Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh
Chương 88: Một Lời Tỏ Tình Không Giống Đầu Tư
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 88: Một Lời Tỏ Tình Không Giống Đầu Tư
Tôi nhìn Tạ Minh Trì qua lớp kính loang nước rất lâu. Thành phố ở dưới chân bị mưa kéo thành những vệt sáng nhòe, còn anh đứng dưới mái hiên nhỏ trước sảnh chung cư, vai áo sẫm màu ướt một bên. Tin nhắn trên điện thoại vẫn sáng: ‘Tôi ở dưới lầu. Không cần xuống. Không cần trả lời ngay. Tôi chỉ muốn chắc rằng đèn nhà cô đã sáng.’ Đời trước, có quá nhiều người gõ cửa cuộc đời tôi bằng yêu cầu: nhận lỗi đi, xin lỗi đi, im lặng đi, ký tên đi. Đời này, tôi đã học được cách không mở cửa cho bất cứ thứ gì mang hình dáng ép buộc. Nhưng người dưới lầu lại không gõ cửa. Anh chỉ đặt sự lo lắng của mình ở ngoài ranh giới tôi có thể từ chối.
Tôi gõ một dòng rất ngắn: ‘Anh còn định đứng bao lâu?’ Màn hình hiện trạng thái đang nhập rồi tắt, sau đó tin nhắn mới đến: ‘Đến khi cô thấy phiền.’ Tôi bật cười rất khẽ. Tiếng cười lạ lẫm trong căn hộ vừa được dọn một nửa, giống như một món đồ cũ bị bỏ quên trong ngăn kéo bỗng rơi ra. Tôi trả lời: ‘Đứng yên đó.’ Gửi xong, tôi lấy một chiếc ô trong tủ, khoác thêm áo. Trước khi ra cửa, tôi quay đầu nhìn căn phòng: bức tường đã trống, ảnh gia đình đặt trên kệ, đồng hồ cũ của mẹ nằm cạnh đó. Tôi không còn đi xuống lầu như một người chạy khỏi chiến trường. Tôi đi xuống như một người đang thử mở một cánh cửa khác.
Cửa thang máy mở ra. Nhân viên bảo vệ ở quầy lễ tân nhìn thấy tôi liền đứng dậy, có lẽ vì nhiều ngày qua tên tôi đã xuất hiện đủ nhiều trên tin tức để ngay cả sự yên tĩnh của một chung cư cũng không tránh được dư âm. Tôi chỉ gật đầu, đi thẳng ra cửa. Minh Trì đứng cách bậc tam cấp hai bước. Anh nhìn thấy tôi, nhưng không bước tới ngay, như thể khoảng cách cuối cùng ấy vẫn thuộc quyền quyết định của tôi. Tôi mở ô, đi qua màn mưa mỏng giữa mái hiên và lối vào. Khi ô che lên đầu cả hai, tôi mới thấy tóc anh ướt nhẹ, hàng mi có nước, một bên vai lạnh đến mức đầu ngón tay tôi cũng tê đi khi chạm vào tay áo.
“Tôi không bảo anh chờ,” tôi nói. “Tôi biết.” Giọng anh thấp hơn thường ngày, có lẽ vì lạnh. “Vậy sao còn ở đây?” Anh nhìn tôi, không tránh, cũng không dùng ánh mắt khiến người ta mắc nợ. “Vì tối nay cô không cần thêm một bản báo cáo, nhưng có thể cần biết rằng vẫn có người ở rất gần mà không bắt cô phải mở cửa.” Câu ấy không giống phong cách của Tạ Minh Trì trong phòng họp. Ở Vân Lưu, anh luôn dùng câu ngắn, đúng trọng tâm, chính xác như một điều khoản kiểm toán. Còn lúc này, dưới mưa, anh nói một câu không thể đưa vào biên bản, không tạo ra hậu quả pháp lý, cũng không có giá trị làm chứng. Chính vì vậy, nó làm tôi im lặng lâu hơn mọi bản ghi âm từng khiến Tống Kiều Dương mất thế.
Tôi đưa ô nghiêng về phía anh nhiều hơn. “Anh lên xe đi. Đứng thế này rất ngu ngốc.” “Tôi đã cân nhắc rủi ro.” “Đừng dùng giọng nhà đầu tư để hợp thức hóa chuyện dầm mưa.” Khóe môi anh khẽ động. “Nếu là đầu tư, tôi sẽ yêu cầu một phòng họp, hai bản thẩm định và ít nhất ba phương án thoái vốn.” Tôi nhìn anh. “Vậy đây là gì?” Mưa rơi trên mép ô, từng giọt chảy xuống như những dấu phẩy rất dài. Minh Trì nhìn lên ô cửa tầng mười bảy, nơi ánh đèn phòng khách nhà tôi vẫn sáng, rồi mới nói: “Là một việc tôi nên nói sau khi mọi chứng cứ đã về đúng chỗ, sau khi cô không còn cần tôi để thắng một trận nào nữa.”
Điện thoại trong túi tôi rung một lần. Tôi lấy ra theo phản xạ. Tin nhắn của Chu Mộ hiện lên: ‘Mã xanh. Không có rủi ro khẩn trong đêm. Bản phản đối của Tống chưa đủ căn cứ, sáng mai xử lý.’ Một tháng trước, chỉ cần một tin về Tống Kiều Dương, tôi sẽ lập tức dựng lại toàn bộ sơ đồ phản công. Tối nay, tôi tắt màn hình, không mở thêm tập tin, không gọi Kiều San, không yêu cầu Chu Mộ gửi bản scan. Tôi nhìn Minh Trì và nói: “Đêm nay không có mã đỏ.” Anh gật đầu rất nhẹ. “Vậy tôi có thể nói một chuyện không cần xử lý trong đêm không?”
Tôi không đáp, nhưng cũng không rời đi. Minh Trì đặt hai tay trong túi áo khoác, tư thế thẳng như mọi khi, chỉ có giọng nói là chậm hơn. “Lâm Tĩnh An, tôi thích cô.” Không có mở đầu hoa mỹ, không có vòng vo, không có lời thề khiến người nghe phải lập tức tin. Tôi đã nghe Phó Duy nói yêu mình rất nhiều lần, và những câu nói ấy sau này đều biến thành chứng cứ mềm buộc tội tôi trong trí nhớ. Còn Minh Trì, người hiếm khi nói điều dư thừa, lại chọn thời điểm tôi không còn cần một đồng minh để thắng nữa mới nói ra câu này.
Anh tiếp tục: “Tôi từng tiếp cận cô vì Hải Đăng và vì anh trai tôi. Tôi từng sợ mình biến cô thành một manh mối trên đường đi tìm sự thật. Vì vậy tôi không muốn dùng những ngày đã đứng cạnh cô để đổi lấy câu trả lời. Cô không cần tin tôi ngay. Không cần chọn tôi vì biết ơn, vì mệt, vì cô đơn, hay vì chúng ta đã đi qua quá nhiều chuyện. Nếu một ngày cô thấy không ổn, cô có quyền dừng lại. Nếu một ngày cô muốn đi một mình, tôi cũng không được lấy quá khứ ra ép cô quay đầu.” Anh ngừng một chút, ánh mắt vẫn rất bình tĩnh. “Tôi chỉ muốn cô biết, phần tình cảm này không phải điều kiện đầu tư. Nó không có điều khoản trao đổi. Không có lịch giải ngân. Không có quyền biểu quyết kèm theo.”
Tôi cúi mắt, nhìn nước mưa đọng trên mũi giày mình. Một lời tỏ tình không giống đầu tư, hóa ra lại khiến người ta khó xử hơn bất cứ bản hợp đồng nào. Hợp đồng có điều khoản, có phạm vi trách nhiệm, có rủi ro được liệt kê sẵn. Tình cảm thì không. Nó yêu cầu tôi đặt xuống thứ vũ khí đã giúp tôi sống sót qua đời trước và gần hết đời này: sự nghi ngờ tuyệt đối. Nhưng Minh Trì không bảo tôi đặt xuống ngay. Tôi nói rất khẽ: “Tôi không chắc mình còn biết tin một người lâu dài là thế nào.” Anh đáp: “Vậy đừng hứa lâu dài. Tin từng việc một. Hôm nay tin tôi sẽ không bước qua cửa nếu cô không mời. Ngày mai tin tôi sẽ không thay cô quyết định ở Vân Lưu. Sau đó, nếu tôi làm sai, cô cứ kiểm chứng như kiểm chứng log.”
Tôi bật cười lần thứ hai trong đêm. “Anh tỏ tình vẫn giống báo cáo kiểm toán.” “Có lẽ tôi chỉ biết nói thật theo cách ít gây thiệt hại nhất.” Câu ấy làm ngực tôi mềm đi một phần rất nhỏ. Tôi nhớ đến căn hộ trên tầng mười bảy, bức tường trống, bát cháo đã nguội một nửa, tấm ảnh gia đình lần đầu được đặt ra ngoài ánh sáng. Tôi đã tưởng chữa lành là một việc phải làm một mình, giống như tự niêm phong chứng cứ, tự tháo chỉ đỏ, tự dọn từng vết bụi. Nhưng có lẽ sống tiếp không nhất thiết đồng nghĩa với đóng cửa. Có những người không đến để cứu tôi khỏi đống đổ nát, mà đợi đến khi tôi tự bước ra rồi mới hỏi liệu có thể đi cạnh tôi hay không.
Tôi đưa tay ra. Động tác ấy không lớn, thậm chí còn hơi vụng về vì một tay tôi vẫn cầm ô. Minh Trì nhìn bàn tay tôi trong một giây rất ngắn, nhưng anh không lập tức nắm lấy, như thể vẫn chờ một xác nhận cuối cùng. Tôi nói: “Tay anh lạnh quá.” Lúc đó anh mới đặt tay mình vào tay tôi. Bàn tay anh thật sự lạnh, lòng bàn tay có hơi ẩm của mưa, ngón tay ban đầu chỉ chạm nhẹ, không siết. Chính sự không siết ấy khiến tôi chủ động nắm chặt hơn. Một cảm giác rất lạ lan từ đầu ngón tay lên cổ tay, không giống thắng lợi, không giống phục thù, cũng không giống khoảnh khắc tìm được chứng cứ quyết định. Nó không làm tôi muốn khóc. Nó chỉ khiến tôi bỗng thấy đêm mưa này không còn dài vô tận.
“Lên nhà uống nước nóng rồi về,” tôi nói. Minh Trì nhìn tôi. “Cô chắc?” “Tôi mời, không phải anh đòi.” Anh gật đầu, rất nghiêm túc, như thể đó là ranh giới quan trọng nhất trong đêm. Chúng tôi đi qua sảnh, người bảo vệ cúi đầu giả vờ không nhìn thấy hai bàn tay đang nắm nhau dưới mép ô gấp lại. Trong thang máy, không ai nói gì. Sự im lặng lần này không sắc như trước, cũng không đầy những câu hỏi chưa thể hỏi. Nó chỉ là một khoảng trống vừa đủ để hai người đứng cạnh nhau mà không cần lập tức giải thích. Tôi nhìn con số tầng tăng dần, bỗng nhớ lần đầu Minh Trì xuất hiện trong phòng họp và yêu cầu niêm phong toàn bộ log. Khi đó, anh là biến số nguy hiểm. Bây giờ, anh vẫn là biến số, nhưng không còn nguy hiểm theo cách khiến tôi muốn lùi lại.
Cửa căn hộ mở ra, ánh đèn ấm tràn ra hành lang. Tôi đưa cho anh khăn khô, rồi vào bếp rót một cốc nước nóng. Minh Trì đứng ở phòng khách, nhìn bức tường trống nơi những đường chỉ đỏ từng phủ kín. Anh không hỏi tôi đã tháo gì xuống, cũng không bình luận về những thùng chứng cứ được dán nhãn ở góc phòng. Ánh mắt anh dừng rất khẽ trên tấm ảnh gia đình và chiếc đồng hồ cũ của mẹ, sau đó dời đi như một sự tôn trọng. Tôi đặt cốc nước lên bàn. “Tường trống quá à?” “Không,” anh nói. “Giống một nơi cuối cùng cũng có thể thở.” Tôi nhìn khoảng trắng ấy, lần đầu không thấy nó đáng sợ như lúc mới tháo tờ giấy cuối cùng.
Minh Trì uống vài ngụm nước, rồi đặt cốc xuống. “Tôi sẽ về trước khi quá muộn.” Tôi tiễn anh ra cửa. Trước khi anh bước qua ngưỡng cửa, tôi gọi: “Minh Trì.” Anh quay lại. Tôi nghe tiếng mưa ngoài cửa sổ, tiếng thành phố tiếp tục sống sau tất cả những phiên họp và phiên tòa. Tôi nói: “Tôi không thể hứa ngày mai sẽ không sợ, không lùi, không nghi ngờ anh.” “Tôi biết.” “Nhưng lần sau nếu muốn chắc đèn nhà tôi đã sáng, anh có thể nhắn trước.” Ánh mắt anh dịu xuống. “Được.” Tôi nhìn bàn tay mình, bàn tay vừa chủ động nắm lấy anh dưới mưa, rồi nói: “Tôi muốn thử sống một đời khác.”
