Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh
Chương 89: Sau Trọng Sinh, Tôi Không Còn Cầu Xin
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 89: Sau Trọng Sinh, Tôi Không Còn Cầu Xin
Sáng hôm sau, mưa đã tạnh. Trên ô cửa tầng mười bảy chỉ còn vài vệt nước mỏng, ánh nắng nhạt rơi lên bức tường trống nơi từng phủ kín giấy tờ, ảnh chụp, đường chỉ đỏ và những mốc thời gian lạnh lẽo. Tôi đứng trước bức tường ấy vài phút, trong tay là cốc nước ấm. Đời trước, mỗi buổi sáng đều giống như bị đẩy ra pháp trường: hôm nay phải giải thích với ai, cầu xin ai nghe mình nói thêm một câu, chờ ai ban cho một chút tin tưởng muộn màng. Đời này, đến tận ngày cuối cùng của ván cờ, tôi mới hiểu hóa ra buổi sáng cũng có thể chỉ là buổi sáng.
Tin nhắn của Chu Mộ đứng đầu màn hình: “Bản phản đối khẩn cấp của Tống Kiều Dương đã bị bác. Lệnh bảo toàn cổ phần tranh chấp tiếp tục có hiệu lực. Chín giờ, cuộc họp tái cấu trúc Vân Lưu.” Bên dưới là tin của Kiều San: “Chuỗi giám định server cũ và bản sao log Hải Đăng đã được niêm phong lại lần hai. Không có lỗ hổng thủ tục.” Tin cuối cùng đến từ Tạ Minh Trì: “Tôi ở dưới hầm xe. Không lên nếu cô chưa gọi.” Tôi nhìn dòng chữ ấy, khóe môi khẽ động. Một lời tỏ tình không biến anh thành người có quyền bước qua mọi cánh cửa. Anh vẫn đứng đúng chỗ anh đã hứa.
Tôi thay bộ vest màu xám nhạt, không phải bộ đen từng mặc trong những phiên đối chất dài đến nghẹt thở. Trước khi ra khỏi nhà, tôi đặt chiếc đồng hồ cũ của mẹ vào ngăn kéo trên cùng, cùng với bản sao thỏa thuận cổ phần và biên bản giám định chữ ký. Tôi không mang tất cả chứng cứ theo người nữa. Có những thứ đã hoàn thành nhiệm vụ của nó. Danh dự không còn phải nằm trong túi xách của tôi để chờ được chứng minh bất cứ lúc nào.
Minh Trì đứng cạnh xe trong tầng hầm. “Ngủ được không?” anh hỏi. “Được vài tiếng.” Tôi mở cửa xe, rồi dừng lại. “Hôm nay ở Vân Lưu, anh là đại diện Kỳ Hành.” “Tôi biết.” “Còn chuyện tối qua…” “Không bước vào biên bản.” Câu trả lời của anh chính xác đến mức khiến người ta muốn cười. Lần này, tôi không thấy mình đang chuẩn bị ra trận. Tôi thấy mình sắp đi kết thúc công việc cuối cùng.
Vân Lưu sau cơn bão trông lặng hơn tôi tưởng. Sảnh lớn đã gỡ bỏ những màn hình quảng bá dự án Hải Đăng phiên bản cũ, thay vào đó là bảng thông báo về ủy ban kiểm toán độc lập, đường dây tiếp nhận khiếu nại của người bán và lịch công bố báo cáo tái cấu trúc dữ liệu. Phòng họp tầng bốn mươi mốt đã đổi ghế chủ tọa. Chiếc ghế từng thuộc về Tống Kiều Dương được kéo sang một bên, niêm phong bằng băng giấy của tổ điều tra. Trên bàn trước mặt mỗi thành viên hội đồng là ba tập hồ sơ: kết luận sơ bộ về cổ phần sáng lập bị xóa tên, báo cáo log Hải Đăng, và đề án tái cấu trúc Vân Lưu trong mười hai tháng. Tôi ngồi xuống ở vị trí không phải cao nhất, nhưng là vị trí có thể nhìn thấy toàn bộ màn hình trình chiếu. Kiều San ngồi bên trái tôi, Chu Mộ bên phải. Minh Trì ngồi phía đối diện, sau bảng tên Kỳ Hành Capital, không gần hơn, cũng không xa hơn.
Một cổ đông lớn tuổi mở lời trước. “Cô Lâm, tình hình hiện tại cần ổn định. Về phần phục hồi tên cổ đông sáng lập của mẹ cô, hội đồng đồng ý ghi nhận, nhưng thời điểm công bố có thể lùi lại sau khi thị trường bình tĩnh hơn.” Tôi nhìn ông ta. Câu “ổn định” từng được dùng để ép tôi nhận lỗi, ép cha tôi im lặng, ép Nhạc Diệp trốn trong mười mấy năm, ép từng người bán bị lấy dữ liệu phải coi thiệt hại của mình là chi phí phát triển. Tôi không nổi giận. Tôi chỉ mở tập hồ sơ thứ nhất, lật đến trang có dấu đỏ của tòa. “Thị trường sẽ không bình tĩnh hơn vì chúng ta tiếp tục trì hoãn sự thật,” tôi nói. “Và tên mẹ tôi không phải hạng mục PR để hội đồng chọn ngày công bố.”
Không khí trong phòng họp lập tức căng lên. Một người khác cau mày. “Cô đang dùng ưu thế dư luận để ép hội đồng?” Tôi đặt bản giám định chữ ký lên bàn. “Tôi đang dùng hồ sơ pháp lý đã được niêm phong, lời làm chứng độc lập của Nhạc Diệp, xác nhận của Lâm Gia Duật và log chỉnh sửa danh sách cổ đông cũ để yêu cầu hội đồng làm điều đáng lẽ phải làm từ nhiều năm trước. Nếu các vị cần gọi đó là ép, thì người ép các vị không phải tôi, mà là chuỗi chứng cứ.”
Kiều San bấm điều khiển. Màn hình chuyển sang bảng đối chiếu quyền quản trị cũ: thời điểm danh sách sáng lập bị sửa, tài khoản nội bộ từng xóa tên mẹ tôi, quyền truy cập nối tới văn phòng chủ tịch, và các lần chỉnh sửa sau đó trùng với những mốc chuyển nhượng bất thường. Những con số lạnh lẽo hiện lên từng dòng. Không có tiếng khóc, không có lời tố cáo dài dòng, không có một câu xin hãy tin tôi. Trong căn phòng này, hệ thống mà họ từng dùng để chôn vùi sự thật cuối cùng cũng phải tự đọc bản cáo trạng của chính mình.
Chu Mộ tiếp lời bằng giọng bình thản: “Theo lệnh bảo toàn hiện tại, phần cổ phần tranh chấp không được sử dụng cho bất kỳ biểu quyết nào liên quan đến tái cấu trúc quyền kiểm soát. Hội đồng không còn quyền dùng hai chữ ổn định để gạt việc này ra sau.” Có người nhìn sang Minh Trì như chờ Kỳ Hành hạ nhiệt tình hình. Anh đặt bút xuống. “Điều kiện đầu tư bổ sung của Kỳ Hành không thay đổi: phục hồi hồ sơ sáng lập, thiết lập ủy ban dữ liệu độc lập, tách quyền truy cập Hải Đăng khỏi văn phòng chủ tịch, và công bố lộ trình bồi thường cho người bán bị ảnh hưởng. Không có các điều kiện này, chúng tôi không tiếp tục vòng vốn.” Anh dừng một chút. “Đây là quyết định đầu tư, không phải cảm tình cá nhân.”
Cuộc bỏ phiếu kéo dài hơn dự kiến. Có người yêu cầu thêm thời gian đánh giá tác động thị trường, có người muốn đổi tên đề án để giảm mức độ thừa nhận sai phạm, có người đề nghị tôi nhận chức danh cố vấn danh dự thay vì trực tiếp tham gia điều hành. Tôi nghe hết, ghi lại từng điểm, rồi gạch bỏ từng điều khoản mơ hồ trên bản dự thảo. “Tôi không nhận một chiếc ghế để làm biểu tượng,” tôi nói ở phút thứ bảy mươi của cuộc họp. “Nếu hội đồng cần một nạn nhân đã được minh oan để treo lên báo cáo thường niên, các vị tìm nhầm người rồi.”
Tôi đứng dậy, trình chiếu trang cuối cùng của đề án. “Tôi nhận vai trò Trưởng ban tái cấu trúc trong mười hai tháng, dưới sự giám sát của ủy ban độc lập và cổ đông. Quyền hạn của tôi giới hạn ở ba việc: phục hồi chuỗi tuân thủ, xử lý Hải Đăng theo chuẩn dữ liệu mới, và hoàn tất thủ tục trả lại tên cổ đông sáng lập cho mẹ tôi. Sau mười hai tháng, hội đồng phải tổ chức tuyển chọn công khai vị trí điều hành dài hạn. Vân Lưu không cần thêm một người có quyền quá lâu mà không bị kiểm tra.” Tôi nhìn chiếc ghế bị niêm phong của Tống Kiều Dương. “Tôi từng bị hệ thống này biến thành vật tế vì mọi quyền lực đều thích một người im lặng để chịu tội thay. Vì vậy, việc đầu tiên tôi làm khi quay lại không phải là ngồi lên vị trí cao nhất. Tôi sẽ tháo bớt những cơ chế từng cho phép người ở vị trí cao nhất nói dối.”
Lần bỏ phiếu cuối cùng diễn ra trong sự im lặng nặng nề. Khi kết quả hiện lên trên màn hình, quá bán. Không phải một chiến thắng rực rỡ. Không ai vỗ tay. Chỉ có biên bản được ký, dấu thời gian được ghi lại, email công bố được gửi cho toàn bộ nhân viên, và dòng chữ đầu tiên trên thông cáo: “Vân Lưu Commerce chính thức phục hồi hồ sơ cổ đông sáng lập đã bị chỉnh sửa trái phép.” Tôi nhìn dòng chữ ấy rất lâu. Trong lồng ngực không có tiếng nổ của hả hê. Chỉ có một chỗ trống lâu năm cuối cùng được đặt lại đúng tên.
Sau cuộc họp, cha tôi đứng ở cuối hành lang. Ông mặc áo sơ mi cũ, tay cầm một bó hoa trắng nhỏ. Nhiều tháng trước, nếu nhìn thấy ông ở đây, tôi sẽ lập tức chuẩn bị cho một cuộc đối chất mới. Bây giờ, tôi chỉ đi chậm lại. Ông nhìn tôi, mắt đỏ nhưng không khóc. “Ba đã xem thông cáo,” ông nói. “Tên mẹ con… cuối cùng cũng trở về rồi.” Tôi nhận bó hoa, không ôm ông, cũng không lùi lại. “Vẫn còn thủ tục pháp lý.” Ông gật đầu. “Ba biết. Ba sẽ phối hợp đến cùng.” Chúng tôi đứng giữa hành lang, cách nhau một khoảng vừa đủ cho những năm tháng sai lầm không bị xóa sạch bằng một câu xin lỗi, nhưng cũng vừa đủ để không quay lưng thêm lần nữa.
Kiều San bước đến báo rằng nhóm kiểm toán đang chờ tôi ở phòng họp mới. Chu Mộ đi sau cô, tay ôm một chồng hồ sơ mỏng hơn những chồng hồ sơ tôi từng mang theo trong các phiên đối chất. Minh Trì đứng cạnh cửa kính, không chen vào cuộc nói chuyện của tôi và cha. Khi tôi đi ngang qua, anh chỉ hỏi: “Sẵn sàng chưa?” Tôi nhìn cửa phòng họp trước mặt. Trên bảng tên mới chưa có chức danh hào nhoáng, chỉ có một dòng rất đơn giản: Ban tái cấu trúc Vân Lưu.
Tôi từng nghĩ nếu có một ngày mình thắng, tôi sẽ muốn tất cả những người từng ép tôi cúi đầu phải đứng nhìn tôi đi qua. Nhưng đến giây phút ấy, tôi mới phát hiện mình không cần họ nhìn nữa. Tôi đã nhìn thấy chính mình: người từng chết trong oan khuất, người trở về với đôi tay run nhưng không buông chứng cứ, người đi qua phản bội, nghi ngờ, phiên họp và phiên tòa, cuối cùng không còn phải chứng minh rằng mình xứng đáng được sống tiếp.
Tôi đẩy cửa. Bên trong, ánh sáng buổi sáng trải dài trên mặt bàn sạch, không có tài liệu giả, không có bẫy chờ sẵn, không có ghế chủ tọa bị che bởi bóng của bất kỳ ai. Kiều San đặt tập log xuống. Chu Mộ mở máy tính. Minh Trì đứng ở bên ngoài ranh giới của tôi một nhịp, rồi khi tôi quay đầu nhìn anh, anh mới bước vào. Tôi ngồi xuống vị trí của mình, mở trang đầu tiên của đề án mới. Sau trọng sinh, tôi không còn cầu xin. Tôi bước vào phòng họp mới. Lần này, tôi không còn cô độc.
