Bỏ qua nội dung

Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh

Chương 57: Cổ Phần Ảo

Chương 57: Cổ Phần Ảo

Chu Mộ không mở phong bì ngay. Anh đặt túi niêm phong dưới camera, đọc lại mã số, để chuyên viên pháp chế chụp bốn góc và ghi thời gian vào biên bản. Những động tác chậm rãi ấy khiến không khí trong phòng họp kính càng lạnh hơn. Phó Duy ngồi đối diện tôi, lưng thẳng cứng, mắt dán vào lớp nhựa trong suốt như thể chỉ cần nhìn đủ lâu, dòng chữ “Thỏa thuận khuyến khích cổ phần dự án Hải Đăng” sẽ biến thành thứ anh ta từng được hứa. Tôi chỉ thấy một người tự bước vào bẫy vì tin chiếc ghế không thuộc về mình sẽ tự nhiên có tên mình trên đó.

“Mở niêm phong dưới ghi hình,” Chu Mộ nói. “Chỉ kiểm tra bản sao giấy, chưa kết luận tính xác thực. Mọi nhận định hiện tại là nhận định sơ bộ phục vụ bảo toàn chứng cứ.” Chuyên viên pháp chế dùng dao rọc niêm phong, rút phong bì ra bằng găng tay. Bên trong có phụ lục bảo mật, mô tả cơ chế thưởng, bảng điều kiện kích hoạt và hai trang xác nhận nhận tài liệu. Trang cuối có chữ ký điện tử của Phó Duy; ô đại diện bên cấp quyền chỉ đóng dấu một công ty tư vấn tên Cảnh Hòa. Không có dấu Vân Lưu. Không có nghị quyết HĐQT. Không có văn bản chứng minh pháp nhân tiếp nhận tài sản lõi đã tồn tại. Một lời hứa giả vẫn có thể hủy hoại đời người thật. Chỉ khác là đời này, người bị nó hủy hoại không còn là tôi.

Chu Mộ lật đến phụ lục thứ nhất. Anh đọc chậm: “Quyền khuyến khích dự án không cấu thành cổ phần thực tế, không làm phát sinh quyền sở hữu, quyền biểu quyết, quyền cổ tức hoặc quyền yêu cầu chuyển nhượng đối với pháp nhân hiện hữu hay pháp nhân hình thành trong tương lai.” Phó Duy khựng lại. “Không đúng. Cao nói đây là ba phần trăm cổ phần của công ty tiếp nhận Hải Đăng. Ông ta nói sau khi HĐQT thông qua tái cấu trúc, hợp đồng này sẽ được đổi thành quyền thật.” Chu Mộ không ngẩng đầu. “Câu nói miệng của Cao Tuấn Kha không thay thế được văn bản cấp quyền. Bên ký với anh không có quyền định đoạt cổ phần Vân Lưu hoặc pháp nhân dự án. Ngay cả khi sau này lập công ty tiếp nhận, hợp đồng này cũng không tự động biến thành cổ phần nếu không có nghị quyết riêng.”

Tôi nhìn Phó Duy. “Anh không được hứa cổ phần. Anh được hứa một cái bóng.” Môi anh ta mấp máy nhưng không phát ra tiếng. Người từng dùng tình cảm làm chứng cứ mềm cuối cùng cũng nhìn thấy vai diễn của mình: một người có động cơ loại tôi khỏi dự án để đổi lấy lợi ích. Anh ta từng tự tay đẩy tôi vào đúng vị trí đó. Tôi không thương hại anh ta; thương hại lúc này chỉ làm mờ dữ liệu.

Kiều San đứng ngoài cửa kính, sau khi được Chu Mộ cho phép mới đưa một bản tra cứu nhanh vào phòng. “Tôi vừa đối chiếu Cảnh Hòa với danh sách nhà cung cấp phụ của dự án. Công ty này không nằm trong vendor list chính thức, nhưng từng xuất hiện trong một khoản tư vấn chiến lược được Đông Triều thanh toán lại. Địa chỉ đăng ký là văn phòng ảo ở khu Nam Cảng, cùng tầng với đơn vị xuất hóa đơn trong file dữ liệu người bán trước đây.” Chu Mộ nhận bản giấy, đặt cạnh hợp đồng, yêu cầu camera bắt toàn bộ. Tôi không vội kết luận. Nếu Cảnh Hòa nối được với Đông Triều, hợp đồng này không chỉ là trò lừa Phó Duy, mà còn là một mẩu dây dẫn về mạng chuyển lợi ích sau Hải Đăng. Muốn siết được người đứng sau, nó còn cần log thanh toán, chủ sở hữu thực, email giao dịch và người ký chỉ đạo.

“Tiếp tục,” tôi nói. Chu Mộ lật sang bảng điều kiện kích hoạt. Dòng đầu tiên là: “Nhân sự L.T.A. không còn giữ vai trò kiểm soát, phê duyệt hoặc ảnh hưởng đến mô hình định giá Hải Đăng.” Dòng thứ hai: “Phương án B được khôi phục theo lộ trình ban đầu, bao gồm cấu trúc tài sản và danh mục dữ liệu lõi.” Dòng thứ ba: “Bên nhận phối hợp cung cấp xác nhận nội bộ, định hướng nhân sự và tài liệu giải trình khi phát sinh tranh chấp.” Tôi nghe thấy tiếng hít vào rất nhẹ của Kiều San ngoài cửa. L.T.A. không cần viết đầy đủ cũng đủ rõ. Phương án B chính là “gói B” mà Phó Duy vừa nhắc. Còn “phối hợp cung cấp xác nhận nội bộ” là cách nói sạch sẽ của việc làm chứng mềm, bẻ hướng điều tra và đẩy một người xuống dưới bánh xe.

Phó Duy nhìn những dòng chữ ấy, mặt trắng bệch. “Tôi không biết họ viết như vậy.” Tôi đặt tay lên mép bàn, không để giọng mình cao lên. “Anh ký xác nhận nhận tài liệu.” “Tôi chỉ ký bản bảo mật.” “Anh là người làm đầu tư, Phó Duy. Anh biết phụ lục có giá trị cùng hợp đồng. Anh cũng biết một thỏa thuận có điều kiện kích hoạt bằng việc loại một nhân sự khỏi dự án không phải thưởng thành tích.” Anh nhìn tôi, trong mắt vừa có sợ hãi vừa có chút phẫn nộ cũ kỹ, như thể đến lúc này vẫn muốn trách ai đó đã khiến anh ta phải nhìn rõ chữ ký của mình. Tôi không cho anh ta cơ hội biến mình thành nạn nhân. “Anh không bị lừa vì quá ngây thơ. Anh bị lừa vì quá muốn tin mình xứng đáng với thứ người ta hứa.”

Chu Mộ dừng ở điều khoản thứ bảy. Lần này, ngay cả anh cũng im lặng hai giây trước khi đọc: “Trong trường hợp bên nhận bị xác định có hành vi vi phạm bảo mật, gây rủi ro truyền thông, làm phát sinh điều tra nội bộ hoặc ảnh hưởng đến phê duyệt giao dịch, bên cấp quyền có quyền đơn phương hủy toàn bộ cơ chế khuyến khích, thu hồi tài liệu đã cấp, đồng thời bảo lưu quyền cung cấp chứng cứ cho cơ quan có thẩm quyền.” Phó Duy bật dậy khỏi ghế. “Nghĩa là sao?” Chu Mộ nhìn anh ta. “Nghĩa là chỉ cần anh bị đẩy thành người chủ mưu rò rỉ, họ không những không trả anh một đồng, mà còn có thể dùng chính bộ hợp đồng này chứng minh anh có động cơ loại Tĩnh An khỏi dự án.”

Cả phòng họp kính bỗng yên đến mức tiếng máy điều hòa cũng trở nên rõ ràng. Cảnh báo Anchor ngoài phòng vận hành vẫn đang chờ audit seal. Tôi nhìn Phó Duy đứng đó, hai tay chống lên bàn, trán nổi gân xanh. Sự hiểu muộn này không rửa sạch vết cắt trên người tôi. Tôi chỉ nói: “Ngồi xuống. Nếu anh muốn lời khai của mình còn giá trị, đừng biến buổi ghi nhận tự nguyện thành một màn mất kiểm soát.” Anh ta ngồi xuống, vai vẫn run. “Tĩnh An, tôi có thể bổ sung. Tôi có thể nói Cao đưa tôi tài liệu qua ai. Tôi có thể chỉ ra người của Mạnh Dương.” “Anh sẽ nói những gì anh có thể chứng minh,” tôi cắt lời. “Không phải những gì anh nghĩ sẽ đổi được sự an toàn.”

Chu Mộ lập tức bổ sung vào biên bản: người cung cấp thông tin đề nghị khai thêm về tuyến giao nhận tài liệu, cần xuất trình vật chứng hoặc thông tin có thể đối soát độc lập. Tôi yêu cầu chuyên viên pháp chế tạo bản scan tại chỗ, đánh mã từng trang: CH-57-PD-EQ-01 đến EQ-09. Kiều San vừa nhận bản scan tạm đã đối chiếu bảng điều kiện với log nhân sự. “Thời điểm điều khoản yêu cầu L.T.A. rời vai trò kiểm soát trùng trước một ngày với lệnh hạn chế quyền của chị ở chương trình Quang Lộ. Còn dòng ‘danh mục dữ liệu lõi’ dùng đúng cụm từ trong file nén người bán.” Tôi quay đầu nhìn cô qua lớp kính. “Ghi vào phần phát hiện sơ bộ. Không kết luận nguyên nhân.” Cô gật đầu. Một người chọn giữ log, một người chọn ký vào chiếc bóng của quyền lực.

Ngay lúc Chu Mộ chuẩn bị hỏi tiếp về người giao bản thỏa thuận, ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân dồn dập rồi dừng lại trước cửa phòng họp. Một trợ lý pháp chế mở cửa, ghé vào nói nhỏ với Chu Mộ. Tôi chỉ nghe được vài chữ: “HĐQT… cuộc họp tạm thời… đình chỉ quyền dự án…” Cổ tay tôi lạnh đi, nhưng mặt không đổi sắc. Phản công đến nhanh hơn tôi nghĩ, nhưng không hề vô lý. Nếu Anchor bị đóng băng và hợp đồng cổ phần ảo đã vào biên bản, bên kia chắc chắn phải cắt người đang giữ dây chứng cứ trước khi audit seal hoàn tất. Người đó có thể là Kiều San, có thể là tôi, cũng có thể là Phó Duy nếu anh ta không còn ngoan ngoãn nhận vai.

Tôi chưa kịp hỏi thì một tiếng rung rất khẽ vang lên từ phía Phó Duy. Không phải điện thoại đang nằm trong khay xuất dữ liệu. Âm thanh ấy phát ra từ túi áo khoác vắt sau ghế anh ta. Phó Duy tái mặt nhanh đến mức không cần ai chất vấn cũng đủ lộ. Chu Mộ đặt bút xuống. “Anh còn thiết bị liên lạc chưa khai báo?” Phó Duy đứng bật dậy lần nữa. “Đó là đồ cá nhân, không liên quan.” “Buổi ghi nhận bắt đầu bằng điều kiện thiết bị cá nhân giữ nguyên trạng và khai báo để bảo toàn dữ liệu,” Chu Mộ nói. “Anh có quyền từ chối giao nộp, nhưng việc không khai báo sẽ được ghi vào biên bản.” Tôi nhìn chiếc áo khoác. Màn hình của một chiếc điện thoại nhỏ trượt sáng qua khe túi. Chỉ một dòng thông báo hiện lên, ngắn đến lạnh người: “Vé 23:40 đã đổi xong. Xe ở B3. Rời Lạc Thành trước khi họp xong.”

Phó Duy nhìn tôi. Trong ánh mắt anh ta không còn mong được tha thứ, cũng không còn mong được công nhận. Chỉ còn bản năng muốn chạy trước khi chiếc bẫy khép lại. Tôi chợt hiểu vì sao anh ta đến đây vội vàng như vậy, và vì sao phong bì được giữ đến phút cuối mới đưa ra. Anh ta không đến để đứng về sự thật. Anh ta đến để đổi lấy một lối thoát. Khi phát hiện lối thoát ấy cũng là cổ phần ảo, anh ta lập tức chọn lối thoát khác. Tôi quay sang Chu Mộ, giọng bình tĩnh đến mức chính tôi cũng nghe thấy cái lạnh trong đó. “Bổ sung biên bản: người cung cấp thông tin có thiết bị liên lạc thứ hai chưa khai báo, nhận chỉ dẫn rời Lạc Thành trong thời gian lấy lời khai.” Ngoài phòng kính, cảnh báo cuộc họp HĐQT tạm thời vừa bật lên trên màn hình nội bộ. Trên bàn, bản hợp đồng không có cổ phần thật nằm cạnh chiếc điện thoại đang rung. Phó Duy chưa kịp trở thành giám đốc đầu tư như anh ta từng mơ. Anh ta đã kịp trở thành vật tế, và bây giờ, anh ta muốn bỏ trốn trước khi người đứng sau kịp đốt quân cờ của mình.