Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh
Chương 35: Điều Kiện Của Tạ Minh Trì
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 35: Điều Kiện Của Tạ Minh Trì
Tin nhắn của Tạ Minh Trì nằm trên màn hình, lạnh và ngắn như một lưỡi dao đặt ngang trước mắt tôi. “Đừng quay đầu. Người bên kia đường đã theo cô từ cổng nhà họ Lâm.” Tôi nhìn dòng chữ đó thêm nửa giây rồi khóa màn hình lại. Phản xạ đầu tiên của con người khi biết mình bị nhìn chằm chằm là quay đầu xác nhận, còn phản xạ của một người từng bị kết án bằng hình ảnh cắt ghép là không cho đối phương thêm một khung hình nào dễ dùng. Tôi cúi xuống chỉnh lại dây giày, dùng mặt kính cửa hàng sửa điện thoại để nhìn góc phản chiếu. Người đàn ông áo đen vẫn đứng đó, điện thoại đã hạ thấp hơn, nhưng mũ lưỡi trai che nửa khuôn mặt khiến ông ta giống một cái bóng được đặt nhầm vào hẻm nhỏ sau mưa.
Tôi không trả lời Minh Trì ngay. Trước tiên, tôi gửi bức ảnh phản chiếu vừa chụp, vị trí hiện tại và thời gian cho một hộp thư tự động do chính tôi lập sẵn. Nếu trong hai mươi phút tôi không nhập mật khẩu hủy, thư sẽ chuyển tiếp đến Kiều San: “Bảo toàn ảnh gốc, không công khai.” Đời này, tôi không đặt chuỗi chứng cứ lên lòng tốt của bất kỳ ai.
Tôi nhắn lại: “Anh ở đâu?”
Ba giây sau, anh trả lời: “Cách cô ba mươi mét, phía sau bên phải. Tôi không tiếp cận vì không muốn người đó biết cô đã nhận ra.”
Tôi nhìn vào mặt kính, tìm góc phản chiếu rộng hơn. Quả nhiên, bên kia vệt nước đọng sau lề đường, một chiếc xe màu xám bạc đỗ dưới bóng cây. Kính xe tối, không thấy người bên trong. Sự xuất hiện của Minh Trì không làm tôi yên tâm hơn. Một người biết tôi bị theo dõi từ cổng nhà họ Lâm đồng nghĩa với việc anh cũng biết tôi đã rời nhà, đi đâu, dừng ở đâu và gặp ai.
“Tôi tự đi.” Tôi nhắn.
“Đi thẳng ra đầu hẻm. Có chi nhánh ngân hàng bên trái. Cửa chính và máy ATM đều có camera. Đừng lên xe lạ, kể cả xe của tôi.”
Tôi nhìn câu cuối cùng, ngón tay dừng trên màn hình. Anh không bảo tôi tin anh. Anh chỉ đưa ra một điểm có camera công cộng và nhắc tôi không lên xe lạ. Đó không phải sự cứu giúp làm người ta mắc nợ, mà là một lối thoát có thể kiểm chứng. Tôi cất điện thoại, bước ra khỏi mái hiên. Khi đi qua số 17, tôi không nhìn vào trong; bất kỳ phản ứng thừa nào của tôi cũng có thể kéo Nhạc Diệp vào nguy hiểm trước khi bà kịp trở thành nhân chứng. Tôi đi đến đầu hẻm, rẽ trái vào chi nhánh ngân hàng. Bảo vệ mở cửa kính, mùi giấy tiền khô và tiếng điều hòa lập tức phủ lên mùi xi măng ẩm ngoài đường. Tôi lấy số thứ tự, ngồi đối diện camera trần. Qua lớp kính, người áo đen dừng lại bên kia đường. Ông ta không vào ngân hàng, cũng không rời đi ngay. Một chiếc xe máy chở hàng chạy ngang che mất ông ta trong vài giây; khi khoảng nhìn mở ra, bóng người đó đã lùi về phía chiếc xe đỗ ven đường. Tôi phóng to ảnh vừa chụp. Biển số bị nước mưa làm nhòe một nửa, nhưng khung biển và vết xước ở cản trước đủ để so lại nếu còn gặp lần nữa.
Tin nhắn của Minh Trì đến lần thứ ba: “Người đó rút rồi. Đừng ra ngay. Tôi ở sảnh tòa nhà dịch vụ pháp lý bên cạnh. Cô chọn đến hoặc không.”
Tôi nhìn hàng chữ “cô chọn”, rồi tắt màn hình. Tôi không thích bị sắp đặt, nhưng cũng không giả vờ rằng mình có đủ tài nguyên để tự đối đầu mọi thứ. Mười phút sau, tôi hủy thư tự động gửi cho Kiều San, lưu bản nháp cùng mã kiểm tra ảnh, rồi bước sang tòa nhà bên cạnh.
Tạ Minh Trì đứng ở cuối hành lang tầng hai, áo khoác đen vắt trên cánh tay. Nếu không phải tin nhắn vẫn còn trong điện thoại tôi, nhìn anh lúc này chẳng ai nghĩ anh vừa theo một kẻ bám đuôi qua hai con phố.
“Tạ tổng.” Tôi dừng cách anh hai bước. “Anh theo tôi từ nhà họ Lâm?”
“Tôi theo người theo cô.” Anh đáp.
“Khác nhau ở chỗ nào?”
“Ở mục tiêu.” Minh Trì mở cửa phòng họp kính. “Nhưng nếu cô thấy không khác, chúng ta có thể nói chuyện ngoài hành lang.”
Tôi nhìn vào trong. Phòng họp nhỏ, cửa không khóa, bên ngoài có camera hành lang và quầy lễ tân cách đó chưa đến mười mét. Không gian này đủ công khai để không ai dễ biến cuộc trao đổi thành lời đồn khó kiểm soát. Tôi bước vào trước, chọn ghế quay lưng vào tường.
Minh Trì ngồi xuống phía đối diện, đẩy máy tính bảng đến giữa bàn. Màn hình hiện ảnh chụp từ camera giao thông: chiếc xe đen từng đỗ gần cổng khu nhà họ Lâm, sau đó xuất hiện ở giao lộ Bắc Lâm, rồi ở đầu hẻm Thanh Đằng. Thời gian ở góc mỗi ảnh khớp với tuyến đường của tôi. Không có phép màu nào trong những bức ảnh đó, chỉ có người chịu bỏ công theo dõi một đường đi mà tôi tưởng chỉ mình mình biết.
“Xe đăng ký dưới tên một công ty truyền thông nhỏ tên Tân Diệu.” Minh Trì nói. “Trên giấy tờ họ nhận hợp đồng chụp sự kiện, xử lý khủng hoảng và nội dung mạng xã hội. Ngoài giấy tờ, họ từng xuất hiện trong vài chiến dịch bôi bẩn mà người thuê cuối cùng không bao giờ lộ mặt.”
“PR bẩn.” Tôi nói.
“Gần như vậy.” Anh nhìn tôi. “Nhưng hôm nay họ không tung tin. Họ đang xác nhận tuyến người.”
Tôi hiểu ý anh. Một bài báo cần câu chuyện; một chiến dịch đe dọa cần danh sách người có thể bị kéo vào. Tôi rời nhà cha, đến gặp Nhạc Diệp, rồi bước ra khỏi số 17. Nếu những hình ảnh ấy nằm trong tay người đứng sau, Nhạc Diệp và Nhạc Dĩ Chu sẽ không còn là hai cái tên im lặng trong một hẻm nhỏ. Họ sẽ trở thành điểm gây áp lực.
“Anh muốn gì?” Tôi hỏi thẳng.
Minh Trì không vòng vo. “Tôi muốn cùng cô điều tra tuyến cổ phần của mẹ cô.”
Tôi bật cười rất nhẹ. “Đổi lại?”
“Dữ liệu Hải Đăng.”
Căn phòng yên xuống. Minh Trì luôn xuất hiện đúng lúc các lỗ hổng của Hải Đăng lộ ra, đúng lúc Kỳ Hành có thể dùng điều tra để ép Vân Lưu mở cửa. Sau cái tên Nhạc Diệp và chiếc xe bám theo từ nhà họ Lâm, sự tỉnh táo ấy bắt đầu giống chuẩn bị từ trước hơn là trùng hợp.
“Anh tiếp cận tôi vì mẹ tôi?” Tôi hỏi.
“Không.” Minh Trì nói. “Tôi tiếp cận cô vì Hải Đăng không sạch.”
“Còn mẹ tôi?”
“Là lý do khiến Hải Đăng không chỉ là một thương vụ.”
Câu trả lời quá chính xác, cũng quá nguy hiểm. “Dữ liệu Hải Đăng mà anh muốn là gì?”
“Không phải file định giá, không phải thông tin đấu thầu và không phải thứ cô không có quyền cung cấp.” Anh xoay tập giấy về phía tôi. “Tôi cần sơ đồ quyền truy cập, danh mục trường dữ liệu người bán được đồng bộ sang module Hải Đăng, lịch thay đổi quyền quản trị và log liên quan đến các tài khoản có quyền xuất dữ liệu hàng loạt. Cô có thể che giá trị giao dịch, ẩn mã người bán và làm sạch dữ liệu cá nhân. Tôi cần cấu trúc và log, không cần bí mật thương mại.”
Tôi lật trang đầu. Các mục được liệt kê giống checklist kiểm toán độc lập. Nhưng nếu tôi giao sai cách, nó cũng có thể biến thành bằng chứng rằng tôi tiếp tục làm rò rỉ thông tin.
“Điều kiện của anh nghe giống một cái bẫy được viết bằng ngôn ngữ tuân thủ.” Tôi nói.
“Vì vậy tôi không yêu cầu cô giao ngay.” Minh Trì bình tĩnh đáp. “Cô có thể để Kiều San hoặc luật sư lọc dữ liệu. Tất cả trao đổi đi qua biên bản, có mã băm, có thời gian, có phạm vi sử dụng. Kỳ Hành nhận dữ liệu với tư cách bên đang thẩm định rủi ro đầu tư, không phải bên mua tin.”
Tôi đặt tập giấy xuống. “Còn điều tra cổ phần?”
“Tôi có thể cung cấp ba thứ: kênh bảo toàn chứng cứ độc lập, một luật sư từng xử lý tranh chấp cổ đông sáng lập và phương án bảo vệ nhân chứng không cần công khai tên ngay lập tức.” Anh dừng một chút. “Nhạc Diệp không nói vì bà ấy có con gái. Nếu cô muốn bà ấy mở miệng, cô phải chứng minh được rằng lời khai của bà ấy không phải cây cầu duy nhất để đi qua sông.”
Câu đó đánh trúng điều tôi vừa nghĩ ở số 17. Một nhân chứng đơn độc là con tin của chính lời khai mình. Chỉ khi lời khai ấy được đặt trong mạng lưới vật chứng và bản sao, người đứng sau mới không thể bịt miệng bằng cách dọa người thân.
“Điều kiện của tôi.” Tôi nhìn anh. “Một, anh không được tiếp xúc riêng với cha tôi, Nhạc Diệp hoặc Nhạc Dĩ Chu khi chưa báo cho tôi. Hai, mọi dữ liệu Hải Đăng tôi cung cấp đều phải được ghi phạm vi, mục đích và thời hạn lưu giữ. Ba, anh không được dùng tên mẹ tôi để gây áp lực trong bất kỳ cuộc đàm phán nào với Vân Lưu. Bốn, nếu anh đã biết gì về C-17, anh nói trước. Tôi không hợp tác với một người giấu bản đồ rồi bảo tôi cùng đi.”
Minh Trì nghe đến điều thứ tư thì im lặng lâu hơn. Anh không né ánh mắt tôi, nhưng trong đáy mắt có một lớp tối mỏng mà trước đây tôi chưa từng nhìn thấy. Đó không phải do dự của người bị bắt bài. Nó giống một vết thương được bọc quá kỹ, bây giờ bị yêu cầu tháo băng trước mặt người khác.
“Tôi không biết C-17 là gì.” Anh nói.
“Nhưng anh biết Nhạc Diệp.”
“Biết tên.”
“Khác nhau ở chỗ nào?” Tôi hỏi lại câu anh vừa dùng với tôi ngoài hành lang.
Lần này, Minh Trì không lập tức đáp. Anh kéo tập giấy thứ hai từ dưới máy tính bảng ra. Tập giấy chỉ có một trang bìa photo, nhiều dòng đã bị che đen. Nhưng ở góc phải, bên dưới mã hồ sơ cũ, có một cái tên tôi vừa nghe cách đây chưa đầy một giờ: Nhạc Diệp. Ngay phía trên nó là một dòng ghi chú ngắn: “người cần lấy lời khai bổ sung”.
Tôi nhìn cái tên ấy, cảm giác lạnh từ đầu ngón tay lan dần lên cổ tay. “Đây là hồ sơ gì?”
Minh Trì đặt tay lên mép giấy, không đẩy thêm về phía tôi, cũng không rút lại. “Hồ sơ vụ án của anh trai tôi.”
Tôi ngẩng đầu.
Giọng anh vẫn thấp, nhưng lần đầu tiên không còn hoàn toàn phẳng lặng. “Nhạc Diệp không chỉ liên quan đến mẹ cô. Trong hồ sơ vụ án của anh trai tôi, bà ấy là cái tên cuối cùng chưa bao giờ được lấy lời khai.”
