Bỏ qua nội dung

Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh

Chương 55 - Chương 55: Hạ Nhiên Cắn Ngược Phó Duy

Chương 55: Hạ Nhiên Cắn Ngược Phó Duy

Dòng cảnh báo đỏ nằm ở góc phải màn hình như một con mắt vừa mở. Tài khoản Anchor đang hoạt động. Vị trí đăng nhập hiện tại: mạng nội bộ tầng bốn mươi tám – khu văn phòng Chủ tịch. Trong phòng vận hành, im lặng rơi xuống rất nhanh. Một tài khoản vừa giữ thang máy đưa Kiều San xuống B2, vừa chặn truy xuất lịch sử phiên MN, lại đang đăng nhập từ khu vực chỉ một nhóm rất nhỏ được phép đặt chân tới.

Tôi đặt tay lên mép bàn điều khiển. Đầu ngón tay lạnh hơn mặt kim loại. “Không ngắt kết nối.” Chuyên viên vận hành ngẩng lên. “Nhưng nếu để tài khoản tiếp tục hoạt động, họ có thể xóa log.” “Nếu ngắt sai quy trình, họ sẽ nói chính chúng ta làm mất log.” Tôi nhìn Chu Mộ. “Luật sư Chu, ghi nhận ảnh chụp màn hình hiện tại, yêu cầu xuất snapshot phiên đăng nhập, log camera hành lang tầng bốn mươi tám và lịch sử thẻ ra vào từ 02:30 đến bây giờ. Không mở dữ liệu nội dung, chỉ bảo toàn trạng thái an toàn hệ thống.” Chu Mộ gật đầu. “Tôi lập yêu cầu ngay.”

Đại diện nhân sự đứng cạnh cửa, vẻ chắc chắn lúc đọc lệnh điều chuyển đã mỏng đi. Mạnh Dương cầm điện thoại, màn hình tắt nhưng ngón tay vẫn đặt ở cạnh máy như chờ mệnh lệnh mới. Kiều San đứng sau tôi nửa bước, áo khoác khoác hờ trên vai. Nhân sự hắng giọng. “Cô Kiều vẫn phải hoàn tất bàn giao để lên xe. Lệnh điều chuyển chưa bị hủy.” Tôi quay sang cô ta. “Tôi không yêu cầu hủy. Tôi yêu cầu ghi thêm vào biên bản: trong lúc bàn giao người liên quan bảo toàn chứng cứ, xuất hiện tài khoản cấp cao can thiệp thang máy và chặn truy xuất log. Nếu nhân sự vẫn tiếp tục đưa người đi, đề nghị ghi rõ người chịu trách nhiệm.”

Câu cuối khiến cô ta im lại. Quy trình là tấm khiên tốt nhất khi người ta đứng sau nó; nhưng khi phải ký tên lên chính quy trình ấy, rất nhiều người mới nhớ mình cũng có cổ. Chu Mộ vừa mở văn bản biên bản thì màn hình phụ bật lên một thông báo nội bộ: “Tuyên bố cá nhân của Hạ Nhiên về sự cố truyền thông Hải Đăng: Tôi đã bị Phó Duy lợi dụng.”

Mạnh Dương ngẩng phắt đầu. Phản ứng ấy nhanh hơn cả nhân sự, nhanh hơn cả chuyên viên vận hành. Trên màn hình, bài viết được đẩy vào kênh thông báo nội bộ dành cho nhóm điều tra và lãnh đạo cấp trung, người đăng là tài khoản PR của Hạ Nhiên. Ảnh đại diện của cô ta vẫn là nụ cười dịu dàng trong buổi họp báo trước, chỉ khác lần này phần mở đầu không còn nói về tình bạn. Cô ta viết rằng Phó Duy là người chủ động tiếp cận, đưa “thông tin nội bộ” và khiến cô ta tin rằng tôi đang giấu lỗi để hủy dự án. Cô ta nói mình chỉ muốn bảo vệ Vân Lưu, bảo vệ nhà đầu tư và bảo vệ sự thật, nhưng đã bị Phó Duy lợi dụng tình cảm đồng nghiệp để phát tán định hướng sai lệch.

Tôi đọc từng dòng, không thấy tức giận như mình tưởng. Có lẽ vì tôi đã nhìn Hạ Nhiên khóc quá nhiều lần. Nước mắt của cô ta không còn là nước nữa, nó là một loại mực dùng để viết lại sự thật. Bên dưới bài tuyên bố là ba tệp đính kèm: ảnh chụp cuộc trò chuyện với Phó Duy, một đoạn ghi âm dài bốn mươi sáu giây và một file nén tên “PD-risk-isolate.zip”. Cái tên ấy làm tôi hơi nheo mắt. Cô ta nói mình là người bị lợi dụng, nhưng tệp tự vệ lại dùng đúng ngôn ngữ của một kế hoạch cô lập rủi ro.

Chu Mộ hỏi: “Có mở không?” “Mở trên máy cách ly của pháp chế.” Tôi đáp. “Trước khi mở, xuất metadata thông báo này, gồm thời điểm đăng, IP nguồn, thiết bị đăng nhập và lịch sử chỉnh sửa bài viết.” Đại diện nhân sự vô thức nói: “Đây là tranh chấp giữa Phó Duy và Hạ Nhiên, có thể xử lý sau.” Tôi nhìn cô ta. “Không. Đây là phản ứng xảy ra đúng lúc tài khoản Anchor bị lộ. Người muốn đưa Kiều San đi sẽ thích chúng ta quay sang xem hai kẻ tầng đầu cắn nhau. Tôi xem, nhưng không quên cái thang máy vừa bị giữ.”

Máy cách ly của pháp chế được kết nối với màn hình phụ. Chu Mộ tải bản sao bài viết, tạo mã hash rồi mới mở file nén. Trong thư mục hiện ra bốn ảnh chụp chat, một bản ghi âm và một tài liệu Word có tiêu đề “Phương án phản hồi khi T.A. phủ nhận rò rỉ”. T.A. Không cần ghi đủ tên tôi, nhưng đủ để người đọc biết con mồi là ai. Hạ Nhiên viết rằng tài liệu ấy do Phó Duy gửi cho cô ta. Nhưng thuộc tính file lại hiện người tạo ban đầu là tài khoản PR-HN-02, thời gian tạo trước buổi họp báo truyền thông bẩn gần hai tiếng. Tôi nói: “Ghi nhận. Cô ta không tự rửa sạch. Cô ta chỉ kéo Phó Duy xuống trước.”

Đoạn ghi âm được bật ở âm lượng nhỏ. Giọng Phó Duy vang lên qua loa, vẫn là âm sắc mềm và đúng mực mà đời trước từng khiến tôi tin. “Em cứ để truyền thông hỏi đúng điểm. Tĩnh An rất kiêu ngạo, cô ấy sẽ không chịu giải thích mềm. Khi cô ấy càng cứng, hội đồng càng dễ tin cô ấy có vấn đề.” Sau đó là một đoạn nhiễu, rồi giọng Hạ Nhiên, nghẹn nhẹ: “Nhưng cô ấy từng là bạn em.” Phó Duy cười rất khẽ. “Bạn thì càng nên giúp cô ấy nhận sai sớm.”

Trong phòng vận hành, không ai nhìn tôi. Có lẽ họ sợ thấy đau. Nhưng tôi chỉ thấy buồn cười. Đời trước tôi từng cầu xin Phó Duy đứng ra nói một câu công bằng. Đời này, câu công bằng đầu tiên về anh ta lại đến từ Hạ Nhiên, người đã cùng anh ta đẩy tôi xuống nước. Nhưng câu ấy cũng không phải để trả sự thật về chỗ cũ. Nó là động tác của một người đang chìm, vồ lấy người bên cạnh làm phao. Tôi nói: “Đoạn ghi âm bị cắt.” Chu Mộ gật đầu. “Có khoảng trống ở giây thứ hai mươi mốt.” “Yêu cầu bản gốc thiết bị. Nếu Hạ Nhiên không giao được, ghi nhận đây là chứng cứ chưa hoàn chỉnh.”

Mạnh Dương cuối cùng lên tiếng. “Trưởng phòng Lâm, cô đang biến mọi thứ thành chứng cứ chống lại công ty.” Tôi nhìn anh ta. “Không. Tôi đang biến mọi thứ thành chứng cứ chống lại người đã dùng công ty làm dao.” Anh ta nghẹn lại. Điện thoại trong tay rung một lần. Chu Mộ điềm tĩnh nói: “Anh Mạnh, đề nghị không xóa lịch sử cuộc gọi và tin nhắn trong thời gian có mặt tại hiện trường. Camera hành lang đã ghi nhận anh nhắn tin sau sự cố thang máy.” Sắc mặt Mạnh Dương khó coi hơn. Người quen đứng trong bóng tối thường rất khó chịu khi bị ánh đèn đặt lên cổ tay.

Thông báo của Hạ Nhiên lan nhanh hơn mọi văn bản pháp chế. Trong vòng ba phút, nhóm điều tra nội bộ nhận được yêu cầu phản hồi từ văn phòng Cao Tuấn Kha. Năm phút sau, một phóng viên từng hỏi đúng câu trong kịch bản PR bẩn đã đăng một dòng úp mở rằng “nguồn tin trong Vân Lưu xác nhận người đứng sau định hướng truyền thông có thể không phải Lâm Tĩnh An”. Hạ Nhiên vẫn chọn truyền thông. Chỉ khác, lần này ánh đèn cô ta bật lên không chiếu vào tôi trước, mà chiếu vào Phó Duy.

Kiều San đột nhiên nói nhỏ: “Chị Lâm, file ảnh chụp chat có mã tin nhắn gốc.” Cô bước gần màn hình, chỉ vào góc dưới của một ảnh chụp. Hạ Nhiên đã làm mờ tên nhóm nhưng quên làm mờ chuỗi ID tin nhắn: MSG-PD-0417-00A. Không đủ để kết tội, nhưng đủ để yêu cầu đối soát từ server nhắn tin nội bộ. Kiều San nuốt khan. “Nếu đối soát được, sẽ biết ảnh có bị chỉnh không. Cũng sẽ biết Phó Duy có gửi những câu này thật không.” Tôi nhìn cô. “Ghi vào biên bản. Người phát hiện: Kiều San.”

Đại diện nhân sự biến sắc. Một người vừa bị điều chuyển khỏi quyền truy cập log vẫn có thể phát hiện mấu chốt trên ảnh chụp bằng mắt thường. Đó là lý do họ phải đưa cô đi. Chu Mộ lập tức bổ sung vào biên bản sự cố: do nhân sự liên quan trực tiếp đến phát hiện mới trong chứng cứ PR, việc bàn giao Kiều San tới Tây Thành cần tạm dừng đến khi pháp chế hoàn tất niêm phong bản ghi và lập danh mục chứng cứ. Nhân sự phản đối yếu ớt. Chu Mộ chỉ hỏi: “Cô có muốn ký nhận rằng mình vẫn đưa nhân chứng dữ liệu đi khi cô ấy vừa phát hiện mã tin nhắn gốc không?” Lần này, không ai trả lời.

Điện thoại của tôi rung. Tên Phó Duy hiện trên màn hình. Tôi nhìn nó vài giây rồi bật loa ngoài trước mặt Chu Mộ. “Nói.” Đầu bên kia, hơi thở của Phó Duy rất gấp. “Tĩnh An, em đừng tin Hạ Nhiên. Cô ta đang đổ hết lên đầu anh.” “Tôi tin chứng cứ, không tin cô ta.” “Anh biết em hận anh, nhưng lần này cô ta cắt ghi âm. Cô ta giữ lại phần bất lợi cho Cao Tuấn Kha. Nếu em để cô ta dẫn hướng, người phía sau sẽ thoát.” Anh ta dừng một nhịp, rồi giọng thấp xuống. “Anh có thể đưa em thứ khác.”

Tôi không hỏi ngay. Người hoảng loạn thường tự thêm giá vào lời đề nghị của mình. Phó Duy quả nhiên nói tiếp: “Không phải vì anh muốn em tha thứ. Anh biết chuyện đó không còn khả năng. Nhưng nếu anh bị Hạ Nhiên đẩy ra làm vật tế, Cao sẽ khóa tất cả đường của anh. Anh cần một cuộc trao đổi được ghi nhận bởi pháp chế. Chỉ mười phút.” Chu Mộ nhìn tôi. Tôi đáp với điện thoại: “Anh đang ở đâu?” Phó Duy im một giây. “Dưới tầng bốn mươi. Tôi lên ngay.” Cách xưng hô của anh ta đã đổi. Không còn lớp dịu dàng cũ. Khi một người bắt đầu sợ, vỏ bọc đầu tiên rơi xuống chính là thân mật.

Cuộc gọi tắt. Phòng vận hành vẫn sáng trắng, màn hình vẫn giữ dòng cảnh báo Anchor đang hoạt động, bài tuyên bố của Hạ Nhiên vẫn nằm trên kênh nội bộ như một vết rách vừa bị tự tay xé rộng. Tôi biết Phó Duy đến không phải để cứu sự thật. Anh ta đến để cứu mình. Nhưng một quân cờ khi biết mình sắp bị bỏ cũng có thể cắn ngược bàn tay từng đặt nó lên bàn. Mười phút sau, cửa kính phòng vận hành mở ra. Phó Duy đứng ngoài, cà vạt lệch, mặt tái đi dưới ánh đèn hành lang. “Tĩnh An,” anh ta nói khàn giọng, “cho tôi một cơ hội trao đổi.”