Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh
Chương 37: Phó Duy Muốn Quay Lại
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcNói xong câu đó, tôi mới nhận ra cổ họng mình khô đến mức hơi thở cũng có cảm giác cọ qua giấy nhám. Trước chín giờ sáng mai, chúng tôi phải chứng minh một trang phụ lục đã biến mất khỏi hồ sơ cổ đông sáng lập có liên quan trực tiếp đến Hải Đăng. Nếu không, email của Cao Tuấn Kha sẽ biến mọi thứ thành “nhánh điều tra ngoài phạm vi”, còn tôi và Kiều San sẽ trở thành hai người cố tình moi lại chuyện cũ để gây rối trước vòng thẩm định.
Kiều San không hỏi lại lần thứ hai. Cô ấy kéo ghế ngồi xuống, mở thêm một cửa sổ log và bắt đầu lập biên bản tính toàn vẹn như tôi vừa yêu cầu. Trên màn hình, các dòng chữ lạnh lùng hiện ra: mã hồ sơ CĐSL-09-4B, thư mục nguồn thiếu scan_019, thời điểm đóng gói lại PDF, tài khoản dịch vụ pháp chế cũ, quyền quản trị tạm thời. Tôi nhìn từng dòng, cố ép bản thân không nghĩ đến khuôn mặt mẹ trong tấm ảnh cũ. Càng là thứ liên quan đến người đã mất, càng không được phép để cảm xúc đi trước chứng cứ.
“Muốn kéo nó vào Hải Đăng,” tôi nói, “phải chứng minh hồ sơ cổ đông này ảnh hưởng đến quyền phê duyệt hoặc điều kiện thẩm định của dự án. Nếu chỉ nói đây là chuyện của mẹ tôi, Cao Tuấn Kha sẽ đóng cửa rất sạch.”
Kiều San gật đầu. “Tôi có thể tra lịch sử truy vấn giữa kho tuân thủ và thư mục Hải Đăng trong hai tháng gần đây. Nhưng nếu mở sâu vào tài liệu dự án lúc này, họ sẽ nói tôi vượt quyền.”
“Không mở nội dung.” Tôi chỉ vào thanh tìm kiếm log. “Chỉ tìm mã hồ sơ và tên file. Chúng ta không cần xem bí mật thương vụ, chỉ cần chứng minh có đường liên kết nghiệp vụ.”
Cô ấy hiểu rất nhanh. Một người làm tuân thủ giỏi không phải vì thuộc nhiều quy định, mà vì biết đi sát mép quy định nhưng không bước qua. Kiều San nhập mã CĐSL-09-4B, sau đó thêm các cụm “C-17”, “chain of title”, “founder rights”, “equity verification”. Kết quả đầu tiên không có nội dung file, chỉ có lịch sử truy cập. Nhưng chính thứ không có nội dung ấy làm tim tôi đập chậm lại.
Hai ngày trước, cùng tài khoản pháp chế cũ đã đóng gói lại PDF hồ sơ cổ đông từng truy cập thư mục thẩm định Hải Đăng. Đường dẫn bị che một phần theo quyền của Kiều San, nhưng tên file còn lộ rõ: HD_RISK_EquityChain_QA.xlsx. Thời điểm truy cập cách lần mở CĐSL-09-4B chưa đến bốn phút. Sau đó file này bị đổi quyền sang chế độ chỉ đọc cấp phòng pháp chế.
Kiều San nhìn tôi. “Equity chain. Chuỗi quyền sở hữu. Cái này đủ để nói không ngoài phạm vi.”
“Đủ để đặt câu hỏi,” tôi nói. “Chưa đủ để thắng.”
Đúng lúc đó, điện thoại tôi sáng lên. Người gọi là Phó Duy.
Tên anh ta nằm trên màn hình như một vết bẩn cũ đã lau nhiều lần nhưng vẫn còn bóng mờ dưới ánh đèn. Tôi để chuông reo hết một vòng. Kiều San nhìn sang, không giấu được vẻ cảnh giác. Điện thoại tắt, rồi một tin nhắn hiện ra ngay sau đó.
“Tĩnh An, anh biết Cao muốn đóng nhánh C-17. Anh có thể giúp em.”
Tôi đưa điện thoại cho Kiều San xem. Cô ấy cau mày. “Trong email của Cao không nhắc C-17.”
“Ừ.” Tôi cầm lại máy. “Cho nên anh ta không gọi để xin lỗi.”
Tôi không gọi lại bằng số cá nhân. Tôi dùng điện thoại bàn trong phòng lưu trữ, bật loa ngoài, đặt máy ghi âm công khai của phòng ngay cạnh và ra hiệu cho Kiều San ghi nhận thời điểm bắt đầu trao đổi. Sau ba hồi chuông, Phó Duy bắt máy. Giọng anh ta vẫn dịu như cũ, thứ dịu dàng từng khiến đời trước tôi nghĩ rằng ít nhất còn có một người đứng về phía mình.
“Tĩnh An.” Anh ta gọi tên tôi rất khẽ. “Cuối cùng em cũng chịu nghe anh nói.”
“Đây là đường dây nội bộ phòng tuân thủ. Cuộc gọi đang được ghi nhận theo quy trình rà soát chứng cứ.”
Đầu dây bên kia im hẳn hai giây. Khi Phó Duy lên tiếng lại, sự dịu dàng đã mỏng đi một lớp. “Em nhất định phải phòng anh đến vậy sao?”
“Anh có ba phút để nói chuyện C-17.”
“Tĩnh An, anh biết anh sai.” Anh ta không vào việc ngay. Người từng phản bội thường rất thích bắt đầu bằng một câu giống hối hận, vì họ hy vọng câu đó có thể làm giảm giá của phần sự thật phía sau. “Những ngày này anh nghĩ rất nhiều. Cao Tuấn Kha không hề định bảo vệ anh. Hạ Nhiên cũng vậy. Bọn họ chỉ cần một người ký, một người chuyển, một người đứng ra nhận phần bẩn nhất. Anh không muốn chúng ta đi đến bước này.”
“Chúng ta?” tôi hỏi.
Giọng Phó Duy thấp xuống. “Em biết anh không phải chưa từng thật lòng với em. Nếu lúc đó anh không bị ép, nếu anh không quá sợ mất vị trí, có lẽ mọi chuyện đã khác. Tĩnh An, anh muốn quay lại. Không phải quay lại như trước ngay lập tức, anh biết em sẽ không tin. Nhưng ít nhất, để anh đứng về phía em lần này.”
Tôi nhìn vệt thời gian trên thiết bị ghi âm nhảy từng giây. Trong đời trước, tôi từng chờ anh ta đứng về phía mình đến tuyệt vọng. Đời này, nghe chính miệng anh ta nói muốn quay lại, tôi không thấy đau như tưởng tượng. Hóa ra có những người khi rời khỏi trái tim mình rồi, chỉ còn lại giá trị như một nguồn tin cần kiểm chứng.
“Đứng về phía tôi bằng gì?” tôi hỏi. “Nước mắt thì Hạ Nhiên dùng giỏi hơn anh. Lời hối hận thì không có giá trị pháp lý.”
Phó Duy bị chặn một nhịp. Anh ta hít vào, giọng bắt đầu lộ vẻ tự ái quen thuộc. “Anh biết tại sao Cao vội gửi email tối nay. C-17 không chỉ là hồ sơ cổ đông cũ. Nó liên quan đến điều kiện thẩm định Hải Đăng. Nếu quyền biểu quyết từ nhóm sáng lập năm đó có vấn đề, một số phê duyệt nền tảng của Vân Lưu cho dự án Hải Đăng cũng có thể bị yêu cầu rà soát lại. Kỳ Hành sẽ có lý do đóng băng điều kiện đầu tư.”
Kiều San lập tức cúi xuống ghi. Tôi không nhìn cô ấy, chỉ hỏi tiếp: “Anh nghe từ ai?”
“Anh không chỉ nghe.” Phó Duy nói nhanh hơn, như sợ nếu chậm lại thì sẽ mất can đảm. “Hai tháng trước, phòng đầu tư có một yêu cầu rà soát rủi ro lịch sử cho Hải Đăng. Cao bảo anh ký xác nhận nhu cầu nghiệp vụ để phòng pháp chế truy cập một số hồ sơ sáng lập cũ. Anh ký vì ông ta nói đó chỉ là thủ tục để trả lời bộ câu hỏi của nhà đầu tư.”
“Mã yêu cầu?”
“HD-RISK-214.” Anh ta gần như buột miệng. Sau đó mới nhận ra mình vừa cho đi thứ có giá trị, giọng lập tức căng lên. “Nhưng mã đó không đủ đâu. Trong hệ thống bây giờ có thể đã bị đổi trạng thái. Anh còn giữ ảnh chụp màn hình phê duyệt ban đầu và một bản nháp phụ lục rủi ro. Anh có thể đưa cho em, nhưng anh cần em đảm bảo.”
“Đảm bảo gì?”
“Đừng đẩy anh ra làm vật tế.” Lần này, vẻ dịu dàng vỡ ra, lộ thứ hoảng loạn bị giấu bên dưới. “Anh thừa nhận chuyện file rò rỉ anh có sai. Nhưng người dựng toàn bộ không phải anh. Cao bảo anh nếu giúp ông ta kết thúc chuyện này, sau khi Hải Đăng xong anh sẽ có vị trí mới, có quyền mua cổ phần nội bộ. Bây giờ ông ta muốn cắt sạch. Em hiểu cảm giác bị người khác dùng xong rồi vứt đi mà, đúng không?”
Tôi hiểu. Tôi hiểu đến mức buồn cười. Đời trước, anh ta đứng trong phòng họp, dùng ánh mắt tiếc nuối để chứng minh mình “không thể bao che” cho tôi. Bây giờ đến lượt anh ta sợ bị bỏ lại giữa căn phòng ấy, anh ta mới nhớ cảm giác bị hệ thống nghiền qua là gì.
“Anh bị vứt đi,” tôi nói, “không có nghĩa anh vô tội.”
“Tĩnh An.” Anh ta gọi tôi nặng hơn. “Em nhất định phải tuyệt tình vậy sao?”
“Nếu tuyệt tình, tôi đã cúp máy từ câu đầu.” Tôi hạ giọng vừa đủ để anh ta nghe ra một khoảng trống. “Phó Duy, anh muốn tôi ghi nhận anh tự nguyện cung cấp chứng cứ, thì chứng cứ phải đến trước yêu cầu. Mã HD-RISK-214, ảnh phê duyệt, bản nháp phụ lục rủi ro. Ba thứ đó có thể chứng minh C-17 liên quan trực tiếp đến Hải Đăng trước chín giờ sáng. Anh đưa được, tôi ghi nhận. Anh không đưa được, cuộc gọi này chỉ là một lần thăm dò thất bại.”
Đầu dây bên kia im lặng. Tôi biết anh ta đang cân. Người như Phó Duy sẽ không bao giờ giao hết quân bài chỉ vì hối hận. Anh ta muốn một lối thoát có đèn, có thảm và tốt nhất là có người đứng ra nói rằng anh ta chỉ nhất thời sai đường. Tôi không có loại lối thoát đó cho anh ta. Nhưng tôi có thể để anh ta tưởng rằng trước mắt vẫn còn cửa.
“Em còn tin anh được một chút không?” anh ta hỏi.
“Tin là thứ anh đã tiêu hết rồi.” Tôi nói. “Nhưng tôi có thể kiểm tra.”
Có lẽ chính câu đó khiến anh ta nghe thành hy vọng. Giọng Phó Duy mềm lại, mang theo chút khẩn thiết cũ. “Anh biết em vẫn là em. Em chỉ đang giận. Tĩnh An, trước đây anh luôn đứng sau em, nhìn em làm mọi thứ quá tốt. Anh sợ cả đời mình chỉ là cái bóng của em. Cao nhìn ra điểm đó nên mới kéo anh vào. Nhưng nếu lần này anh giúp em, chúng ta có thể bắt đầu lại từ một chỗ khác. Anh không cần hơn em nữa.”
Tôi suýt bật cười, nhưng chỉ thấy mệt. Đến lúc muốn quay lại, anh ta vẫn nói bằng ngôn ngữ của cái tôi. Không cần hơn tôi nữa, giống như đó đã là một sự hy sinh lớn lao.
“Anh nhầm rồi,” tôi nói. “Vấn đề chưa bao giờ là anh đứng sau tôi. Vấn đề là anh đâm tôi từ phía sau rồi gọi đó là lựa chọn khó khăn.”
Âm thanh bên kia trở nên gấp. “Vậy em muốn anh làm gì?”
“Gửi chứng cứ vào hộp thư tuân thủ, không gửi riêng cho tôi. Tiêu đề ghi rõ: tự nguyện bổ sung thông tin cho yêu cầu HD-RISK-214. Nếu sợ bị chặn, anh có thể đến quầy pháp chế ký biên bản giao nộp. Đừng gặp tôi ở bãi xe, đừng nhắn tin riêng, đừng diễn lại cảnh người yêu cũ ăn năn. Tôi không cần.”
Phó Duy im một lúc rất lâu. Khi anh ta nói tiếp, giọng đã không còn xin quay lại. Nó hạ xuống, nhỏ và sắc hơn, giống như phần thật nhất cuối cùng cũng chui ra khỏi lớp vỏ dịu dàng.
“Trước khi anh gửi,” anh ta nói, “anh cần biết một chuyện.”
Tôi nhìn Kiều San. Cô ấy đã dừng bút.
Phó Duy hỏi từng chữ, chậm đến mức giống như đang đặt một chiếc bẫy xuống giữa bàn: “Tĩnh An, em nói thật với anh đi. Em còn giữ file gốc hay không?”
