Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh
Chương 86: Phiên Tòa Thương Mại
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 86: Phiên Tòa Thương Mại
Câu hỏi của nữ phóng viên rơi xuống nhẹ, nhưng cả sảnh họp báo lại yên đi như có ai vừa đặt một tập hồ sơ dày lên bàn. Nếu Vân Lưu thật sự bước vào tái cấu trúc, tôi có muốn ở lại không? Nếu ở lại, tôi sẽ dùng quyền mình có để làm gì với một hệ thống từng hi sinh tôi? Đời trước, tôi từng nghĩ chỉ cần ai đó trả lại trong sạch cho mình, mọi thứ sẽ kết thúc. Đến hôm nay tôi mới hiểu, nếu miệng vực vẫn còn nguyên, sẽ còn người khác bị đẩy xuống. Tôi nhìn logo Vân Lưu sau lưng, rồi đáp: “Tôi chưa quyết định mình sẽ đứng ở vị trí nào. Nhưng nếu tôi còn quyền biểu quyết, quyền đó sẽ không dùng để trả thù cá nhân. Nó phải dùng để đặt lại ba đường biên: dữ liệu người bán không được thành tài sản riêng của nhóm lợi ích, quyết định đầu tư lớn phải có log kiểm soát độc lập, và không một nhân viên nào được biến thành vật tế trước khi chứng cứ được kiểm tra.”
Tôi không nói “tôi yêu Vân Lưu”, cũng không nói “tôi sẽ cứu công ty này”. Tôi chỉ nói về đường biên, vì đường biên mới là thứ một hệ thống cần khi quyền lực từng quen đi xuyên qua con người. Chu Mộ kết thúc buổi họp báo ngay sau đó. Đèn tắt bớt, phóng viên vẫn còn gọi tên tôi, nhưng âm thanh ấy đã lùi ra sau. Kiều San ôm máy tính đi ngang qua, giọng khô khan: “Tòa Thương mại Lạc Thành đã xác nhận lịch xem xét biện pháp khẩn cấp. Một giờ ba mươi chiều nay.” Tôi dừng lại. “Nhanh vậy?” Cô đẩy gọng kính. “Không phải xét xử cuối cùng. Chỉ là phiên bảo toàn chứng cứ, tạm đình chỉ hiệu lực một số ủy quyền và khóa giao dịch liên quan đến cổ phần tranh chấp. Nếu bên Tống phản đối thành công, một phần log cũ có thể không đủ điều kiện niêm phong.”
Không khí họp báo chưa tan hết, phiên tòa thương mại đã mở ra ngay phía trước. Đó là cách quyền lực tự vệ: khi không thể phủ nhận chứng cứ, nó sẽ hỏi chứng cứ đi qua tay ai, có hợp lệ hay không. Tôi từng sợ những câu hỏi lạnh lùng ấy. Bây giờ tôi lại thấy may mắn vì chúng lạnh.
Tòa Thương mại Lạc Thành nằm ở khu hành chính phía đông, thấp màu xám, không có ánh đèn sân khấu hay logo tập đoàn. Trên hành lang, Tống Kiều Dương đứng cùng hai luật sư, áo khoác đen vắt trên tay, gương mặt vẫn ôn hòa. Ông ta nhìn tôi, khẽ gật đầu. “Cô Lâm, hôm nay cô đưa Vân Lưu vào tòa bằng một cuộc họp báo rất thành công.” Câu ấy có gai ở chữ “thành công”. Tôi gật đầu. “Không. Tôi đưa Vân Lưu vào tòa bằng hồ sơ đã được niêm phong.” Nụ cười của ông ta không đổi. Tạ Minh Trì đứng cách tôi nửa bước, chỉ đưa cho Chu Mộ bản xác nhận của Kỳ Hành về điều kiện kiểm toán độc lập, rồi lùi lại.
Phiên xem xét rất yên. Thẩm phán thương mại yêu cầu từng bên trình bày ngắn gọn. Luật sư của Tống nói trước: tranh chấp cổ phần của mẹ tôi chưa có phán quyết cuối cùng, lời khai của Phó Duy có động cơ giảm nhẹ, bản ghi P.D-17 được công bố khi dư luận đang nóng, microfilm và bản sao thỏa thuận cổ phần cần kiểm tra nguồn gốc độc lập trước khi hạn chế quyền quản trị của Vân Lưu. Cách nói ấy rất sạch sẽ: không trực tiếp gọi tôi là kẻ nói dối, nhưng muốn biến tôi thành người dùng đau khổ cá nhân để ép một doanh nghiệp niêm phong chính mình.
Chu Mộ đứng lên. Ông không phản bác bằng phẫn nộ. Ông đặt lên màn hình sơ đồ chuỗi chứng cứ: danh mục cứu hộ kho pháp lý cũ, mã microfilm trong đồng hồ của mẹ, biên bản trích xuất độc lập, mã hash Kiều San lập trước khi HĐQT biểu quyết, log tầng chủ tịch, dữ liệu ra vào, bản ghi P.D-17 và đối chiếu với lịch thanh toán của Đông Triều. “Chúng tôi không yêu cầu tòa kết luận trách nhiệm trong phiên hôm nay,” ông nói. “Chúng tôi chỉ yêu cầu bảo toàn chứng cứ và ngăn các giao dịch có thể làm thay đổi hiện trạng trước khi nguồn gốc cổ phần được xác minh.” Thẩm phán nhìn sang tôi. “Cô Lâm, cô có muốn bổ sung gì không?”
Tôi đứng dậy. Tôi nghe rõ tiếng giấy lật ở phía đối diện. Đời trước, mỗi lần bị hỏi “cô còn gì để nói không”, cổ họng tôi đều như bị ai bóp lại. Tôi luôn muốn nói rất nhiều, sợ chỉ thiếu một câu cũng đủ để họ kết án tôi. Hôm nay, tôi chỉ nói: “Tôi không yêu cầu tòa tin tôi vì tôi từng chịu oan. Tôi yêu cầu tòa giữ nguyên chứng cứ để không ai có cơ hội khiến sự thật biến mất lần thứ hai. Nếu sau khi giám định, cổ phần không thuộc về mẹ tôi, tôi chấp nhận kết luận. Nếu log bị chứng minh không hợp lệ, tôi chấp nhận loại trừ. Nhưng trước khi kiểm tra xong, để người đang bị nghi ngờ có quyền tiếp tục điều chỉnh dữ liệu, chuyển tài sản hoặc dùng ủy quyền tranh chấp để bỏ phiếu, đó mới là rủi ro không thể đảo ngược.”
Luật sư của Tống lập tức đứng lên, muốn nhấn vào điểm cha tôi từng ký giấy chuyển nhượng. Thẩm phán cho phép gọi nhân chứng. Khi cái tên Lâm Gia Duật được đọc lên, tay tôi khẽ siết lại dưới mép bàn. Tôi biết ông sẽ đến, nhưng biết và nhìn thấy vẫn khác nhau. Cha tôi bước vào từ cửa bên, tóc bạc nhiều hơn lần cuối tôi nhìn kỹ. Ông mặc bộ vest cũ, cổ áo hơi lệch, tay cầm một tập mẫu chữ ký đã được đóng dấu tiếp nhận. Ông không nhìn tôi ngay.
Luật sư hỏi ông có từng ký giấy tờ liên quan đến tài sản của vợ sau khi bà mất không. Ông đáp có. Hỏi ông có chắc mình chưa từng ký chuyển nhượng cổ phần hay không. Ông im lặng vài giây, rồi nói: “Tôi chắc mình chưa từng được giải thích rằng đó là chuyển nhượng cổ phần sáng lập. Khi ấy tôi được yêu cầu ký một số giấy tờ xử lý thuế và thủ tục tồn đọng. Tôi đã sai khi không kiểm tra. Nhưng chữ ký trên bản chuyển nhượng đang tranh chấp không phải chữ ký hoàn chỉnh của tôi.” “Ông dựa vào trí nhớ sau nhiều năm?” Cha tôi mở tập tài liệu. “Tôi dựa vào mẫu ký trên hợp đồng lao động cũ, giấy ủy quyền ngân hàng và biên bản bảo trì server năm đó. Nét nối giữa chữ ‘Gia’ và ‘Duật’ trong chữ ký của tôi luôn có một điểm dừng. Bản chuyển nhượng không có. Giám định chữ ký đã ghi nhận khác biệt ấy.”
Tôi nhìn ông. Người đàn ông từng bảo tôi cúi đầu vì gia đình cuối cùng cũng học cách không dùng gia đình để lấp sự thật. Nhưng những năm tháng bị bỏ lại không vì thế mà biến mất. Luật sư còn muốn truy tiếp, cha tôi lại tự nói thêm, lần này không nhìn thẩm phán mà nhìn về phía tôi. “Trước đây, khi con gái tôi bị vu oan, tôi từng bảo nó nhận sai để yên chuyện. Tôi nghĩ cúi đầu thì còn sống được. Tôi đã sai.” Phòng xử yên xuống. Ông hít một hơi rất sâu. “Hôm nay tôi làm chứng không phải để xin nó tha thứ. Tôi chỉ muốn ghi vào biên bản rằng Lâm Tĩnh An không nên cúi đầu thay cho nỗi sợ của tôi. Người phải xin lỗi là tôi.”
Không có tiếng máy ảnh trong phòng xử, nhưng câu nói ấy vẫn nặng hơn mọi ánh đèn buổi sáng. Tôi không khóc. Không phải vì tôi không đau, mà vì nước mắt không còn là cách duy nhất để tôi thừa nhận vết thương. Những ngón tay từng lạnh đến tê trong đời trước hôm nay vẫn lạnh, nhưng chúng không run. Thẩm phán yêu cầu thư ký ghi đầy đủ lời khai, sau đó tuyên bố chấp nhận một phần yêu cầu khẩn cấp: niêm phong bổ sung kho log Hải Đăng, khóa giao dịch và quyền biểu quyết phát sinh từ phần cổ phần tranh chấp, yêu cầu Vân Lưu cung cấp bản sao server cũ cho đơn vị giám định độc lập, đồng thời giữ nguyên hiệu lực tạm đình chỉ các cá nhân có xung đột lợi ích đến phiên xét tiếp theo. Không phải chiến thắng cuối cùng. Chỉ là sự thật được đặt dưới một mái nhà khó phá hơn.
Khi ra khỏi tòa, phóng viên đã chờ ở bậc thềm. Lần này họ không hỏi tôi có oan không. Họ hỏi cha tôi có muốn nói gì với con gái không. Ông đứng giữa gió chiều, vai hơi còng, nói rõ từng chữ: “Tôi xin lỗi con bé vì đã từng bảo nó cúi đầu. Tôi không có tư cách trả lại danh dự cho nó. Tôi chỉ có trách nhiệm nói thật phần mình biết.” Tôi nghe câu ấy, trong lòng không nhẹ nhõm như từng tưởng. Có những vết nứt không khép lại chỉ vì người gây ra nó biết gọi đúng tên. Nhưng cũng có những xiềng xích không cần kéo theo nữa khi người kia đã chịu đặt tay xuống.
Cha tôi bước tới gần. “Tĩnh An.” Ông gọi tên tôi rất khẽ. “Ba biết con chưa thể tha thứ.” Tôi nhìn ông một lúc lâu. Trước đây, mỗi lần ông gọi như vậy, tôi đều muốn ông đứng về phía mình đến mức gần như tự đánh mất giọng nói. Hôm nay, tôi nghe được tiếng xin lỗi ấy, cũng nghe được khoảng trống phía sau nó. Tôi nói: “Hôm nay con không tha thứ. Nhưng con ghi nhận ba đã nói thật.” Mắt ông đỏ lên. Tôi không quay đi vì sợ mềm lòng, cũng không bước tới vì thương hại. “Lời xin lỗi của ba không thể điều khiển con nữa. Nó không thể bắt con quên, cũng không thể bắt con tiếp tục hận để chứng minh mình đã đau.”
Minh Trì đứng dưới bậc thềm, im lặng chờ gió thổi qua hết khoảng khó xử giữa cha con tôi. Anh không hỏi tôi có ổn không. Câu hỏi ấy đôi khi ép người khác phải trả lời bằng dáng vẻ ổn. Anh chỉ nói: “Cần xe không?” Tôi lắc đầu. “Tôi muốn tự đi một đoạn.” Anh gật đầu, không bám theo. Đó là sự tôn trọng tôi từng không biết mình cần. Tôi đi xuống những bậc thềm xám của Tòa Thương mại Lạc Thành, sau lưng là hồ sơ, lời khai, lệnh niêm phong và một lời xin lỗi muộn. Trước mặt tôi không còn phiên tòa nào nữa. Chỉ còn căn hộ nhỏ đã khóa nhiều tuần, nơi tôi từng chất đầy tài liệu và những đêm không dám ngủ. Tôi chợt nhận ra, sau khi sự thật được đưa vào quy trình, việc khó nhất không phải tiếp tục đánh bại ai. Việc khó nhất là mở cửa trở về nơi mình sống, rồi dọn ra khỏi đó những thứ thuộc về một người chỉ biết tồn tại để trả thù.
