Bỏ qua nội dung

Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh

Chương 72 - Chương 72: Người Giữ Chìa Khóa

Chương 72: Người Giữ Chìa Khóa

Tôi nhìn thời gian nộp đơn trên màn hình điện thoại của Nhạc Diệp thêm một lần nữa. 05:32. Sớm hơn cả lúc thành phố kịp mở mắt, sớm hơn cả lúc một nhân viên văn thư bình thường có thể ngồi vào bàn làm việc để gửi đi một văn bản tố tụng hoàn chỉnh. Vụ kiện ấy không phải phản ứng sau khi bà đưa phong bì cho tôi. Nó đã được chuẩn bị từ trước, chỉ chờ khoảnh khắc Nhạc Diệp bước vào quán cà phê này để rơi xuống đầu con gái bà như một cái khóa lạnh.

Nhạc Diệp đưa tay về phía túi chống tĩnh điện. Động tác ấy rất nhỏ, nhưng tôi vẫn nhìn thấy. Một người đã bị đe dọa quá lâu sẽ có bản năng trả lại tất cả những thứ có thể gây nguy hiểm, giống như chỉ cần buông ra thì lưỡi dao trên cổ người thân sẽ tự biến mất. Tôi đặt bàn tay lên mép túi, không siết chặt, chỉ chặn lại khoảng cách giữa bà và phong bì. “Bà Nhạc, nếu bây giờ bà lấy lại tài liệu, vụ kiện đó cũng sẽ không biến mất.”

Môi bà run lên. “Cô không hiểu. Con bé không biết gì cả. Nó chỉ làm ở bộ phận dữ liệu khách hàng của một công ty nhỏ, chưa từng động đến chuyện của Vân Lưu. Hai triệu tệ… tài khoản bị phong tỏa… chỉ cần công ty nó biết, nó sẽ mất việc.” Tôi nhìn ly nước ấm trước mặt bà. Mặt nước hơi rung vì tay bà va vào thành bàn. Tôi không nói những lời như ‘đừng sợ’. Những lời ấy quá rẻ khi người phải gánh hậu quả không phải tôi. Tôi chỉ kéo điện thoại của bà về phía Chu Mộ, người đã đứng dậy từ bàn sát cửa sổ khi thấy sắc mặt bà đổi khác. “Anh kiểm tra giúp tôi tính chất văn bản. Chỉ nhìn, không chuyển tiếp.”

Chu Mộ nhận điện thoại bằng khăn giấy lót tay như thể đó cũng là chứng cứ. Anh đọc rất nhanh, lông mày nhíu lại ở tên nguyên đơn. “Cảnh Hòa Tư Vấn. Công ty này từng xuất hiện trong phụ lục dịch vụ pháp lý bên phía Vân Lưu, đúng không?” Tôi gật đầu. Anh đặt điện thoại xuống, giọng thấp nhưng rõ. “Đơn điện tử đã nộp không đồng nghĩa với việc tòa đã chấp thuận phong tỏa tài khoản. Nhưng nếu họ nộp kèm yêu cầu bảo toàn tài sản và đặt tiền bảo đảm, trong ngày hôm nay tài khoản của con gái bà có thể bị hạn chế. Điều đầu tiên phải làm là giữ nguyên email, xuất header gốc, không trả lời, không xóa, không ký bất kỳ thỏa thuận hòa giải nào gửi kèm.”

Nhạc Diệp nhìn anh như nhìn một tấm cửa vừa mở ra nhưng phía sau vẫn tối đen. “Nếu họ thật sự phong tỏa thì sao?” Chu Mộ không hứa hẹn. “Thì phải phản đối theo thủ tục, yêu cầu họ chứng minh nguy cơ tẩu tán tài sản, chứng minh thiệt hại thực tế và chứng minh con gái bà có nghĩa vụ bảo mật nào với họ. Một vụ kiện được nộp lúc 05:32 sáng cùng ngày nhân chứng trao tài liệu liên quan Vân Lưu sẽ không sạch như họ muốn.” Anh dừng một nhịp rồi nhìn tôi. “Tôi cần Kiều San kiểm tra email gốc và đường gửi. Nhưng cô ấy không được chạm vào bằng điện thoại cá nhân của bà.”

Tôi gọi cho Kiều San. Tiếng gõ bàn phím ở đầu bên kia gần như vang lên trước cả khi cô trả lời. Sau khi nghe xong, cô chỉ nói một câu: “Đừng forward email. Bảo bà ấy tải file .eml nguyên gốc từ webmail, giữ cả header, DKIM, SPF, thời gian máy chủ và IP đường gửi. Nếu đối phương dùng hệ thống gửi tự động qua dịch vụ pháp lý, tôi có thể đối chiếu với log công khai. Nếu họ giả mạo thông báo tòa để ép người, vấn đề còn lớn hơn.” Tôi chuyển lời cho Nhạc Diệp từng chữ một. Bà nghe, nhưng ánh mắt vẫn không rời tên con gái trên màn hình.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi bỗng hiểu Tống Kiều Dương nguy hiểm ở đâu. Ông ta không cần ngăn tôi mở phong bì bằng cách cướp nó trên đường. Ông ta chỉ cần khiến người trao phong bì tự thấy mình là kẻ kéo con gái xuống nước. Sự thật, trong tay ông ta, không bị phản bác trực diện. Nó bị biến thành một món nợ đạo đức để người yếu hơn tự bóp nghẹt mình.

Cửa quán cà phê lại mở. Gió sớm lùa vào cùng tiếng chuông mỏng treo trên khung cửa. Tôi ngẩng đầu và nhìn thấy Tạ Minh Trì. Anh không mặc vest chỉnh tề như những lần xuất hiện trước hội đồng, chỉ khoác áo măng tô tối màu, trên tay cầm một tập hồ sơ mỏng. Chu Mộ nhìn tôi, khẽ nói: “Tôi gọi anh ấy. Không phải vì cô cần được cứu, mà vì Kỳ Hành có đội luật sư dữ liệu đã xử lý nhiều vụ bảo toàn tài sản kiểu này.”

Tôi im lặng hai giây. Đời trước, tôi ghét nhất là cảm giác người khác tự quyết định thay mình dưới danh nghĩa tốt cho tôi. Đời này, tôi vẫn ghét. Nhưng tôi cũng đã học được rằng từ chối mọi nguồn lực chỉ để chứng minh mình không yếu là một kiểu tự trói tay. Minh Trì dừng bên cạnh bàn, không ngồi xuống ngay. Anh nhìn Nhạc Diệp trước, giọng rất thấp. “Bà có thể từ chối. Nếu bà đồng ý, tôi chỉ giới thiệu luật sư độc lập. Họ ký ủy quyền trực tiếp với con gái bà, không qua Kỳ Hành, không qua Vân Lưu, cũng không yêu cầu bà làm chứng đổi lại.”

Nhạc Diệp ngẩng lên. “Vì sao anh giúp tôi?” Minh Trì không vòng vo. “Vì nếu một nhân chứng bị bóp bằng kiện tụng, toàn bộ quá trình điều tra sẽ bị ô nhiễm. Và vì tôi cũng từng mất người thân trong một vụ việc bị làm cho im lặng quá lâu.” Anh nói đến anh trai mình rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức vết thương dưới lớp chữ ấy càng rõ. “Nhưng quyết định vẫn là của bà.”

Tôi nhìn anh. Có lẽ anh cảm nhận được ánh mắt ấy, nhưng không quay sang giải thích thêm. Điều đó làm tôi dễ thở hơn một chút. Anh không đứng trước mặt tôi để che gió. Anh chỉ đặt một tấm bản đồ lên bàn, để tôi và Nhạc Diệp tự chọn đường đi. Tôi kéo ghế cho anh ngồi, rồi quay lại với Nhạc Diệp. “Bà từng nói Tống Kiều Dương không cần tự ra tay. Hôm nay ông ta đang chứng minh điều đó. Nhưng cũng vì ông ta ra tay quá nhanh, chúng ta có thêm một dấu vết: thời gian 05:32, nguyên đơn Cảnh Hòa, đối tượng là con gái bà, và nguyên nhân thực tế xảy ra ngay sau khi bà đồng ý gặp tôi.”

Nhạc Diệp cười khàn, không có chút nhẹ nhõm nào. “Dấu vết không nuôi được con tôi, cô Lâm.” Tôi gật đầu. “Đúng. Vì vậy tôi không định chỉ nói với bà về dấu vết.” Tôi lấy một tờ giấy trắng từ tập hồ sơ của Chu Mộ, viết xuống bốn việc cần làm: bảo toàn email gốc; liên hệ luật sư dữ liệu độc lập; gửi thông báo phản đối bảo toàn tài sản nếu tòa thụ lý; lập memo ghi nhận quan hệ giữa thời điểm vụ kiện và cuộc gặp hôm nay. Mỗi dòng đều khô khan. Nhưng trong một buổi sáng như thế này, khô khan nghĩa là có đường sống.

“Tôi có thể ký một bản ghi nhận,” tôi nói, “rằng bà trao tài liệu trước khi nhận được thông báo kiện, rằng tôi không ép bà làm chứng, rằng mọi bước tiếp theo cần thông qua luật sư. Chu Mộ sẽ ký với tư cách người ghi nhận thời gian, không nghe nội dung trao đổi cũ. Minh Trì không ký. Anh ấy chỉ cung cấp kênh luật sư nếu bà đồng ý. Bản ghi nhận này không đánh thắng vụ kiện, nhưng nó làm rõ một điều: việc bà bị kiện không phải chuyện dân sự ngẫu nhiên rơi xuống từ trời.”

Nhạc Diệp nhìn những dòng chữ tôi viết. Rất lâu sau, bà hỏi: “Nếu tôi không ký thì sao?” Tôi đáp: “Tôi vẫn sẽ bảo toàn phong bì bà đã trao. Tôi vẫn sẽ điều tra Cảnh Hòa. Tôi vẫn sẽ tìm hồ sơ gốc. Nhưng nếu bà rút lui trong im lặng, họ sẽ dùng sự im lặng ấy để chứng minh rằng nỗi sợ có giá rẻ hơn sự thật.”

Bà nhắm mắt lại. Một giọt nước trượt khỏi khóe mắt, rơi xuống mu bàn tay đã nổi gân. Tôi không đưa khăn giấy. Có những khoảnh khắc thương hại cũng là một loại áp lực. Tôi chỉ đẩy bút về phía bà. “Tôi sẽ không cầu xin bà làm chứng. Mẹ tôi cũng sẽ không muốn bà dùng con gái mình để đổi lấy công lý cho bà ấy. Nhưng tôi sẽ nói rõ một điều: nếu hôm nay bà quỳ xuống trước vụ kiện này, ngày mai họ vẫn sẽ bắt con gái bà quỳ trước một vụ kiện khác. Người dùng con tin không dừng lại chỉ vì con tin đã khóc.”

Ngòi bút trong tay Nhạc Diệp dừng rất lâu trên khoảng trắng. Rồi bà ký tên. Chữ ký của bà không đẹp, nét cuối cùng hơi vỡ, nhưng vẫn đủ rõ để một người từng trốn quá khứ hơn mười năm tự đặt mình trở lại trước ánh sáng. Chu Mộ lập tức ghi giờ, chụp bản giấy bằng thiết bị làm việc của pháp chế rồi niêm phong bản cứng vào túi riêng. Minh Trì gửi một tin nhắn ngắn, chưa đầy mười chữ, sau đó đặt điện thoại úp xuống. “Luật sư độc lập sẽ gọi cho con gái bà trong mười phút. Bà có thể nghe cùng cô ấy, nhưng đừng trả lời thay.”

Nhạc Diệp ôm túi vải trước ngực. Lần này, tay bà vẫn run, nhưng không còn hướng về phía phong bì để lấy lại. Bà nhìn tôi, giọng khàn hơn trước. “Cô giống mẹ cô ở điểm không chịu để người khác chọn thay mình. Nhưng mẹ cô khi đó không có đủ người ngồi cùng bàn như cô bây giờ.” Câu ấy khiến ngực tôi thắt lại. Tôi từng nghĩ đời này mình chỉ cần bằng chứng, không cần ai. Nhưng khi nhìn Chu Mộ kiểm tra từng dòng thủ tục, Kiều San ở đầu dây bên kia chờ file gốc, Minh Trì ngồi yên bên cạnh mà không vượt qua ranh giới, tôi bỗng nhận ra đứng một mình và không cầu xin là hai chuyện khác nhau.

Tôi mở túi chống tĩnh điện, không lấy phong bì ra, chỉ nhìn nhãn VL-SF-1999-A07 qua lớp nhựa mờ. “Bà Nhạc, bây giờ tôi cần biết điều tiếp theo. Phiếu niêm phong này dẫn đến đâu?” Nhạc Diệp cúi đầu nhìn mã hồ sơ ấy. Sự sợ hãi trong mắt bà chưa biến mất. Nó chỉ bị ép lùi lại một bước để nhường chỗ cho thứ khác, có lẽ là mệt mỏi, có lẽ là món nợ với người đã chết.

“Trước khi kho pháp lý cũ xảy ra chuyện, hồ sơ sáng lập được chia làm hai lớp,” bà nói chậm rãi. “Lớp công khai là hồ sơ cổ đông nộp cho cơ quan đăng ký. Lớp nội bộ là thỏa thuận bổ sung giữa nhóm sáng lập, ghi rõ tỷ lệ, quyền biểu quyết và điều kiện chuyển nhượng. Mẹ cô không chỉ có tên trong danh sách. Bà ấy có quyền mà Tống Kiều Dương buộc phải xóa đi, nếu muốn ngồi yên trên ghế chủ tịch nhiều năm như vậy.”

Tôi nghe tiếng mưa lất phất ngoài cửa kính, rất nhẹ, như một đoạn ký ức cũ quay lại đúng nơi nó từng bị bỏ dở. “Tỷ lệ bao nhiêu?” tôi hỏi. Nhạc Diệp ngẩng lên nhìn tôi. Đôi mắt bà đỏ, nhưng lần này không né tránh. “Câu đó tôi sẽ nói. Nhưng trước hết cô phải hiểu, thứ tôi giữ không phải bản gốc.” Bàn tay bà đặt lên túi vải, ấn vào một góc đã sờn. “Tĩnh An, bản gốc không nằm trong tay tôi.”