Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh
Chương 73 - Chương 73: Một Trang Giấy Đổi Mười Năm
Chương 73: Một Trang Giấy Đổi Mười Năm
“Bản gốc không nằm trong tay tôi.” Nhạc Diệp nói xong câu ấy rồi im lặng rất lâu, như thể chính bà cũng cần nghe lại để tin rằng mình đã thật sự nói ra. Mưa ngoài cửa kính rơi mỏng hơn ban nãy, những vệt nước kéo dài trên nền trời xám, chia gương mặt bà thành nhiều mảnh nhỏ. Tôi không lập tức hỏi bản gốc nằm ở đâu. Một người vừa ký tên chống lại nỗi sợ của mình không thể bị ép trả lời như bị thẩm vấn. Tôi chỉ khép túi chống tĩnh điện lại, đặt phong bì VL-SF-1999-A07 về giữa bàn, nơi cả bốn người đều nhìn thấy nhưng không ai có thể tự tiện chạm vào.
Chu Mộ đặt bút xuống cạnh bản ghi nhận vừa niêm phong. “Bà Nhạc, nếu bà không giữ bản gốc, thứ bà giữ là gì?” Câu hỏi của anh khô đến mức gần như không có cảm xúc, nhưng trong hoàn cảnh này, sự khô khan ấy an toàn hơn mọi lời an ủi. Nhạc Diệp nhìn anh, rồi nhìn tôi. Bà đưa tay vào túi vải. Lần này không phải để lấy lại phong bì, mà là mở đường may bên trong túi. Một góc vải đã sờn bung ra dưới ngón tay bà, lộ ra một lớp nilon mỏng được ép sát vào thành túi như một phần lót bình thường. Tôi nhìn động tác ấy, cổ họng bất giác khô lại. Người ta chỉ giấu giấy như vậy khi biết giấy có thể đổi mạng sống, hoặc đổi lấy mười năm im lặng.
Bà lấy ra một tờ giấy gấp tư. Giấy đã cũ, màu ngả vàng không đều, mép phải có vết nhăn sâu như từng bị ngâm ẩm rồi phơi lại. Phía trên không phải tiêu đề hợp đồng, cũng không có chữ ký dày đặc như một văn bản chuyển nhượng. Nó chỉ là một phiếu lưu chuyển hồ sơ nội bộ, một trang duy nhất, với mã hồ sơ VL-SF-1999-A07 được đánh máy ở góc trái. Bên dưới là dòng mô tả ngắn: Thỏa thuận bổ sung quyền cổ đông nhóm sáng lập. Tôi nhìn thấy tên mẹ mình trước khi kịp chuẩn bị. Lâm Chiêu Hòa. Bốn chữ ấy nằm trong ô “bên liên quan”, không phải ghi chú bên lề, không phải tên bị gạch đi, cũng không phải ký ức của người khác. Nó ở đó, lạnh, rõ, và muộn mười năm.
Tôi đặt hai tay lên đầu gối dưới gầm bàn. Đời trước tôi từng cầu xin họ tin mình không làm rò rỉ tài liệu. Đời này, tôi tưởng mình đã quen với việc để chứng cứ thay mình lên tiếng. Nhưng khi một trang giấy cũ đặt tên mẹ tôi trở lại nơi bà vốn thuộc về, tôi mới biết chứng cứ không phải lúc nào cũng khiến người ta nhẹ nhõm. Có những chứng cứ chỉ chứng minh rằng một người đã bị cướp quá lâu, đến mức sự thật trở về cũng không trả lại được thời gian.
“Mười hai phần trăm,” Nhạc Diệp nói. Giọng bà rất nhỏ, nhưng từng chữ rơi xuống bàn như kim loại. “Mẹ cô giữ mười hai phần trăm cổ phần sáng lập của Vân Lưu. Không phải cổ phần thưởng, không phải quyền lợi tư vấn, càng không phải một khoản tiền cảm ơn sau khi dự án thành công. Đó là cổ phần sáng lập thật, đi kèm quyền biểu quyết tương ứng và một điều khoản phủ quyết đối với chuyển nhượng công nghệ lõi, dữ liệu thương mại nền tảng hoặc tài sản chiến lược vượt ngưỡng nhất định.”
Tôi nghe thấy tiếng thở của Chu Mộ chậm lại. Minh Trì vẫn ngồi rất yên, nhưng ánh mắt anh rơi xuống dòng mô tả trên phiếu lưu chuyển, sắc hơn ban nãy. Mười hai phần trăm không đủ để một mình khống chế Vân Lưu, nhưng nếu thỏa thuận bổ sung có hiệu lực, nó đủ để làm rạn toàn bộ cấu trúc ủy quyền mà Tống Kiều Dương dựng suốt nhiều năm. Đặc biệt là khi Hải Đăng và những điều khoản chuyển tài sản đang nằm đúng trong phạm vi mà mẹ tôi từng có quyền phủ quyết. Một trang giấy không hạ được chủ tịch, nhưng nó có thể chứng minh chiếc ghế ấy được đặt trên một cái nền đã bị đục mất từ đầu.
“Vì sao mẹ tôi không công bố?” Tôi hỏi. Câu hỏi vừa ra khỏi miệng, tôi đã biết nó tàn nhẫn. Người chết không thể tự biện hộ cho những năm mình im lặng. Nhưng tôi cần biết đoạn đứt ở đâu, bởi mọi vụ án cũ đều có một khoảnh khắc mà sự thật lẽ ra có thể rẽ sang hướng khác. Nhạc Diệp cúi đầu, móng tay bà bấm vào mép giấy đến trắng bệch. “Bà ấy chuẩn bị công bố. Không phải ra truyền thông, mà theo đường pháp lý. Trước đó, Tống Kiều Dương dùng danh nghĩa tái cơ cấu để yêu cầu nhóm sáng lập ký một loạt giấy bổ sung. Một phần là ủy quyền tạm thời phục vụ gọi vốn, một phần là điều chỉnh quyền biểu quyết trong thời gian công ty mở rộng. Mẹ cô phát hiện có trang bị thay thế.”
Tim tôi trĩu xuống. “Thay thế như thế nào?” Nhạc Diệp nhìn tờ giấy, như nhìn thấy một căn phòng cũ mà bà đã cố đóng cửa suốt nhiều năm. “Bản bà ấy ký là ủy quyền có thời hạn, chỉ dùng cho một vòng tài trợ cụ thể. Bản được đưa vào hồ sơ sau đó biến thành chuyển nhượng vĩnh viễn một phần quyền cổ đông cho công ty do người của Tống kiểm soát. Bà ấy yêu cầu đối chiếu bản gốc, yêu cầu niêm phong toàn bộ hồ sơ sáng lập, đồng thời chuẩn bị gửi đơn tố cáo nội bộ lên hội đồng sáng lập cũ. Phiếu này được lập vào ngày bà ấy yêu cầu chuyển bản gốc vào kho pháp lý trung lập.”
Tôi nhìn xuống dòng ngày tháng ở góc dưới. Những con số cũ nằm đó, nhỏ đến mức nếu không để ý có thể bỏ qua. Một ngày trước khi mẹ tôi rời khỏi Vân Lưu. Hai ngày trước khi cha tôi được yêu cầu ký một tập giấy mà ông đến tận sau này vẫn nói mình không hiểu hết. Và không xa thời điểm căn nhà của chúng tôi bắt đầu chìm trong thứ im lặng mà khi còn nhỏ tôi từng tưởng là đau buồn bình thường. Hóa ra có những gia đình không tan vỡ vì một cái chết. Chúng tan vỡ từ lúc người sống bị buộc phải ký vào những điều mình không hiểu, rồi dùng cả đời còn lại để tránh nhìn lại chữ ký ấy.
Điện thoại của Nhạc Diệp rung lên. Bà giật mình như bị chạm vào vết thương, gần như làm rơi tờ giấy. Minh Trì đưa mắt nhìn màn hình, không với tay. “Bà có thể nghe,” anh nói, “nhưng bật loa thì chỉ khi con gái bà đồng ý. Luật sư độc lập có thể đang gọi.” Nhạc Diệp bấm nghe, giọng khàn đi. Cuộc gọi không dài. Chúng tôi chỉ nghe được vài câu rời rạc từ phía bà: đừng ký, chờ luật sư, chuyển email gốc, không trả lời Cảnh Hòa. Khi cuộc gọi kết thúc, bà đặt điện thoại xuống mà tay vẫn run. “Con bé hỏi tôi có làm gì sai không.” Bà cười một tiếng rất khẽ, không giống cười. “Mười năm trước, tôi cũng tự hỏi như vậy.”
Tôi không nói bà không sai. Tôi không có quyền tẩy sạch quá khứ của người khác chỉ vì hôm nay họ chịu nói ra điều tôi cần. Tôi chỉ kéo tờ phiếu về phía Chu Mộ bằng đầu bút, tránh chạm trực tiếp vào mặt giấy. “Có đủ giá trị để xin truy xuất hồ sơ không?” Chu Mộ đeo găng tay mỏng, cúi xuống kiểm tra từng ô. “Không đủ để chứng minh quyền cổ phần hoàn chỉnh. Nhưng đủ để chứng minh đã từng tồn tại một thỏa thuận bổ sung nội bộ với mã hồ sơ cụ thể, tên người liên quan cụ thể, ngày lưu chuyển cụ thể và nơi lưu trữ cụ thể. Nếu đối phương phủ nhận toàn bộ, họ phải giải thích vì sao phiếu lưu chuyển của kho pháp lý lại có mã, mô tả và số niêm phong khớp với phong bì bà Nhạc giao.” Anh dừng lại ở góc dưới tờ giấy. “Ở đây có chữ ký người lập phiếu.”
Nhạc Diệp nhắm mắt. “Là tôi.” Chu Mộ nhìn bà. “Và người tiếp nhận?” Bà mở mắt, không né nữa. “Phòng pháp lý sáng lập. Khi đó bộ phận này nằm dưới quyền quản lý trực tiếp của văn phòng chủ tịch lâm thời. Tống Kiều Dương là người ký lệnh chuyển toàn bộ hồ sơ sáng lập sang kho lưu trữ cũ.” Câu nói ấy không ồn ào. Nó không có tiếng đập bàn, không có màn tự thú, không có sự sụp đổ tức thì của kẻ đứng trên cao. Nhưng tôi biết, từ giây phút tên Tống Kiều Dương nằm cạnh mã hồ sơ VL-SF-1999-A07, ông ta không còn có thể nói đây chỉ là ký ức rối loạn của một cựu thư ký bị ám ảnh.
Minh Trì lúc này mới lên tiếng. “Bà nói mẹ Tĩnh An chuẩn bị tố cáo. Có bản nháp đơn tố cáo không?” Nhạc Diệp lắc đầu. “Tôi không giữ. Tôi chỉ từng nhìn thấy tiêu đề trên tập hồ sơ bà ấy mang đến: kiến nghị niêm phong và đối chiếu thỏa thuận cổ đông sáng lập. Bên trong có danh sách tài liệu cần đối chiếu, trong đó có một bản chuyển nhượng mà bà ấy nói chắc chắn không phải chữ ký hợp lệ. Tôi không biết bản đó sau này biến thành thứ cha cô bị kéo vào như thế nào.” Bà nhìn tôi, giọng khàn hẳn. “Tĩnh An, mẹ cô không rời Vân Lưu vì tranh tiền. Bà ấy rời đi vì biết nếu thỏa thuận ấy bị thay, Vân Lưu từ một công ty của nhóm sáng lập sẽ biến thành công cụ trong tay một người.”
Câu ấy chạm vào tôi sâu hơn mọi con số. Suốt nhiều năm, người ta kể về mẹ tôi bằng những từ mềm và vô hại: hiền, giỏi, tiếc là mất sớm, tiếc là không chịu nổi áp lực. Không ai nói bà từng đứng trước một hệ thống đang biến sai thành đúng, không ai nói bà từng giữ quyền ngăn một thương vụ chuyển tài sản mà mười năm sau Tống Kiều Dương vẫn muốn lặp lại dưới cái tên Hải Đăng. Tôi bỗng hiểu vì sao ông ta không chỉ muốn tôi nhận lỗi trong vụ rò rỉ, mà muốn tôi trở thành vật tế của toàn bộ hệ thống. Nếu con gái của Lâm Chiêu Hòa bị đóng dấu là kẻ phản bội công ty, thì mọi câu hỏi về quyền cổ phần của Lâm Chiêu Hòa cũng sẽ trở nên bẩn trước khi kịp được hỏi.
Tôi cầm điện thoại, chụp lại mặt ngoài túi chống tĩnh điện, bản ghi nhận thời gian và phiếu lưu chuyển theo đúng thứ tự Chu Mộ yêu cầu. Mỗi tấm ảnh đều không thay thế được giám định, nhưng chúng giữ được khoảnh khắc chứng cứ xuất hiện trước khi bất kỳ bàn tay nào có thể làm nó biến mất lần nữa. Kiều San gửi tin nhắn đến gần như cùng lúc: “Đã nhận hướng dẫn .eml từ con gái Nhạc Diệp. Chưa kiểm tra nội dung. Cảnh Hòa có dấu vết dùng mẫu thông báo tự động, không giống thư tống đạt chính thức. Cần thêm header.” Tôi đọc xong, đặt máy xuống. Đòn uy hiếp vẫn còn đó. Nhưng lần này, nó không chỉ khiến nhân chứng sợ. Nó cũng tự để lại một đường dây mới.
“Nơi lưu trữ cụ thể là đâu?” Tôi hỏi. Nhạc Diệp nhìn tôi rất lâu. Trong ánh mắt bà, nỗi sợ không biến mất; nó chỉ học cách đứng cạnh sự hối hận. “Cô phải chuẩn bị trước,” bà nói. “Nơi đó không còn nguyên vẹn.” Chu Mộ ngẩng đầu. Minh Trì đặt hai ngón tay lên mép bàn, rất nhẹ, như giữ cho nhịp thở của cả căn phòng không vỡ. Tôi nghe tiếng mưa ngừng hẳn ngoài cửa kính, để lại một khoảng lặng lạnh và sạch đến đáng sợ. Nhạc Diệp gấp tờ phiếu lại, nhưng lần này không giấu vào túi nữa. Bà đẩy nó về phía tôi. “Bản gốc nằm trong kho pháp lý cũ của Vân Lưu, khu lưu trữ Tây Lâm.” Bà dừng một nhịp. “Kho đó đã cháy.”
