Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh
Chương 87: Tôi Sống Để Chính Mình Bình Yên
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 87: Tôi Sống Để Chính Mình Bình Yên
Tôi về đến căn hộ khi trời vừa đổi gió. Hành lang tầng mười bảy vẫn sáng thứ ánh đèn trắng nhợt nhạt, tấm biển số trước cửa nhà tôi bám một lớp bụi mỏng, giống như nơi này đã bị tạm gạch khỏi đời sống của chủ nhân nó trong nhiều tuần. Tôi đứng trước cửa rất lâu mới đưa thẻ lên mở khóa. Tiếng bíp vang lên khô khốc, ổ khóa nhả ra, một khoảng tối lạnh tràn đến cùng mùi giấy, mùi cà phê cũ và mùi không khí bị đóng kín quá lâu. Đời trước, tôi từng trở về căn hộ này trong trạng thái bị cả thế giới đẩy ra ngoài, chỉ biết ngồi dưới sàn chờ một cuộc gọi giải thích. Đời này, tôi trở về sau lệnh niêm phong, sau lời khai của cha, sau một phiên tòa không ban phát công lý ngay lập tức nhưng đã giữ sự thật lại. Cánh cửa vẫn nặng như cũ, chỉ có người bước qua nó không còn là người cũ nữa.
Tôi không bật hết đèn. Ánh sáng phòng khách bật lên từng cụm, để lộ chiếc bàn dài gần như bị hồ sơ nuốt mất. Mã log 0:17, bản đối chiếu camera lệch mười bảy giây, danh sách tài khoản seeding của Hạ Nhiên, bản in hợp đồng thưởng cổ phần vô hiệu của Phó Duy, bản sao lịch thanh toán Đông Triều, giấy ghi chú về tài khoản Mỏ Neo, ảnh chụp chiếc đồng hồ cũ của mẹ, biên bản trích xuất microfilm, tất cả nằm xen kẽ như một bản đồ chiến tranh. Trên tường, tôi còn dán đường thời gian từ ngày tài liệu Hải Đăng rò rỉ đến phiên họp HĐQT. Những sợi chỉ đỏ nối từ Phó Duy sang Cao Tuấn Kha, từ Hạ Nhiên sang nhóm PR, từ Cao lên tầng chủ tịch. Tôi nhìn chúng một lúc, bỗng thấy mình đã sống trong căn phòng này như một trung tâm chỉ huy, không phải một nơi để ngủ.
Điện thoại rung trong túi áo khoác. Tin nhắn của Kiều San hiện lên rất ngắn: ‘Bản sao server cũ đã được pháp chế lập danh mục. Mã hash không lệch. Đơn vị giám định nhận bàn giao sáng mai.’ Tôi nhìn dòng chữ ấy, ngón tay đặt lên màn hình rất lâu mới trả lời: ‘Tốt. Đêm nay cô ngủ đi.’ Cô gửi lại một dấu chấm hỏi, rồi thêm: ‘Còn cô?’ Tôi không đáp ngay. Trước kia, tôi sẽ viết một danh sách việc cần làm cho ba ngày tới, kiểm tra rủi ro Tống Kiều Dương phản đối, gọi Chu Mộ xác nhận từng bản sao, xem lại truyền thông sau phiên tòa. Nhưng đêm nay, lần đầu tiên sau rất lâu, tôi nhận ra câu trả lời trung thực nhất không phải là ‘tôi vẫn đang làm việc’, mà là ‘tôi không biết phải làm gì khi không còn phải chạy’. Tôi xóa mấy chữ đã gõ, chỉ gửi: ‘Tôi đang dọn nhà.’
Dọn nhà nghe có vẻ quá nhỏ bé sau những ngày đấu cổ phần, đấu log, đấu tòa thương mại. Nhưng khi tôi kéo thùng giấy đầu tiên ra khỏi góc tường, đầu gối lại hơi mềm đi. Tôi chia mọi thứ thành ba chồng: hồ sơ phải bàn giao cho pháp chế, giấy tờ cá nhân cần giữ, và những thứ không còn cần nằm trong tầm mắt tôi mỗi sáng. Bản sao tài liệu rò rỉ được bỏ vào bìa cứng, không phải để quên đi, mà để nó trở về đúng vị trí của nó: chứng cứ trong quy trình, không phải chiếc dao đặt cạnh gối. Những tờ giấy ghi câu hỏi phản công của truyền thông được tháo khỏi tường. Một mẩu giấy rơi xuống, trên đó là dòng chữ do chính tay tôi viết sau ngày bị đình chỉ: ‘Đừng tin ai khi chưa có log.’ Tôi nhặt lên, thấy nét bút hằn sâu đến gần rách giấy. Khi ấy, tôi đã cần câu đó để sống sót. Bây giờ, nó không còn cần phải treo trên tường để canh chừng tôi nữa.
Tôi mở cửa sổ. Gió ẩm ùa vào, mang theo mùi mưa từ phía nam thành phố. Dưới đường, xe cộ vẫn chạy, người giao hàng vẫn đứng né mưa dưới mái hiên cửa hàng tiện lợi, một cặp vợ chồng trẻ tranh nhau cầm túi rau, không ai biết trên tầng mười bảy có một người phụ nữ vừa tháo xuống khỏi tường những mảnh đời dùng làm bằng chứng. Sự bình thường ấy lạ lẫm đến mức khiến tôi hơi đau. Trong nhiều tuần qua, mọi ngày của tôi đều có mục tiêu rõ ràng: tìm ra ai lấy file, ai sửa log, ai giấu tên mẹ, ai biến tôi thành vật tế. Mỗi câu hỏi đều có đối thủ, có tài liệu, có đường đi tiếp theo. Còn bình yên thì không có sơ đồ. Không ai gửi cho tôi một bảng checklist nói rằng sau khi danh dự được trả lại, tôi nên ăn tối đúng giờ, nên thay ga giường, nên ngủ mà không đặt điện thoại dưới gối.
Tôi vào bếp. Trong tủ lạnh chỉ còn nước khoáng, hai quả trứng quá hạn và một hộp rau đã héo. Tôi vứt bỏ những thứ hỏng, rửa sạch ngăn tủ, đun một nồi cháo trắng bằng gói gạo còn lại trong tủ. Tiếng nước sôi rất nhỏ, nhưng căn hộ bỗng không còn yên lặng đến mức làm người ta nghẹt thở. Tôi đứng chờ cháo chín, tay đặt lên mép bếp, nhớ đến mẹ. Trong ký ức mờ nhạt nhất, bà từng nói một người có thể thua rất nhiều trận ở bên ngoài, nhưng khi về nhà vẫn phải có thứ gì đó nóng trong bát. Tôi từng nghĩ câu ấy mềm yếu. Sau này mới hiểu, có những thứ nhỏ đến mức không thể đưa vào hồ sơ tòa án, nhưng nếu mất hết chúng, con người sẽ chỉ còn là một tập chứng cứ biết thở.
Điện thoại lại rung. Lần này là Chu Mộ. Ông gửi bản thông báo ngắn: phía Tống Kiều Dương đã nộp ý kiến phản đối biện pháp khẩn cấp, nhưng tòa yêu cầu bổ sung căn cứ trước thời hạn ba ngày. Không có gì ngoài dự đoán. Ngón tay tôi theo thói quen định mở máy tính, nhưng màn hình đen phản chiếu gương mặt mình làm tôi dừng lại. Gương mặt ấy vẫn gầy, mắt vẫn có quầng thâm, tóc bị gió làm rối, không giống người vừa thắng một trận lớn. Tôi nhìn mình trong màn hình, rồi nhấn ghi âm gửi cho Chu Mộ: “Tối nay tôi không xem hồ sơ nữa. Nếu có rủi ro vượt ngưỡng, anh nhắn mã đỏ. Còn lại, sáng mai xử lý.” Gửi xong, tôi đặt điện thoại úp xuống bàn. Cả căn phòng như nín một nhịp, bởi ngay cả nó cũng chưa quen với việc tôi tự cho mình dừng lại.
Cao trào nhỏ của đêm ấy không phải là một cuộc gọi đe dọa hay một tài liệu mới. Nó là khoảnh khắc tôi cầm cuộn chỉ đỏ trên tay, nhìn bức tường trắng hiện ra sau khi tháo hết ảnh và giấy ghi chú. Khoảng trống ấy khiến ngực tôi thắt lại. Tôi đã tưởng mình muốn dọn sạch mọi thứ, nhưng khi bức tường thật sự trống, tôi lại thấy hoang mang như vừa đánh mất mục đích cuối cùng. Nếu không còn hận thù treo trước mắt, tôi phải nhìn vào cái gì? Nếu không còn ai cần bị đánh bại ngay ngày mai, tôi phải thức dậy vì điều gì? Tôi đứng giữa phòng khách, tay vẫn cầm cuộn chỉ, cổ họng nghẹn đi bởi một nỗi sợ rất âm thầm: có lẽ tôi đã quen tồn tại bằng vết thương đến mức không biết sống bằng bình yên là thế nào.
Tôi bước tới chiếc hộp gỗ nhỏ đặt trong ngăn tủ dưới cùng. Bên trong là đồng hồ cũ của mẹ, chìa khóa két mà cha từng giữ, và một bức ảnh gia đình đã phai màu. Trong ảnh, tôi còn rất nhỏ, đứng giữa cha mẹ, hai tay ôm một con gấu bông màu nâu. Tôi đã không nhìn kỹ bức ảnh này nhiều năm, vì mỗi lần nhìn, tôi đều thấy thiếu phần sau của nó: sự im lặng của cha, cái tên của mẹ bị xóa khỏi Vân Lưu, đời trước của tôi bị nghiền nát dưới thứ ‘đại cục’ không có mặt người. Nhưng đêm nay, tôi nhìn cô bé trong ảnh lâu hơn. Cô bé ấy chưa biết cổ phần là gì, chưa biết log hệ thống có thể cứu một đời người, chưa biết người mình yêu có thể dùng sự dịu dàng làm vỏ bọc. Cô bé ấy chỉ cười vì nghĩ mình đang được đứng giữa một thế giới an toàn. Tôi không thể trả lại cho cô bé ấy quá khứ nguyên vẹn. Tôi chỉ có thể không tiếp tục bắt cô ấy sống trong phòng xử mãi mãi.
Tôi đặt bức ảnh lên kệ sách, không giấu nữa. Bên cạnh nó, tôi đặt đồng hồ của mẹ. Những chứng cứ còn lại được niêm phong vào thùng riêng, ghi rõ ngày, nguồn và người phụ trách bàn giao. Tôi không vứt bỏ sự thật, cũng không dùng nó để xây một bức tường quanh mình nữa. Sau đó, tôi thay ga giường. Hành động đơn giản ấy lại làm tôi mệt hơn một cuộc chất vấn, vì mỗi nếp vải phẳng ra đều như nhắc tôi rằng căn phòng này từng bị bỏ mặc quá lâu. Khi chiếc ga mới phủ lên giường, tôi ngồi xuống mép đệm, nghe tiếng mưa bắt đầu gõ lên cửa kính. Tôi tự hỏi có phải bình yên cũng giống một biện pháp khẩn cấp, cần được bảo toàn trước khi nó bị thói quen tự trừng phạt phá hỏng hay không.
Cháo chín. Tôi múc ra một bát nhỏ, rắc chút muối, ngồi ăn ở bàn ăn đã được dọn sạch một nửa. Vị nhạt đến mức gần như không có gì đáng nhớ, nhưng hơi nóng làm cổ họng tôi dịu lại. Tôi ăn từng thìa chậm, không mở tin tức, không đọc bình luận, không kiểm tra tên mình trên mạng. Đời trước, tôi cầu xin họ tin mình. Đời này, tôi để bằng chứng khiến họ không thể chối. Nhưng sau tất cả, tôi không thể tiếp tục dùng cả đời để đứng trước họ. Tôi sống lại không chỉ để kéo Tống Kiều Dương xuống khỏi ghế chủ tịch, không chỉ để lấy lại tên mẹ, không chỉ để chứng minh Phó Duy và Hạ Nhiên đã phản bội. Tôi sống lại còn để có một buổi tối ăn được bát cháo nóng trong nhà mình, để mở cửa sổ khi trời mưa, để không giật mình mỗi lần điện thoại rung, để một ngày nào đó có thể nhớ lại mọi chuyện mà không còn thấy mình đang bị xét xử.
Khi tôi rửa bát xong, chuông cửa không vang lên. Chỉ có điện thoại sáng lên bằng một tin nhắn của Minh Trì: ‘Tôi ở dưới lầu. Không cần xuống. Không cần trả lời ngay. Tôi chỉ muốn chắc rằng đèn nhà cô đã sáng.’ Tôi cầm điện thoại đi đến bên cửa sổ. Dưới màn mưa, chiếc xe màu đen đỗ bên kia đường, Tạ Minh Trì đứng dưới mái hiên nhỏ trước sảnh chung cư, áo khoác sẫm màu ướt một bên vai. Anh không gọi lên, không bấm chuông, không dùng lo lắng để ép tôi phải mở cửa. Chỉ đứng ở đó, cách tôi mười bảy tầng và một khoảng bình yên vừa mới học cách thở. Tôi nhìn anh qua lớp kính loang nước, bàn tay đặt lên chốt cửa sổ, chưa bước ra, cũng chưa quay đi.
