Bỏ qua nội dung

Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh

Chương 36: Bản Scan Bị Thiếu Một Trang

Chương 36: Bản Scan Bị Thiếu Một Trang

Minh Trì nói xong câu đó, căn phòng họp kính bỗng yên đến mức tôi nghe rõ tiếng điều hòa chạy qua khe trần. Nhạc Diệp là cái tên cuối cùng chưa bao giờ được lấy lời khai trong hồ sơ vụ án của anh trai anh. Một câu rất ngắn, nhưng đủ để nối hai đường tưởng như tách biệt: di vật của mẹ tôi và cái chết mà Minh Trì vẫn giấu sau vẻ lạnh lùng của một nhà đầu tư.

Tôi không lập tức hỏi anh trai anh chết thế nào. Người ta dễ lợi dụng sự thương hại nhất khi một cái chết vừa được đặt lên bàn. Tôi đã từng chết một lần, nên càng hiểu đau đớn không tự động biến ai thành người đáng tin.

“Tên anh ấy?” tôi hỏi.

Minh Trì nhìn tôi qua mép tập hồ sơ bị che đen. “Tạ Minh Viễn.”

Cái tên đó không xa lạ hoàn toàn. Đời trước, trong những bản tin lẫn lộn về Hải Đăng, tôi từng thấy một dòng rất nhỏ nhắc đến một chuyên gia dữ liệu rời Kỳ Hành sau một tai nạn. Bây giờ cái tên ấy nằm trước mặt tôi, cùng với Nhạc Diệp và mẹ tôi, như ba điểm mốc trên một bản đồ vừa bị ai đó cố tình xé đi.

“Tôi cần nguồn của hồ sơ này.” Tôi nói. “Không cần bản đầy đủ nếu anh chưa muốn đưa. Nhưng tôi cần biết nó đến từ đâu, có mã lưu trữ, người trích xuất và lịch sử sao chép không.”

Minh Trì gấp lại trang bìa photo. “Ngày mai luật sư của tôi có thể lập biên bản nguồn. Cô xem sau khi có người thứ ba chứng kiến.”

“Tốt.”

Anh nhìn tôi lâu hơn một giây. “Cô không hỏi vì sao tôi chưa nói từ đầu?”

“Hỏi rồi thì anh sẽ trả lời hết sao?”

“Không.”

“Vậy giữ lại cho đến khi nó trở thành chứng cứ.” Tôi đứng dậy. “Tôi không hợp tác bằng nỗi đau của anh, cũng không để anh hợp tác bằng nỗi đau của tôi.”

Ánh mắt Minh Trì hơi trầm xuống, không phải vì bị xúc phạm, mà giống như vừa nghe một quy tắc anh đáng lẽ cũng tự đặt ra cho mình từ rất lâu. Điện thoại tôi rung đúng lúc đó. Người gửi là Kiều San.

“Có kết quả về mã hồ sơ cổ đông cũ. Đừng để file đi qua mail thường. Cần gặp trực tiếp.”

Tôi gõ lại: “Ở đâu?”

“Phòng lưu trữ tuân thủ tầng hai mươi mốt. Tôi mở theo quy trình rà soát chứng cứ, có log hợp lệ. Cô đến trong ba mươi phút được không?”

Tôi đọc dòng “có log hợp lệ” hai lần. Kiều San không phải người nói thừa. Cô ấy đang nhắc tôi rằng mọi cánh cửa chúng tôi mở tối nay đều phải chịu được việc bị kiểm tra ngược. Trong một công ty đã từng biến log thành lưỡi dao, cách tự vệ duy nhất là để mỗi dấu chân của mình sáng hơn dấu chân của đối phương.

Tôi cất điện thoại. “Tôi phải về Vân Lưu.”

Minh Trì không đứng lên theo. Anh chỉ nói: “Tân Diệu có thể vẫn còn người ở quanh đây.”

“Tôi sẽ đi tuyến có camera. Biển số chiếc xe lúc nãy, anh gửi cho Kiều San. Đừng gửi riêng cho tôi.”

Lần này Minh Trì im lặng vài giây mới gật đầu. Ranh giới càng rõ, hợp tác mới càng khó bị bẻ cong thành tin đồn. Tôi rời phòng họp qua cửa kính, đi ngang quầy lễ tân, cố ý để camera hành lang ghi đủ thời gian ra vào.

Vân Lưu sau tám giờ tối không còn tiếng giày da và tiếng điện thoại dồn dập như ban ngày. Tôi quét thẻ ở cổng phụ, ký sổ với bảo vệ và yêu cầu anh ta ghi rõ giờ vào. Bảo vệ nhìn tôi hơi ngập ngừng. Tôi không giải thích.

Kiều San đứng chờ tôi trước phòng lưu trữ tuân thủ. Vừa thấy tôi, cô nói ngay: “Tôi chỉ mở bản đọc. Chưa tải về máy cá nhân, chưa sao chép sang thiết bị ngoài.”

“Mã truy xuất?”

“CĐSL-09-4B. Nằm trong gói tài liệu từng nộp cho kiểm toán vòng vốn A, không nằm ở server văn phòng chủ tịch. Vì vậy bản này không bị xóa khi hồ sơ mẹ cô biến mất khỏi kho chính.”

Tôi gật đầu. Đó không phải may mắn. Mỗi vòng vốn đều cần một bộ hồ sơ nền để xác minh lịch sử cổ đông và quyền biểu quyết. Nếu ai đó muốn xóa sạch một cái tên khỏi Vân Lưu, họ phải biết mọi nơi cái tên ấy từng đi qua.

Phòng lưu trữ nhỏ hơn tôi tưởng. Một máy scan cũ đặt trong góc, tủ chống cháy xếp dọc tường, màn hình lớn nối với máy tính nội bộ. Kiều San đóng cửa nhưng không khóa. Cô bật camera bàn làm việc của phòng, xoay về phía màn hình.

“Ghi lại quá trình xem?” tôi hỏi.

“Ừ. Nếu mai có người hỏi vì sao chúng ta xem hồ sơ này, câu trả lời là: kiểm tra tính toàn vẹn của chứng cứ liên quan đến vụ rò rỉ và hồ sơ cổ đông bị biến mất khỏi server.” Cô nhìn tôi. “Tôi không muốn cả hai chúng ta lại bị biến thành người truy cập trái phép.”

Trên màn hình, bản scan hiện ra với trang bìa đã ngả màu vàng: “Hồ sơ cổ đông sáng lập và phụ lục quyền ưu tiên – Vân Lưu Commerce, bản lưu kiểm toán.” Bên dưới là chuỗi mã cũ, ngày số hóa và tên đơn vị thực hiện scan.

Kiều San mở mục lục. Các dòng chữ không đều, có chỗ nhòe vì giấy cũ. Biên bản họp sáng lập. Danh sách góp vốn ban đầu. Thỏa thuận quyền ưu tiên mua lại. Phiếu xác nhận vắng mặt. Phụ lục C-16. Phụ lục C-17. Phụ lục C-18.

Đến dòng C-17, con trỏ của Kiều San dừng lại.

“Cô thấy chưa?”

Tôi nhìn số trang ở cột cuối. C-16 nằm ở trang 18. C-17 ghi trang 19. C-18 ghi trang 20. Nhưng thanh thu nhỏ bên trái của file PDF nhảy thẳng từ trang scan số 18 sang số 20. Không có trang 19. Không phải trang trắng. Không phải lỗi hiển thị. Một trang đã biến mất giữa hai trang còn nguyên dấu ghim.

“Mở metadata.” Tôi nói.

Kiều San thao tác rất chậm. Cửa sổ thông tin hiện ra. Bản scan gốc được tạo cách đây nhiều năm, nhưng file PDF đang xem đã được đóng gói lại vào rạng sáng hai ngày trước, đúng sau thời điểm tôi truy cập hồ sơ mẹ trên server Vân Lưu và bản ghi chính biến mất.

Kiều San mím môi. “Tôi kiểm tra thư mục ảnh nguồn. Các file ảnh được đặt theo thứ tự scan_001 đến scan_024. Nhưng trong gói hiện tại không có scan_019. Dấu vết bị xóa khá sạch, chỉ còn log đóng gói lại PDF.”

“Ai đóng gói?”

“Tài khoản dịch vụ của phòng pháp chế cũ.” Cô kéo xuống một dòng. “Nhưng tài khoản đó đã ngừng hoạt động ba năm trước. Hai tháng gần đây được kích hoạt lại bằng quyền quản trị tạm thời.”

Không khí trong phòng như mỏng đi. Một tài khoản cũ sống lại, một file PDF được đóng gói lại, một trang C-17 biến mất đúng lúc tôi bắt đầu tìm mẹ. Nếu đây là bẫy, nó là bẫy để dùng chính đường truy cập của tôi làm lý do khóa toàn bộ.

Tôi chỉ vào dòng C-17 trong mục lục. “Tên phụ lục đầy đủ đâu?”

Kiều San phóng to. Nét chữ nhòe, nhưng vẫn đọc được: “Phụ lục C-17: Phiếu điều chỉnh lịch ký thỏa thuận và xác nhận lý do vắng mặt của bên liên quan.”

Tim tôi đập chậm xuống một nhịp. Nhạc Diệp từng nói C-17 không phải tỷ lệ cổ phần. Nó là lý do mẹ tôi không kịp đến cuộc hẹn. Bây giờ lý do đó nằm trong một trang không còn tồn tại.

Tôi nhìn trang C-16. Đó là danh sách người nhận bản dự thảo thỏa thuận trước ngày ký. Có tên Tống Kiều Dương, có tên một số thành viên nhóm sáng lập, có tên Nhạc Diệp ở dòng người lập biên bản. Không có tên mẹ tôi. Trang C-18 lại là biên bản họp thay thế, ghi rằng một bên liên quan vắng mặt nên quyền biểu quyết được xử lý theo ủy quyền tạm thời. Dòng quan trọng nhất bị che bởi một vệt scan lệch, nhưng bốn chữ cuối vẫn còn: “theo xác nhận kèm.”

Xác nhận kèm chính là C-17.

“Nếu có C-17,” Kiều San nói rất khẽ, “chúng ta có thể biết vì sao bà Tô Vãn Thanh vắng mặt và ai xác nhận việc đó thay bà.”

Tôi không trả lời ngay. Trong đầu tôi hiện lên gương mặt cha khi mở két trong đêm, lá thư mẹ chưa gửi, Nhạc Diệp run tay trước ly nước nguội, và Minh Trì đặt tập hồ sơ anh trai lên bàn. Quá nhiều người đã im lặng quanh một trang giấy, lâu đến mức họ tưởng trang giấy ấy chỉ cần bị xé đi là sự thật cũng sẽ biến mất.

“Tạo bản ghi màn hình.” Tôi nói. “Lưu mã băm của file hiện tại, chụp mục lục, metadata, chuỗi thiếu scan_019 và log kích hoạt tài khoản pháp chế cũ. Không xuất nội dung ra ngoài. Chỉ lập biên bản tính toàn vẹn.”

Kiều San gật đầu. “Còn bản scan này?”

“Giữ nguyên trong hệ thống. Nếu chúng ta lấy đi, họ sẽ nói chúng ta chỉnh. Nếu chúng ta chỉ chứng minh nó đã bị thiếu trước khi chúng ta chạm vào, người phải giải thích là người đóng gói lại nó.”

Ngay khi Kiều San bắt đầu tạo biên bản, màn hình góc phải bật lên thông báo mail nội bộ. Tiêu đề hiện rõ trong khung xem trước: “Yêu cầu tạm dừng các rà soát ngoài phạm vi dự án Hải Đăng.”

Cả hai chúng tôi cùng im lặng.

Kiều San mở mail. Người gửi là văn phòng Cao Tuấn Kha, CC phòng pháp chế, an ninh thông tin, kiểm soát tuân thủ và một số thành viên hội đồng dự án. Nội dung không dài, giọng điệu đúng kiểu lịch thiệp quen thuộc của ông ta: để tránh gây hoang mang nội bộ, ảnh hưởng niềm tin nhà đầu tư và làm lệch trọng tâm thẩm định Hải Đăng, mọi truy vấn liên quan đến hồ sơ cổ đông lịch sử, tài liệu sáng lập và các nhân chứng không thuộc phạm vi vụ rò rỉ phải được tạm dừng cho đến khi có phê duyệt cấp cao.

Cuối mail có một dòng đậm: “Đề nghị đóng các nhánh điều tra không liên quan trước 9 giờ sáng mai.”

Tôi nhìn dòng C-17 vẫn nằm trong mục lục, rồi nhìn chữ ký điện tử của Cao Tuấn Kha dưới email. Người muốn đóng cửa thường không sợ căn phòng trống. Ông ta sợ có người vừa tìm ra chỗ bức tường từng bị đục một lỗ.

Kiều San hỏi nhỏ: “Giờ làm sao?”

Tôi đặt điện thoại lên bàn, bật chế độ ghi âm công khai của phòng lưu trữ, rồi nói từng chữ thật chậm: “Trước 9 giờ sáng mai, chúng ta phải chứng minh nhánh điều tra này không hề nằm ngoài phạm vi Hải Đăng.”