Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh
Chương 58: Minh Trì Đến Muộn Một Lần Nữa
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 58: Minh Trì Đến Muộn Một Lần Nữa
Chiếc điện thoại trong túi áo khoác của Phó Duy vẫn sáng. Dòng tin nhắn “Vé 23:40 đã đổi xong. Xe ở B3. Rời Lạc Thành trước khi họp xong” chỉ hiện lên vài giây, nhưng đủ để camera trong phòng họp kính bắt được phản quang trên mặt bàn và đủ để sắc mặt Phó Duy trắng bệch. Anh ta đưa tay về phía áo khoác theo bản năng. Chu Mộ nhanh hơn một nhịp, nhưng anh không giật lấy điện thoại. Anh chỉ đặt bút xuống, nhìn thẳng vào Phó Duy và nói bằng giọng pháp chế khô đến lạnh: “Anh có quyền không giao nộp thiết bị cá nhân. Nhưng việc che giấu thiết bị thứ hai, nhận chỉ dẫn rời khỏi Lạc Thành trong thời gian ghi nhận lời khai, và từ chối bảo toàn dữ liệu sẽ được ghi vào biên bản.”
Tôi không ngăn Phó Duy đứng dậy. Ở đời trước, họ từng dùng một cánh cửa đóng lại để biến tôi thành người bị giam trong lời kết tội của đám đông. Đời này, tôi không dùng cánh cửa đó với bất kỳ ai, kể cả kẻ đã phản bội tôi. Tôi nhìn Kiều San ngoài cửa kính, nói rất chậm: “Không giữ người. Giữ dữ liệu.” Cô lập tức hiểu ý, quay sang chuyên viên kỹ thuật pháp chế bên cạnh. “Chụp trạng thái màn hình phòng họp, lưu timestamp camera, gửi yêu cầu bảo toàn log thang máy, bãi B3 và cổng ra vào trong vòng mười phút gần nhất. Ghi rõ là bảo toàn, không kết luận.” Phó Duy nghe thấy hai chữ “bãi B3”, bàn tay đang chạm tới áo khoác khựng lại. Anh ta quay sang tôi, trong mắt vừa giận vừa sợ. “Tĩnh An, cô nhất định phải đẩy tôi đến đường cùng sao?”
Tôi nhìn anh ta như nhìn một bản phụ lục đã ký nhưng chưa đọc. “Không. Tôi chỉ không cho anh đem đường cùng của mình đổi thành sự im lặng của tôi.” Phó Duy nghẹn lại. Sự dịu dàng từng được anh ta dùng để ép tôi cúi đầu đã biến mất rất nhanh; phần còn lại chỉ là một người quá quen với việc được người khác dọn đường. Chu Mộ yêu cầu anh ta xác nhận lần thứ ba có giao thiết bị thứ hai cho pháp chế lập bản sao dữ liệu trong phạm vi liên quan hay không. Phó Duy không trả lời ngay. Anh ta nhìn về phía cửa, nhìn chiếc áo khoác, rồi nhìn màn hình nội bộ đang nhấp nháy cảnh báo cuộc họp HĐQT tạm thời. Đối với anh ta, mỗi giây ở lại đều giống thêm một dòng chữ ký dưới bản án của chính mình.
Cùng lúc đó, màn hình trước mặt Kiều San đổi màu. Cô bước vào phòng, trên tay là máy tính bảng đã được đặt ở chế độ ghi hình màn hình. “Có agenda chính thức từ văn phòng chủ tịch. Cuộc họp HĐQT tạm thời bắt đầu sau bảy phút. Nội dung gồm tạm đình chỉ quyền dự án Hải Đăng của chị Lâm, thu hồi quyền truy cập Anchor, Quang Lộ và thư mục dữ liệu người bán, đồng thời rà soát hành vi trích xuất chứng cứ khi chưa được ủy quyền.” Cô dừng nửa giây, giọng vẫn cố giữ phẳng. “Tài khoản của em cũng bị đưa vào danh sách hạn chế thao tác, chuyển sang chỉ đọc sau khi cuộc họp biểu quyết xong.”
Tôi đã đoán được họ sẽ phản công, nhưng cách họ chọn vẫn khiến sống lưng tôi lạnh đi. Không phải xóa dữ liệu bằng một thao tác thô vụng. Không phải cho người đột nhập server trong đêm. Tống Kiều Dương chưa bao giờ cần dùng cách thấp kém như vậy khi ông ta còn có HĐQT, quy trình và những câu chữ nghe rất đúng. Ông ta chỉ cần biến việc tôi bảo toàn chứng cứ thành “trích xuất vượt quyền”, biến Kiều San thành “nhân sự tuân thủ vượt phạm vi”, biến Anchor thành một phiên làm việc không đủ thẩm quyền để đóng dấu. Sự thật không bị giết bằng dao; nó bị bọc trong biên bản rồi đưa vào ngăn kéo.
“Anchor còn bao lâu?” tôi hỏi. Kiều San lập tức trả lời: “Phiên chụp trạng thái đã xong. Audit seal cuối còn thiếu chuỗi hash đối soát từ node ngoài. Nếu bị cắt quyền trong bảy phút, chúng ta giữ được ảnh chụp hiện trạng, nhưng không đủ chứng minh toàn bộ đường thao tác trước và sau khi bị can thiệp.” Chu Mộ nhìn tôi. “Nếu HĐQT ra quyết định trước khi seal hoàn tất, phía bên kia có thể nói phiên này chỉ là bản ghi nội bộ chưa được xác nhận độc lập.” Tôi gật đầu. Đó là cái giá của việc đối đầu một hệ thống từng quen định nghĩa đúng sai bằng con dấu của mình. Tôi không thắng bằng việc la lên rằng mình đúng. Tôi phải khiến từng con dấu, từng log, từng người ký tên đều không thể giả vờ không nhìn thấy.
Phó Duy bất ngờ cầm áo khoác lên. “Tôi không tham gia nữa.” Giọng anh ta khàn đi. “Tôi đến tự nguyện. Tôi có quyền rời đi.” Chu Mộ lập tức nói: “Đúng. Anh có quyền dừng buổi ghi nhận. Nhưng lời khai đã có, vật chứng giấy đã niêm phong, và việc anh rời đi trong khi nhận chỉ dẫn từ thiết bị chưa khai báo cũng sẽ được ghi nhận.” Phó Duy nhìn tôi như thể muốn tôi cho anh ta một câu bảo đảm cuối cùng. Tôi không cho. Tha thứ là thứ đời trước tôi từng cầu xin người khác ban xuống. Đời này, tôi không dùng nó như tiền lẻ để mua lời khai của ai.
Cửa phòng họp mở ra đúng lúc đó. Tiếng bước chân ngoài hành lang không dồn dập như trợ lý pháp chế lúc trước, mà đều, nặng và có chủ đích. Tạ Minh Trì xuất hiện ở cửa, phía sau là một luật sư của Kỳ Hành và một chuyên gia kiểm toán hệ thống mà tôi từng gặp trong phiên làm việc Quang Lộ. Áo khoác của anh còn dính mưa mỏng, tóc hơi ướt, nhưng ánh mắt vẫn tỉnh táo đến mức khiến căn phòng đang hỗn loạn chợt có một trục thẳng để bám vào. Anh không nhìn Phó Duy trước. Anh nhìn màn hình Anchor, nhìn mã phiên, rồi hỏi Kiều San: “Hash ngoài đã bắt được đoạn nào?”
Kiều San sững một nhịp, rồi lập tức xoay máy tính bảng. “Node nội bộ có ảnh chụp trạng thái. Chưa kịp đối soát ngoài.” Chuyên gia của Kỳ Hành đặt laptop lên bàn phụ, kết nối bằng đường mạng riêng đã được đăng ký từ đợt kiểm toán độc lập trước đó. Anh ta gõ rất nhanh, rồi đẩy màn hình về phía Chu Mộ. Tạ Minh Trì nói: “Trước khi văn phòng chủ tịch phát agenda, Kỳ Hành đã gửi yêu cầu bảo toàn dữ liệu theo điều kiện thẩm định đầu tư. Gateway của chúng tôi bắt được hai fingerprint từ Anchor: một ở thời điểm mở phiên, một ở thời điểm hợp đồng Cảnh Hòa được scan vào chuỗi chứng cứ. Không đủ để khôi phục toàn bộ đường thao tác, nhưng đủ để chứng minh phiên này tồn tại trước lệnh đình chỉ và không thể bị coi là bản ghi tạo sau.”
Trong phòng có một khoảnh khắc rất ngắn không ai nói. Cứu được một phần chứng cứ. Chỉ một phần. Không đủ để chặn HĐQT, không đủ để kéo Tống Kiều Dương xuống khỏi ghế, không đủ để trả lại quyền dự án cho tôi ngay tại chỗ. Nhưng đủ để Anchor không biến mất như bản gốc camera từng biến mất. Đủ để hợp đồng cổ phần ảo của Phó Duy không bị gọi là tài liệu “chưa từng vào hệ thống”. Đủ để một cánh cửa nhỏ còn mở trong bức tường họ vừa dựng lên.
Tôi nhìn Tạ Minh Trì. “Anh lại đến muộn.” Câu ấy bật ra bình tĩnh hơn tôi tưởng, nhưng chỉ có tôi biết phần nào trong lồng ngực mình vừa bị cào lên. Anh im lặng một giây. “Tôi biết.” “Muộn đến mức nào?” Anh không né mắt tôi. “Muộn đến mức không ngăn được quyết định đình chỉ. Nhưng chưa muộn đến mức để chứng cứ chết.” Một câu trả lời chính xác, không xin lỗi thừa, không hứa hẹn rỗng. Cũng vì vậy mà nó làm tôi khó chịu hơn. Nếu anh nói mình đến để cứu tôi, tôi có thể lạnh lùng đẩy anh ra. Nhưng anh chỉ đứng đúng chỗ của một người làm chứng cứ còn sống, mà hiện tại, đó là thứ tôi cần nhất.
Cuộc họp HĐQT tạm thời bật lên trên màn hình lớn. Tống Kiều Dương không xuất hiện với vẻ giận dữ. Ông ta ngồi ở đầu bàn bên kia màn hình, nền sau là phòng họp tầng chủ tịch, ánh sáng ấm áp đến mức gần như dịu dàng. Cao Tuấn Kha ngồi lệch phía sau, sắc mặt nghiêm trọng đúng chuẩn “vì đại cục”. Thư ký HĐQT đọc quyết định tạm thời: Lâm Tĩnh An bị đình chỉ khỏi mọi vai trò kiểm soát, phê duyệt và ảnh hưởng đối với Hải Đăng; quyền truy cập dự án bị thu hồi ngay; toàn bộ thiết bị công vụ, thẻ quyền hạn, tài liệu đang nắm giữ phải bàn giao cho pháp chế; mọi phát ngôn liên quan dự án phải thông qua kênh chính thức của Vân Lưu. Lý do được viết rất đẹp: bảo vệ tính độc lập của điều tra, tránh xung đột lợi ích, giảm rủi ro truyền thông và bảo toàn niềm tin nhà đầu tư.
Tôi nghe từng chữ, không ngắt lời. Đời trước, cũng có một biên bản như vậy. Khi ấy Phó Duy ngồi bên cạnh tôi, Hạ Nhiên khóc ngoài hành lang, Cao Tuấn Kha bảo tôi cúi đầu để công ty còn đường lui. Tôi từng giải thích đến khản giọng rằng mình không lấy file, không gửi email, không bán bí mật. Không ai nghe. Họ chỉ cần chữ ký của tôi dưới bản nhận lỗi. Lần này, tôi không giải thích. Tôi chỉ hỏi: “Quyết định này có áp dụng hồi tố để phủ nhận các hoạt động bảo toàn chứng cứ đã ghi nhận trước thời điểm biểu quyết không?” Thư ký HĐQT khựng lại. Tống Kiều Dương mỉm cười rất nhẹ. “Tĩnh An, cô vẫn sắc bén như vậy. Quyết định không cần hồi tố. Những gì hợp lệ sẽ được xem xét. Những gì vượt quyền cũng sẽ được xem xét.”
“Vậy ghi vào biên bản,” tôi nói với Chu Mộ, mắt vẫn nhìn màn hình. “Tôi không đồng ý với căn cứ đình chỉ, nhưng tuân thủ quyết định tạm thời. Tôi yêu cầu bảo toàn nguyên trạng toàn bộ phiên Anchor, hợp đồng Cảnh Hòa, thiết bị liên lạc thứ hai của Phó Duy nếu sau này thu được, log bãi B3 và mọi thao tác thu hồi quyền phát sinh từ văn phòng chủ tịch.” Chu Mộ lập tức đọc lại từng mục, chuyên viên pháp chế gõ không sót chữ nào. Tạ Minh Trì lúc này mới lên tiếng với màn hình: “Kỳ Hành ghi nhận quyền nội bộ của Vân Lưu, đồng thời bảo lưu quyền tạm dừng thẩm định và yêu cầu kiểm toán độc lập nếu dữ liệu đã được yêu cầu bảo toàn bị sửa, xóa hoặc làm mất khả năng đối soát.” Tống Kiều Dương nhìn anh qua màn hình, giọng ôn hòa: “Tạ tổng, Vân Lưu luôn tôn trọng kiểm toán độc lập. Nhưng nhân sự nội bộ của chúng tôi, xin để Vân Lưu xử lý.”
Một câu nói mềm, nhưng ranh giới rất rõ. Minh Trì cứu được chứng cứ, không cứu được ghế của tôi. Và anh cũng không nên cứu ghế của tôi. Nếu chiếc ghế ấy phải dựa vào một nhà đầu tư bên ngoài mới giữ được, tôi đã thua từ gốc. Tôi tháo thẻ quyền hạn trên cổ xuống, đặt lên bàn trước camera. Âm thanh chiếc thẻ chạm mặt kính rất nhẹ, vậy mà trong tai tôi lại giống tiếng cửa khóa của đời trước. Phó Duy đứng cạnh cửa, áo khoác trong tay, nhìn cảnh đó bằng vẻ mặt không thể gọi tên. Có lẽ anh ta nhớ đời trước mình từng làm gì. Có lẽ không. Điều đó không còn quan trọng. Tôi không nhìn anh ta nữa.
Kiều San nhận được thông báo cắt quyền ngay sau đó. Màn hình máy tính bảng của cô chuyển sang trạng thái chỉ đọc. Cô cắn môi, không khóc, nhưng các khớp ngón tay siết đến trắng bệch. Tôi nói: “Dừng thao tác. Những gì đã lưu giao cho Chu Mộ. Từ giờ trở đi, đừng chạm vào hệ thống nếu không có ủy quyền mới.” Cô nhìn tôi, mắt đỏ nhưng gật đầu. Đó là điều khó nhất trong một ván cờ hợp pháp: đôi khi biết đối phương đang kéo dây, vẫn phải buông tay đúng lúc, vì nếu giữ thêm một giây, chính mình sẽ biến chứng cứ thành điểm yếu.
Cuộc họp kết thúc bằng giọng Tống Kiều Dương: “Tĩnh An, nghỉ ngơi vài ngày đi. Khi điều tra rõ ràng, công ty sẽ cho cô một câu trả lời công bằng.” Tôi suýt bật cười. Đời trước, tôi đã chết trong lúc chờ câu trả lời công bằng ấy. Đời này, tôi không chờ nữa. Tôi đứng dậy, chỉnh lại cổ áo, nói với camera trong phòng họp: “Tôi đã nhận quyết định đình chỉ tạm thời. Tôi không xin phục chức trong hôm nay. Tôi chỉ yêu cầu mọi người ký vào những gì mình vừa làm.”
Khi tôi bước ra hành lang, Tạ Minh Trì đi sau nửa bước, giữ một khoảng cách vừa đủ để không biến mình thành người che trước mặt tôi. Anh đưa cho Chu Mộ một ổ lưu trữ niêm phong của Kỳ Hành, rồi quay sang tôi. “Trong gói fingerprint có một phần log cũ của gateway. Tôi chưa xác minh xong, nên không đưa nó ra như chứng cứ.” Tôi dừng lại. Anh nói tiếp, giọng thấp hơn: “Có một email cảnh báo từng bị chặn trước khi đến người nhận. Người gửi dùng hạ tầng cũ của Kỳ Hành. Alias người nhận bị mã hóa, nhưng trong bản hash còn ba ký tự.”
Tôi không hỏi, nhưng tim đã lạnh xuống trước khi anh nói hết.
“L.T.A.”
Trong đầu tôi chợt lóe lên một mảnh ký ức rất nhỏ của đời trước: đêm trước khi bị buộc ký biên bản nhận lỗi, góc màn hình máy tính từng hiện một thông báo thư bị hệ thống cách ly, tiêu đề chỉ kịp lướt qua rồi biến mất. Khi đó tôi đang bị tiếng điện thoại của Phó Duy, tin nhắn của Hạ Nhiên và lời quát của cha kéo đến nghẹt thở, nên đã nghĩ đó chỉ là rác. Bây giờ, giữa hành lang sáng lạnh của Vân Lưu, sau khi một lần nữa bị đình chỉ, tôi bỗng không chắc nữa. Có lẽ đời trước, không phải tất cả mọi người đều im lặng. Có lẽ có một lời cảnh báo từng tìm đến tôi, chỉ là nó cũng đến muộn, hoặc bị hệ thống này chặn lại ngoài cửa.
