Bỏ qua nội dung

Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh

Chương 56: Tôi Không Tha Thứ, Tôi Ghi Nhận

Chương 56: Tôi Không Tha Thứ, Tôi Ghi Nhận

Phó Duy đứng ngoài cửa kính, cổ áo sơ mi xộc xệch, cà vạt lệch sang một bên như thể anh ta vừa chạy qua rất nhiều tầng tối. Ánh đèn hành lang hắt lên mặt anh ta, làm màu môi vốn hay được giữ đúng mực trở nên nhợt nhạt. Đời trước, tôi từng nhìn dáng vẻ này của anh ta mà mềm lòng, tưởng đó là mệt mỏi vì áp lực, tưởng một người vẫn biết sợ thì sẽ không đẩy tôi đến đường cùng. Sau này tôi mới hiểu, có những người chỉ sợ khi dao bắt đầu quay ngược về phía mình. Tôi nhìn Phó Duy vài giây, rồi nói: “Muốn trao đổi thì vào phòng họp kính bên cạnh. Chu Mộ lập biên bản, camera mở, ghi âm mở, thiết bị cá nhân giữ nguyên trạng và niêm phong sau khi xuất dữ liệu. Anh đồng ý thì nói. Không đồng ý thì rời khỏi đây.”

Phó Duy nhìn tôi, cổ họng khẽ động. “Tĩnh An, chúng ta nhất định phải làm đến mức này sao?” Tôi không trả lời ngay. Chu Mộ đã đứng lên, ra hiệu cho chuyên viên pháp chế lấy mẫu biên bản tự nguyện cung cấp thông tin. Kiều San vẫn đứng sau tôi nửa bước, ngón tay siết mép áo khoác, nhưng mắt cô không rời màn hình cảnh báo Anchor. Tài khoản kia vẫn đang sáng đỏ, giống một vết thương không chịu khép miệng. Tôi bước qua Phó Duy, đi vào phòng họp kính, ngồi xuống đầu bàn. “Chúng ta đã làm đến mức này từ ngày anh dùng tình cảm cũ làm chứng cứ mềm để ép tôi nhận lỗi. Bây giờ chỉ còn quy trình.”

Anh ta im lặng rất lâu mới kéo ghế ngồi xuống đối diện. Trên mặt bàn, Chu Mộ đặt máy ghi âm, máy quay nhỏ và một túi niêm phong trong suốt. Luật sư Chu đọc từng điều kiện: người cung cấp thông tin tự nguyện, lời nói hiện tại không thay thế vật chứng, mọi tệp điện tử cần xuất bản sao, tạo mã hash, đối soát thiết bị gốc và không được tự ý xóa dữ liệu sau thời điểm ghi nhận. Phó Duy nghe đến câu cuối thì vô thức đặt tay lên túi áo trong. Động tác ấy rất nhỏ, nhưng tôi đã thấy. Tôi nói: “Anh đến để cứu mình, không phải cứu tôi. Vì vậy đừng thử chọn phần nào được nói, phần nào được giấu. Người đứng sau anh đã quen dùng khoảng trống giữa hai câu để đặt bẫy.”

Phó Duy cười khàn một tiếng. Tiếng cười không còn dịu dàng giả tạo, chỉ còn mỏi mệt và tự ái bị xé rách. “Em vẫn nghĩ anh là người tệ nhất.” “Không.” Tôi nhìn thẳng anh ta. “Tôi biết anh không phải người tệ nhất. Anh chỉ là người đầu tiên tôi từng tin.” Câu đó làm sắc mặt anh ta trắng thêm. Trong một thoáng rất ngắn, tôi thấy trên mặt anh ta hiện lên thứ giống đau đớn. Nhưng tôi không còn trách nhiệm phân biệt nó là thật hay diễn. Đời trước, tôi đã trả giá quá đủ cho thói quen giải thích thay người khác. Tôi gõ nhẹ lên mặt bàn. “Mười phút của anh bắt đầu từ bây giờ.”

Phó Duy hít vào, lấy điện thoại ra nhưng không mở khóa ngay. “Bản ghi âm Hạ Nhiên tung ra bị cắt ở đoạn Cao Tuấn Kha xuất hiện.” Chu Mộ lập tức hỏi: “Anh có bản gốc?” “Không đầy đủ. Tôi không ghi âm cuộc đó. Nhưng tôi có lịch mời, bản ghi nhớ cuộc họp và chuỗi tin nhắn sau cuộc họp.” Anh ta mở khóa điện thoại dưới camera, vào thư mục lưu trữ tin nhắn nội bộ. “Đêm trước họp báo, Cao gọi tôi, Hạ Nhiên và Mạnh Dương vào nhóm tạm thời. Tên nhóm không phải Hải Đăng hay PR, mà là ‘risk-clean’. Sau cuộc gọi, Hạ Nhiên nhận phần truyền thông, tôi nhận phần định hướng nội bộ, Mạnh Dương nhận phần bảo toàn đường lui cho văn phòng chiến lược.”

Tên Mạnh Dương vừa rơi xuống, bên ngoài phòng kính có tiếng ghế dịch nhẹ. Tôi không quay đầu. Người sợ ánh sáng luôn phản ứng trước khi bị gọi tên đầy đủ. Chu Mộ vẫn bình tĩnh: “Anh nói ‘bảo toàn đường lui’ nghĩa là gì?” Phó Duy lướt đến một ảnh chụp màn hình. “Nếu Tĩnh An phủ nhận, phải có người chứng minh cô ấy cứng đầu, không hợp tác, có xu hướng thao túng nhà đầu tư. Nếu truyền thông mất kiểm soát, lỗi sẽ chuyển xuống tầng tôi và Hạ Nhiên. Nếu hệ thống bị truy log ngược, dùng điều chuyển nhân sự để cắt người có quyền đọc dữ liệu.” Anh ta dừng lại, liếc về phía Kiều San qua lớp kính. “Người đó là cô Kiều.”

Kiều San không nói gì, nhưng vai cô cứng lại. Tôi nhìn ảnh chụp trên màn hình điện thoại. Có một đoạn tin nhắn rất ngắn: “Tách K.S. trước 09:00. Không để chạm MN.” Người gửi không hiện tên đầy đủ, chỉ có mã nội bộ M.D-Assist. Tôi hỏi: “Tại sao anh giữ ảnh này?” Phó Duy mím môi. “Vì tôi không tin Cao hoàn toàn.” “Không.” Tôi chỉnh lại. “Vì anh muốn có đường lui nếu bị bỏ.” Anh ta không phản bác. Sự im lặng ấy thành câu trả lời rõ hơn bất cứ lời thú nhận nào. Tôi ra hiệu cho Chu Mộ: “Ghi nhận: ảnh chụp chưa đủ giá trị độc lập. Yêu cầu xuất dữ liệu gốc từ điện thoại, đối soát với server tin nhắn nội bộ, đối chiếu mã MSG-PD-0417-00A Kiều San phát hiện ở ảnh của Hạ Nhiên.”

Phó Duy nhìn tôi như thể không hiểu vì sao tôi không lập tức vui mừng. Đúng là đời trước tôi từng mong anh ta nói một câu chứng minh tôi vô tội. Khi bị cả phòng họp nhìn như tội phạm, tôi đã nghĩ chỉ cần Phó Duy đứng lên, chỉ cần anh ta nói “Tĩnh An không phải người như vậy”, tôi sẽ còn một nơi để bấu víu. Nhưng lúc này, anh ta đang ngồi trước mặt tôi, mang theo lời khai có thể kéo xuống nhiều người hơn, trong lòng tôi lại chỉ còn một khoảng lạnh rất yên tĩnh. Lời nói đến muộn không còn là cứu rỗi. Nó chỉ là dữ liệu cần kiểm tra.

Chu Mộ nhận điện thoại bằng găng tay, đặt vào khay xuất dữ liệu tạm. Phó Duy bỗng nói: “Tôi biết em sẽ không tin, nhưng Cao thật sự không phải điểm cuối. Hạ Nhiên cắt đoạn đó vì cô ta muốn biến tôi thành người chủ mưu. Trong đoạn bị cắt, Cao nói một câu: ‘Miễn Tĩnh An rời khỏi Hải Đăng, gói B sẽ quay về lộ trình cũ.’ Tôi hỏi gói B là gì, ông ta chỉ bảo không cần biết. Sau đó Mạnh Dương nhắn riêng cho tôi, nói đừng tò mò về tài khoản Mỏ Neo.” Anh ta nuốt khan. “Lúc đó tôi nghĩ Mỏ Neo chỉ là kênh chỉ đạo của Cao. Nhưng hôm nay thấy Anchor đăng nhập từ tầng bốn mươi tám, tôi mới biết mình sai.”

Bên ngoài, chuyên viên vận hành đột nhiên gõ cửa kính. Chu Mộ ra hiệu tạm dừng ghi lời, nhưng máy quay vẫn mở. Người đó nói rất nhanh: “Luật sư Chu, tài khoản Anchor vừa phát sinh lệnh đồng bộ lại cache phiên. Nếu đồng bộ thành công, bản local tầng bốn mươi tám có thể bị ghi đè bằng trạng thái sạch.” Không khí trong phòng họp đông cứng lại. Phó Duy nhìn về màn hình lớn ngoài phòng vận hành, đồng tử co nhỏ. Tôi hỏi chuyên viên: “Có quyền đóng băng trạng thái không?” “Cần căn cứ pháp chế hoặc xác nhận có nhân chứng liên quan trực tiếp đến chuỗi điều chuyển.” Tôi quay sang Chu Mộ. Chu Mộ không cần tôi nói thêm, lập tức bổ sung biên bản: Phó Duy đang cung cấp thông tin về việc điều chuyển Kiều San nhằm cắt quyền truy log MN, trùng với sự cố Anchor hiện hành, đủ cơ sở yêu cầu đóng băng trạng thái phiên để bảo toàn chứng cứ.

Lệnh đóng băng được gửi đi. Ba mươi giây chờ phản hồi dài như một đêm khác bị kéo về từ đời trước. Phó Duy đặt hai tay lên mặt bàn, móng tay gần như bấu vào gỗ. Anh ta không nhìn tôi nữa, chỉ nhìn vệt sáng đỏ trên màn hình. Người từng bình tĩnh dùng tôi làm bậc thang cuối cùng cũng hiểu cảm giác đứng dưới một hệ thống có thể xóa sạch dấu vết bất cứ lúc nào. Khi thông báo “freeze request accepted – pending audit seal” hiện lên, tôi mới nghe thấy Kiều San thở ra rất nhẹ. Tôi nói với Phó Duy: “Anh thấy rồi đấy. Anh không phải chìa khóa. Anh chỉ là một mắt xích đang bị hệ thống cắt bỏ.”

Phó Duy cúi đầu. Mấy giây sau, anh ta đưa tay vào túi áo trong, lấy ra một phong bì mỏng đã bị gấp hai lần. “Tôi còn thứ này.” Chu Mộ lập tức ngăn anh ta đặt trực tiếp lên bàn. Túi niêm phong được mở sẵn, phong bì trượt vào trong, mã số niêm phong được đọc rõ trước camera. Phó Duy nói: “Đây là thứ họ dùng để hứa với tôi. Sau khi Tĩnh An bị loại khỏi Hải Đăng, sau khi cấu trúc Quang Lộ quay về phương án cũ, tôi sẽ được đề cử làm giám đốc đầu tư dự án và nhận quyền thưởng cổ phần ba phần trăm trong pháp nhân tiếp nhận tài sản lõi.” Anh ta nói đến đây thì giọng khàn xuống. “Tôi nghĩ đó là phần tôi đáng được nhận.”

Tôi nhìn phong bì trong túi niêm phong. Góc giấy bên trong lộ ra dòng chữ in đậm: “Thỏa thuận khuyến khích cổ phần dự án Hải Đăng – phụ lục bảo mật”. Bên dưới là một con dấu không phải của Vân Lưu Commerce, cũng không phải của HĐQT. Chu Mộ chỉ nhìn qua lớp nhựa trong suốt, ánh mắt đã thay đổi. “Bên cấp quyền là một công ty tư vấn trung gian. Không có nghị quyết HĐQT, không có xác nhận pháp nhân dự án, điều kiện kích hoạt lại phụ thuộc vào một giao dịch chưa được phê duyệt. Nếu bản này đúng như phần bìa thể hiện…” Anh dừng một nhịp, giọng bình hơn cả dao. “Nó rất có thể là một hợp đồng thưởng cổ phần vô hiệu.”

Phó Duy ngẩng phắt đầu. Trong khoảnh khắc ấy, mọi lớp vỏ nho nhã, dịu dàng, tính toán trên mặt anh ta đều rơi xuống, chỉ còn lại một người vừa phát hiện mình đã bán danh dự để đổi lấy một chiếc ghế chưa từng tồn tại. Tôi không thương hại anh ta. Thương hại là thứ đời trước tôi đã ném quá nhiều vào những người không xứng đáng. Tôi chỉ nhìn vào camera đang ghi, rồi nói rõ từng chữ: “Tôi không tha thứ cho Phó Duy. Tôi ghi nhận lời khai, thiết bị, ảnh chụp, chuỗi tin nhắn và phong bì hợp đồng theo đúng quy trình pháp chế.” Ngoài phòng kính, cảnh báo Anchor vẫn chưa tắt. Trên bàn, túi niêm phong mang số hiệu mới nằm giữa chúng tôi như một lời nhắc lạnh lùng: kẻ phản bội đầu tiên cuối cùng cũng hiểu mình chưa bao giờ được ngồi trên bàn cờ, mà chỉ là một quân cờ được chuẩn bị sẵn để bỏ đi.