quanh nó. Tôi nhìn tên mình, lòng bàn tay lạnh đi, nhưng đầu óc lại tỉnh đến mức nghe rõ từng tiếng thở bị nén của Tạ Minh Châu.

Tạ Chấn Nam bước tới, cúi xuống như muốn nhặt mảnh giấy lên. Tôi đưa điện thoại lại gần hơn, giọng không cao, nhưng đủ để mọi người nghe thấy: “Đừng chạm vào.”

Bàn tay ông khựng giữa không trung. “Con đang ra lệnh cho ai?”

“Con đang yêu cầu giữ nguyên hiện trường.” Tôi đáp. “Mảnh giấy này xuất hiện cạnh Study-2F, cùng thời điểm tài khoản của con bị đăng nhập trái phép từ thư phòng này, camera hành lang mất tín hiệu và ly trà của Minh Châu vỡ ở đúng lối rẽ. Nếu ba muốn nói đây chỉ là giấy rác, càng nên để người khác chứng kiến nó là giấy rác.”

Tạ Kính Hòa thở dài, vẫn là dáng vẻ một người lớn đứng giữa hòa giải. “Vãn Ninh, đêm nay đã đủ loạn rồi. Một mảnh giấy ướt không chứng minh được gì. Tên mẹ cháu cũng không nên bị lôi ra giữa hành lang như thế này.”

Tôi nhìn ông ta. “Bác cả nói đúng. Tên mẹ cháu không nên bị lôi ra giữa hành lang. Bà ấy nên nằm trong hồ sơ nguyên vẹn, trong két an toàn, hoặc trong văn phòng luật sư, chứ không phải bị xé ra rồi rơi dưới chân tủ trong thư phòng Tạ gia.”

Nụ cười ôn hòa trên mặt Tạ Kính Hòa mỏng đi một chút. Chỉ một chút thôi, nhưng đủ để tôi biết mảnh giấy này không chỉ làm Tạ Minh Châu hoảng.

Tạ Minh Châu cắn môi, nước mắt rơi rất đúng lúc. “Chị, em thật sự không biết đó là gì. Em chỉ làm rơi ly trà. Nếu vì chuyện này khiến chị nghĩ em cố ý, vậy em xin lỗi chị được không? Chị đừng làm mọi người căng thẳng nữa.”

Cô ta nói rất khéo. Xin lỗi vì ly trà, không xin lỗi vì xuất hiện cạnh thư phòng. Xin lỗi vì khiến tôi hiểu lầm, không xin lỗi vì mảnh giấy có tên tôi. Lời xin lỗi của cô ta giống một tấm khăn trắng phủ lên bàn cờ đang đổ máu, nhìn thì sạch sẽ, nhưng bên dưới vẫn là vết dao.

Tôi hỏi: “Em xin lỗi chuyện gì?”

Tạ Minh Châu nghẹn lại. “Em… em làm rơi ly.”

“Vậy ghi vào biên bản: Tạ Minh Châu thừa nhận làm rơi ly trà tại lối rẽ Study-2F, nhưng không giải thích được vì sao ở đó có mảnh hồ sơ liên quan Hạ Lan Uyển và tên Tạ Vãn Ninh.”

Mặt cô ta trắng bệch. Tạ Chấn Nam lập tức quát: “Tạ Vãn Ninh!”

Tôi không chớp mắt. “Ba không cần gọi lớn. Con nghe được.”

Tạ Chấn Nam kéo áo khoác chặt hơn, giọng lạnh như cửa sổ mùa đông. “Việc máy tính để kỹ thuật xử lý. Còn chuyện mảnh giấy, đây là chuyện riêng của gia đình. Con không được phép tự ý truyền ra ngoài.”

“Con chưa truyền ra ngoài.” Tôi nói. “Con chỉ gửi ảnh mốc thời gian cho chính mình. Còn nếu gia đình muốn xử lý riêng, con có một yêu cầu: ghi nhận mảnh giấy này trong biên bản nội bộ cùng hiện trường tối nay.”

Tạ Kính Hòa lập tức tiếp lời: “Không cần thiết. Biên bản an ninh chỉ nên ghi nhận sự cố kỹ thuật và máy tính. Đưa chuyện cũ của Hạ Lan Uyển vào, người ngoài nhìn thấy sẽ suy diễn.”

Tôi nhìn ông ta thật lâu. “Bác cả sợ người ngoài suy diễn, hay sợ người trong nhà nhớ ra thứ đã bị giấu?”

Không ai đáp.

Sự im lặng ấy làm tôi nhớ đến đêm đời trước. Khi email tài liệu mật bị gửi đi, Tạ Chấn Nam từng đưa tôi một tờ giấy, bảo tôi viết rằng mình vì áp lực trước lễ đính hôn nên làm việc thiếu suy nghĩ. Ông nói chỉ là lời xin lỗi để giữ mặt mũi, sau này sẽ điều tra rõ. Tôi đã tin. Tờ giấy ấy trở thành chứng cứ ‘thừa nhận sai phạm’, thành cái cớ để Lục gia hủy hôn và Tạ gia cắt quyền của tôi.

Lần này, Tạ Chấn Nam lại nói: “Sáng mai, trước mặt bà nội, con xin lỗi Minh Châu một câu. Chuyện đêm nay tạm thời dừng ở đây.”

“Con xin lỗi Minh Châu vì chuyện gì?”

“Vì con làm em gái con sợ, vì con trước mặt người làm ám chỉ nó có liên quan đến tài liệu mật, vì con nửa đêm náo loạn Tạ gia.” Ông nói từng chữ như phán quyết. “Một câu xin lỗi đổi lấy yên ổn cho cả nhà, khó đến vậy sao?”

Tôi nhìn người đàn ông từng được tôi gọi là cha. “Khó. Bởi vì lời xin lỗi đó không thuộc về con.”

Điện thoại trong tay Tạ Minh Châu rung lên ngay lúc ấy. Âm thanh rất nhỏ, nhưng trong hành lang đang căng như dây đàn, nó giống một tiếng bật khóa. Cô ta hoảng hốt định tắt, tôi đã nhìn thấy tên người gọi trên màn hình: Lục Hành Dã.

“Mở loa.” Tôi nói.

Tạ Minh Châu ôm điện thoại vào ngực. “Chị, bây giờ không tiện.”

“Không tiện vì anh ta lo cho tôi, hay vì anh ta biết quá nhiều?”

Tạ Chấn Nam quát: “Đừng kéo người ngoài vào nữa.”

Cuối cùng, Tạ Minh Châu vẫn bắt máy, nhưng không mở loa. Tôi không cần cô ta mở. Giọng Lục Hành Dã rất thấp, nhưng đêm khuya quá yên tĩnh, từng chữ vẫn rơi ra ngoài.

“Minh Châu, em đừng khóc. Để anh nói với Vãn Ninh. Chuyện email đã chặn lại rồi, bảo cô ấy đừng ép em nữa.”

Hành lang yên lặng đến mức tiếng nước trà nhỏ từ mép tủ xuống sàn cũng như vang lên. Tạ Minh Châu lập tức tái mặt. Cô ta vội che loa, nhưng đã muộn.

Tôi nhìn cô ta. “Vậy ra em chưa nói với anh ta về email, nhưng anh ta đã biết email đã chặn lại.”

“Em… em vừa nhắn là chị hiểu lầm em vì chuyện thư phòng…”

“Hiểu lầm vì thư phòng không đồng nghĩa với biết email đã chặn lại.” Tôi đưa mắt sang Tạ Chấn Nam. “Ba còn muốn con xin lỗi ai nữa không? Xin lỗi vì tai con nghe được? Hay xin lỗi vì bẫy của họ không khép đúng cách?”

Lục Hành Dã ở đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi giọng anh ta chuyển sang dịu dàng quen thuộc. “Vãn Ninh, anh không muốn em căng thẳng. Chuyện này để người lớn xử lý. Em xin lỗi Minh Châu một câu trước, mai anh đến đón em, chúng ta nói chuyện riêng.”

Tôi hỏi: “Lục Hành Dã, anh muốn tôi xin lỗi vì tôi sai, hay vì anh cần người sai là tôi?”

Đầu dây bên kia không còn tiếng nói. Tôi tắt cuộc gọi thay Tạ Minh Châu. Cô ta nhìn tôi, nước mắt vẫn treo trên mi, nhưng lần này không rơi xuống được. Nước mắt cũng biết sợ khi vở kịch bị bật đèn quá sớm.

Trưởng bộ phận an ninh thông tin lúc này mới khẽ ho một tiếng. “Chủ tịch Tạ, nếu cần giữ nguyên hiện trạng, tôi đề nghị không tắt máy thư phòng. Tôi có thể xuất bản sao log truy cập cục bộ và router ngay trong đêm, có chữ ký xác nhận của quản gia và người trực.”

Tạ Chấn Nam nhìn ông ta, rồi nhìn tôi. Ông không thích bị ép, càng không thích bị tôi ép. Nhưng Lục Hành Dã vừa tự để lộ một câu, Tạ Minh Châu lại đứng ngay cạnh mảnh hồ sơ của mẹ tôi. Nếu đêm nay ông còn bắt tôi xin lỗi, câu chuyện này sẽ không còn là con gái không biết điều, mà là chủ tịch Tạ thị cố ý đè rủi ro doanh nghiệp và chứng cứ gia đình.

Cuối cùng, ông nói: “Làm đi.”

Mảnh giấy được chụp ảnh từ nhiều góc, đặt vào túi tài liệu trong suốt và niêm phong tạm cùng biên bản hiện trường. Tôi không giành bản gốc. Trong Tạ trạch, người yếu thế ôm bản gốc trong tay chỉ khiến bản gốc biến mất nhanh hơn. Tôi giữ ảnh, video, mốc thời gian, và giữ câu nói vừa tuột khỏi miệng Lục Hành Dã.

Khi ký vào phần người chứng kiến, tôi thêm một dòng bằng bút của mình: “Người phát hiện không thừa nhận bất kỳ sai phạm nào, không xin lỗi, không nhận trách nhiệm thay người khác trước khi có kết quả kiểm tra.”

Trở về phòng, tôi khóa cửa, kéo rèm, kiểm tra lại toàn bộ video trước khi sao lưu thêm một lần. Sau đó tôi mở ảnh mảnh giấy, phóng lớn phần dấu mờ bị nước trà làm nhòe. Bốn chữ hiện ra không trọn vẹn, nhưng đủ rõ để tim tôi siết lại: Văn phòng luật Tần Dự.

Tần Dự.

Cái tên này đời trước từng xuất hiện trong phong bì Cố Trầm Chu gửi đến quá muộn. Khi ấy, tôi đã không còn tư cách, cũng không còn ai tin mình. Đời này, số điện thoại trên con dấu mờ chỉ còn sáu chữ số cuối, không đủ để gọi. Nhưng tên một văn phòng luật sư ở Lăng Thành không khó tìm nếu nó từng tồn tại hợp pháp.

Tôi tìm được số trực ban công khai của văn phòng ấy sau ba phút. Không phải may mắn. Chỉ là lần này, tôi biết mình cần tìm ai trước khi mọi dấu vết bị dọn sạch.

Tôi gọi. Chuông đổ năm hồi. Khi tôi tưởng chỉ có hộp thư thoại, đầu dây bên kia vang lên một giọng đàn ông khàn và rất tỉnh, như thể ông đã thức nhiều năm để chờ một cuộc gọi không nên đến.

“Ai?”

Tôi nhìn tấm ảnh trên màn hình, rồi nói: “Tạ Vãn Ninh.”

Đầu dây bên kia im lặng lâu đến mức tôi nghe rõ nhịp tim mình. Sau đó, người đàn ông hỏi rất chậm: “Cô tìm thấy mảnh giấy ở đâu?”

Tôi không trả lời ngay. Trong khoảnh khắc ấy, tôi biết mảnh giấy bị xé dưới chân tủ không chỉ gọi tên tôi. Nó còn đánh thức một người đã im lặng quá lâu.

Tần Dự hạ giọng: “Cô Tạ, nghe kỹ. Từ bây giờ, đừng ký bất cứ lời xin lỗi nào. Đừng nói trước máy quay rằng cô nhận sai. Đừng để Tạ gia ghi âm được một câu thừa nhận trách nhiệm.”

Tôi siết điện thoại. “Vì sao?”

Ông nói: “Vì trong di chúc của Hạ Lan Uyển, tư cách thụ hưởng của cô gắn với một điều khoản đạo đức. Và nếu cô xin lỗi thay kẻ khác tối nay, họ sẽ có thứ họ đã muốn lấy từ cô ở đời trước.”

Ngoài cửa sổ, Lăng Thành vẫn chìm trong đêm. Nhưng trong căn phòng khóa kín của tôi, một cánh cửa khác vừa hé ra. Lần này, phía sau nó không còn là lời cầu xin được yêu thương. Là tên của mẹ tôi, di chúc của mẹ tôi, và một món nợ bắt đầu có hình dạng.