Bỏ qua nội dung

Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh

Chương 59 - Chương 59: Quyết Định Đình Chỉ

Chương 59: Quyết Định Đình Chỉ

Ba ký tự L.T.A. nằm giữa hành lang sáng lạnh như một vết cắt rất mảnh, không đủ làm chảy máu ngay, nhưng đủ khiến những mảnh ký ức đời trước đồng loạt trở mình. Tôi từng thấy một thông báo thư cách ly trong đêm đó. Tôi từng nghĩ nó là rác. Tôi từng bỏ qua nó vì lúc ấy tất cả mọi người đều đang buộc tôi phải nhìn vào bản nhận lỗi trước mặt. Bây giờ Tạ Minh Trì đứng cách tôi nửa bước, nói rằng email ấy có thể từng tìm đến tôi, tôi lại không thể lập tức hỏi tiếp. Càng đau, càng không được đưa đau đớn lên bàn làm chứng cứ. Tôi nhìn anh, chỉ hỏi: “Bản log đó hiện ở đâu?”

“Trong gói niêm phong của Kỳ Hành. Chưa đủ xác minh người gửi và nội dung,” Minh Trì đáp. Anh không thêm một chữ nào để khiến câu chuyện giống lời thanh minh cho mình. Điều đó làm tôi dễ chịu hơn một chút, cũng khiến tôi tỉnh táo hơn. Tôi quay sang Chu Mộ. “Email để sau. Bãi B3 trước.” Chu Mộ vừa nhận cuộc gọi từ chuyên viên bảo toàn dữ liệu, sắc mặt hơi trầm xuống. “Phó Duy đã rời tầng họp bằng thang máy hàng hóa, vào bãi B3 lúc 19:46. Xe đăng ký ban đầu vẫn còn trong ô đỗ. Camera cổng phụ ghi nhận anh ta đi về hướng lối giao nhận phía sau, nơi không dùng thẻ nhân viên để ra ngoài.”

Kiều San siết máy tính bảng đã chuyển sang chế độ chỉ đọc. Cô muốn thao tác theo bản năng, nhưng bàn tay dừng lại giữa không trung. Tôi nhìn thấy sự tự trách trong mắt cô trước khi cô kịp giấu đi. “Đừng chạm hệ thống,” tôi nói. “Từ giờ trở đi, bất kỳ thao tác nào của em cũng có thể bị họ biến thành lý do phủ nhận toàn bộ chuỗi chứng cứ.” Cô gật đầu rất khẽ. Chu Mộ tiếp lời thay tôi, giọng vẫn bình nhưng nhanh hơn thường lệ: “Tôi sẽ lấy danh nghĩa pháp chế gửi yêu cầu bảo toàn camera cổng phụ, log thang máy hàng hóa, log cửa giao nhận và thông báo hợp tác cho Phó Duy. Lâm Tĩnh An hiện đã bị đình chỉ, cô không cần ra chỉ thị nữa.”

Tôi nhìn anh ta. “Tôi không ra chỉ thị. Tôi chỉ nhắc một điều mà tất cả chúng ta đều vừa chứng kiến.” Chu Mộ khựng nửa giây rồi gật đầu. Câu ấy nghe giống né tránh, nhưng trong một công ty nơi câu chữ có thể trở thành dây thòng lọng, né đúng một chữ cũng là tự cứu. Đời trước tôi từng ký một câu “tôi tự nguyện phối hợp” mà không biết phía sau nó bị thêm thành “tôi thừa nhận sai phạm”. Đời này, ngay cả dấu phẩy tôi cũng không để ai đặt thay mình.

Thư ký HĐQT xuất hiện ở cuối hành lang cùng trưởng nhân sự và hai nhân viên an ninh nội bộ. Họ không bước nhanh, không lớn tiếng, càng không có dáng vẻ áp giải. Vân Lưu luôn biết cách làm mọi chuyện trông sạch sẽ. Trưởng nhân sự đưa cho tôi một tập giấy kẹp bìa xanh, trên cùng là dòng chữ Quyết định tạm đình chỉ chức vụ và quyền tham gia dự án. Bên dưới còn có ba phụ lục: bàn giao thiết bị công vụ, cam kết không tiếp xúc dữ liệu Hải Đăng, và biên bản xác nhận không lưu giữ bản sao tài liệu liên quan. Tôi nhận lấy, đứng ngay dưới camera hành lang đọc từng dòng một.

Cao Tuấn Kha đến sau họ vài bước. Vẻ mặt ông ta vẫn là vẻ mệt mỏi của một người bị ép phải làm điều khó xử vì đại cục. “Tĩnh An, đây chỉ là thủ tục. Cô ký nhận trước, nghỉ vài ngày. Khi điều tra rõ, công ty sẽ có sắp xếp phù hợp.” Tôi không nhìn nụ cười của ông ta, chỉ lật đến phụ lục cuối. “Điều bốn viết: bên bị đình chỉ phải bàn giao mọi tài liệu, ghi chú, bản sao, hồ sơ dẫn xuất hoặc tài liệu khác có khả năng ảnh hưởng đến quyền lợi dự án, quyền lợi cổ đông và quyết định đầu tư của Vân Lưu. Câu này ai soạn?”

Trưởng nhân sự hơi biến sắc. Cao Tuấn Kha vẫn ôn hòa. “Mẫu kiểm soát rủi ro chung. Trong thời gian nhạy cảm, công ty cần tránh tài liệu bị sử dụng sai mục đích.” Tôi đặt tập giấy lên bệ kính cạnh hành lang. “Tài liệu dự án Hải Đăng, tôi bàn giao theo danh mục. Thiết bị công vụ, tôi bàn giao theo tình trạng. Nhưng ‘quyền lợi cổ đông’ không thuộc phạm vi đình chỉ nhân sự của tôi. Nếu HĐQT muốn thu tài liệu liên quan quyền cổ đông, xin ban hành một quyết định riêng, ghi rõ căn cứ pháp lý và người chịu trách nhiệm.” Cao Tuấn Kha nhìn tôi lâu hơn một nhịp. Nét mệt mỏi trên mặt ông ta mỏng đi, để lộ phần cứng lạnh bên dưới.

“Cô đang ở vị trí bị điều tra,” ông ta nói thấp giọng. “Đừng tự làm tình hình khó coi hơn.” Tôi cầm bút của trưởng nhân sự, gạch một đường dưới phần tiêu đề ký nhận rồi viết thêm vào ô ghi chú: Đã nhận quyết định tạm đình chỉ, không đồng ý căn cứ đình chỉ, không xác nhận điều khoản mở rộng vượt phạm vi dự án Hải Đăng. Sau đó tôi ký tên. Nét bút khô, thẳng, không run. “Tôi không làm tình hình khó coi. Tôi chỉ không để một quyết định đình chỉ dự án biến thành lệnh tịch thu những thứ không thuộc về dự án.”

Không khí trong hành lang lặng xuống. Một nhân viên an ninh nhìn sang Cao Tuấn Kha như chờ hiệu lệnh. Chu Mộ bước lên đúng lúc. “Theo quy trình, nếu người nhận quyết định ghi ý kiến bảo lưu, biên bản vẫn có hiệu lực với phần đã nhận. Những điều khoản bị bảo lưu cần pháp chế rà soát lại trước khi áp dụng.” Anh ta nói rất khô, không đứng về tôi, cũng không đứng về Cao Tuấn Kha. Nhưng ở thời điểm này, chỉ cần có người chịu đứng về quy trình thật, thế là đủ. Cao Tuấn Kha cười nhẹ. “Được. Ghi nhận bảo lưu.”

Tôi giao laptop công vụ, thẻ quyền hạn dự án, token truy cập kho dữ liệu và chìa khóa tủ hồ sơ tầng ba mươi chín theo danh mục. Mỗi món đặt xuống đều được chụp ảnh, niêm phong, ghi thời gian. Khi đến chiếc điện thoại công vụ, màn hình vừa sáng lên một thông báo mới: tài khoản của tôi đã bị chuyển sang trạng thái bị đình chỉ; mọi lịch họp Hải Đăng, Quang Lộ và Anchor đều bị xóa khỏi quyền xem. Ở đời trước, khoảnh khắc tương tự khiến tôi hiểu mình đã bị đẩy ra khỏi thế giới từng thuộc về mình. Lần này, tôi chỉ nhìn dòng thông báo biến mất rồi nói với nhân viên ghi biên bản: “Chụp cả thời điểm thu hồi quyền. Nó là một phần của chuỗi sự kiện.”

Người đó do dự, nhưng Chu Mộ đã gật đầu. Kiều San đứng bên cạnh, mắt đỏ nhưng không khóc. Tôi hạ giọng: “Em lập ngay một bản tường trình cá nhân về những gì em đã làm trước thời điểm bị chuyển quyền chỉ đọc. Không thêm suy đoán, không viết cảm xúc, chỉ ghi thời gian, màn hình, người chứng kiến và lệnh nhận được. Nộp cho pháp chế, giữ một bản xác nhận đã nộp. Đừng gửi ra ngoài bằng email cá nhân, đừng nhờ ai sửa hộ.” Cô nhìn tôi, môi mím chặt. “Chị thì sao?” Tôi cười rất nhẹ. “Chị mất ghế dự án, không mất trí nhớ.”

Đúng lúc ấy, điện thoại của Chu Mộ rung lần nữa. Anh ta nghe xong, sắc mặt trầm hẳn. “Bãi B3 tìm thấy điện thoại công vụ của Phó Duy trong thùng rác khu vệ sinh, đã tắt nguồn. Thiết bị thứ hai không có mặt. Camera cổng giao nhận bị một xe tải che góc trong bốn mươi sáu giây, đúng khoảng anh ta rời khỏi khu vực.” Kiều San bật ra một tiếng rất nhỏ. Tôi không bất ngờ. Người đứng sau Phó Duy đã muốn anh ta rời Lạc Thành thì sẽ không chỉ chuẩn bị một chiếc xe đặt sẵn trong bãi. Tin nhắn “xe ở B3” rất có thể không phải chỉ dẫn thật, mà là mồi để xem chúng tôi bảo toàn đến đâu.

Cao Tuấn Kha thở dài. “Xem ra Phó Duy hoảng quá nên làm bậy. Tĩnh An, cô thấy đấy, những lời khai lấy trong trạng thái như vậy chưa chắc đáng tin.” Tôi nhìn ông ta. “Vậy càng cần bảo toàn nguyên trạng, thay vì vội vàng kết luận lời khai vô hiệu.” Ông ta im lặng. Tôi quay sang Chu Mộ, sửa lại cách xưng hô cho đúng vị trí hiện tại của mình. “Với tư cách người đã có mặt tại buổi ghi nhận, tôi đề nghị pháp chế ghi nhận hành vi Phó Duy tự tách khỏi thiết bị công vụ, rời khỏi khu vực bằng lối không chuẩn, và camera bị che đúng thời điểm. Việc có chấp nhận đề nghị hay không là quyết định của pháp chế.” Chu Mộ nhìn tôi một giây, rồi nói với trợ lý: “Ghi.”

Minh Trì vẫn đứng ở rìa cuộc đối thoại, không chen vào khi tôi xử lý thủ tục nội bộ. Chỉ đến khi nhóm nhân sự rời đi, anh mới nói: “Kỳ Hành có thể gửi văn bản yêu cầu bên vận hành cổng giao nhận bảo toàn dữ liệu đối soát. Không theo dõi người, không can thiệp nhân sự Vân Lưu.” Tôi ngước mắt nhìn anh. Anh bổ sung như đã biết điều tôi sẽ chặn trước: “Tôi sẽ không biến việc Phó Duy bỏ đi thành lý do để người của Kỳ Hành bám theo nhân viên của cô.” Hai chữ ‘của cô’ khiến tôi khựng lại rất nhẹ. Hải Đăng vừa bị lấy khỏi tay tôi, nhưng trong câu nói đó, anh vẫn đặt đội ngũ và chứng cứ ở phía tôi từng bảo vệ, không phải phía chiếc ghế vừa mất.

Tôi gật đầu. “Gửi văn bản. Và gói log L.T.A., anh giữ nguyên niêm phong cho đến khi có đối soát thứ ba.” Minh Trì nhìn tôi. “Cô không muốn xem trước?” “Muốn.” Tôi đáp rất thẳng. “Nhưng muốn không có giá trị pháp lý. Tôi không dùng một ký ức đời trước để quyết định cách xử lý chứng cứ đời này.” Ánh mắt anh trầm xuống, không phải buồn, mà giống một người vừa được nhắc lại ranh giới mình cũng cần giữ. “Được. Tôi không đưa nó ra cho đến khi nó đủ tự đứng.”

Tôi rời khỏi tầng họp trong tình trạng không còn quyền vào phòng mình nếu không có nhân sự đi cùng. Trời ngoài tòa nhà vẫn mưa, kính sảnh phản chiếu bóng tôi mỏng và lạnh hơn bình thường. Trong túi xách của tôi không có bất kỳ bản sao Hải Đăng nào. Tôi đã chuẩn bị cho ngày mất quyền truy cập từ rất lâu, nhưng chuẩn bị không có nghĩa là không đau. Một chiếc thẻ bị tháo khỏi cổ có thể nhẹ như nhựa, cũng có thể nặng như một đời người từng bị đẩy khỏi mọi cánh cửa. Tôi đứng dưới mái hiên vài giây, để gió ẩm làm cơn tức trong lồng ngực nguội xuống, rồi mở ngăn khóa bên trong túi.

Bên trong là một phong bì cũ không mang logo Vân Lưu hiện tại, chỉ có ký hiệu VL-SC-03 đã phai màu và nét chữ của mẹ tôi trên mép giấy: Nếu một ngày con cần biết mình có quyền đứng ở đâu, đừng hỏi người đã đẩy mẹ ra ngoài. Hãy hỏi giấy tờ. Tôi đã đọc dòng ấy nhiều lần, nhưng chưa từng thấy nó rõ như đêm nay. Khi là trưởng phòng đầu tư, tôi bị đình chỉ khỏi Hải Đăng. Khi là nhân viên Vân Lưu, tôi có thể bị khóa khỏi mọi phòng họp. Nhưng nếu mẹ tôi thật sự từng là cổ đông sáng lập, nếu những giấy tờ bị xé trang kia vẫn để lại một khe hở pháp lý, thì tôi không cần xin ai cho mình một chiếc ghế trong cuộc họp sắp tới.

Tôi gọi cho Nhạc Diệp. Chuông đổ rất lâu bà mới bắt máy. Ở đầu dây bên kia có tiếng mưa rất nhỏ, giống âm thanh từ quán cà phê cũ đã đóng cửa trong ký ức. Tôi nói: “Ngày mai, HĐQT sẽ mở phiên rà soát trách nhiệm của tôi. Tôi cần bà xác nhận một việc.” Nhạc Diệp im lặng. Tôi nhìn dòng chữ VL-SC-03 dưới ánh đèn sảnh, chậm rãi hỏi: “Nếu hồ sơ cổ phần sáng lập của mẹ tôi chưa từng được xác minh vô hiệu bằng một thủ tục hợp pháp, người thừa kế của bà ấy có quyền yêu cầu HĐQT tạm dừng mọi quyết định ảnh hưởng đến quyền lợi cổ đông không?”

Hơi thở của Nhạc Diệp khựng lại rất lâu. Khi bà trả lời, giọng khàn hơn tôi nhớ: “Có. Nhưng một khi cô hỏi câu đó trước hội đồng, Tống Kiều Dương sẽ biết cô đã tìm đến gần đâu rồi.” Tôi nhìn qua lớp kính sảnh, nơi logo Vân Lưu sáng trắng trên nền mưa đêm. “Ông ta vừa đình chỉ tôi để tôi không thể bước vào đó với tư cách trưởng phòng đầu tư.” Tôi mở máy tính cá nhân, tạo một email mới gửi đến thư ký HĐQT, pháp chế và văn phòng chủ tịch. Dòng tiêu đề hiện lên rất chậm: Yêu cầu xác minh quyền lợi cổ phần sáng lập của cố Lâm Uyển Thanh. “Vậy ngày mai, tôi sẽ không bước vào đó để xin lại chức vụ.”

Tôi đặt ngón tay lên phím gửi, trong đầu không còn tiếng cầu xin của đời trước. Chỉ có tiếng thẻ quyền hạn chạm mặt bàn, tiếng bút ký vào dòng bảo lưu, tiếng một cái tên bị xóa đang quay lại từng chữ một. Lần này, tôi không xin ghế. Tôi chỉ mở lại quyền ngồi xuống mà họ tưởng đã chôn cùng mẹ tôi.