Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh
Chương 32: Người Cha Im Lặng
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 32: Người Cha Im Lặng
Tôi ngồi trước bàn thêm mười một phút sau khi dòng chữ “Bản C-17: hỏi Nhạc Diệp” hiện rõ trên ảnh chụp. Mười một phút đủ để một người nóng vội gọi ngay cho cái tên mới tìm thấy, cũng đủ để một người từng chết vì tin nhầm hiểu rằng càng gần sự thật, đường dây điện thoại càng dễ trở thành sợi dây thòng lọng. Tôi không gọi cho Nhạc Diệp. Tôi cũng không nhắn cho Kiều San, không gửi gì cho Minh Trì. Tuyến này bắt đầu từ di vật của mẹ tôi, từ chữ viết tay của bà và một tập C bị gạch khỏi hồ sơ thừa kế. Trước khi để bất kỳ người ngoài nào bước vào, tôi cần hỏi người đã nhận bàn giao toàn bộ di vật pháp lý sau khi mẹ mất: cha tôi, Lâm Gia Duật.
Tôi không mang bản gốc đi. Mảnh giấy viết tay được kẹp vào túi bảo quản trong suốt, đặt vào ngăn khóa của két cá nhân. Biên nhận cũ và bản kê tài sản bị tẩy cũng được đưa vào phong bì chống ẩm. Thứ tôi bỏ vào túi chỉ là bản in không đầy đủ: một đoạn biên bản đối chiếu di vật đã che số văn bản, vài ảnh scan tăng tương phản đã xóa phần tên Nhạc Diệp, và chuỗi mã VL-SHREG/2009-C-17 viết trên giấy ghi chú. Tôi muốn nghe cha phản ứng trước bằng chứng, không muốn đưa cho ông đường đi đến bằng chứng. Đời trước, tôi từng đặt sự thật trần trụi trước mặt người khác và mong họ thương xót mà tin. Đời này, ngay cả với cha mình, tôi cũng phải học cách giữ lại một nửa lá bài.
Khu nhà cũ của cha chìm trong mùi tường ẩm sau mưa. Đèn hành lang tầng bảy nhấp nháy hai lần khi tôi bước ra khỏi thang máy, giống một cảnh báo rẻ tiền trong bộ phim cũ. Tôi bấm chuông. Rất lâu sau, trong nhà mới có tiếng dép lê kéo trên nền gạch. Khi cửa mở, cha đứng sau khe sáng hẹp, tóc rối, trên vai khoác chiếc áo len cũ mẹ từng mua cho ông. Nhìn thấy tôi, đầu mày ông cau lại trước khi sự lo lắng kịp hiện ra.
“Muộn thế này con còn đến làm gì?” ông hỏi.
“Con muốn hỏi cha một chuyện.” Tôi bước vào khi ông còn chưa kịp tránh sang hẳn. “Tập C ở đâu?”
Bàn tay đang đặt trên tay nắm cửa của cha khựng lại. Chỉ một nhịp rất ngắn, ngắn đến mức nếu là mười năm trước, tôi sẽ tự trách mình đa nghi. Nhưng người từng xem log truy cập bị cắt ghép, từng nhìn một câu nói dịu dàng biến thành dao, sẽ không bỏ qua một khoảng im lặng nhỏ như vậy. Ông đóng cửa, chậm rãi cài xích an toàn, rồi mới quay lại nhìn tôi. “Tập gì?”
“Biên bản đối chiếu di vật pháp lý sau khi mẹ mất ghi có bốn tập. A là di chúc công chứng. B là tài sản hiện hữu. D là thư từ cá nhân. Tập C là quyền lợi góp vốn chưa ghi danh.” Tôi đặt bản in lên bàn trà, không đẩy về phía ông. “Người nhận bàn giao là cha.”
Cha không cúi xuống xem ngay. Ông nhìn tờ giấy như nhìn một vật đã chôn rất lâu bỗng tự bò lên mặt đất. Trong phòng khách, chiếc đồng hồ treo tường chạy chậm hơn giờ thật năm phút, kim giây kêu khô khốc. Tôi nhớ mẹ từng ghét tiếng kim giây ấy, nhưng cha vẫn giữ nó sau bao năm, như thể trong căn nhà này, mọi thứ chỉ cần không bị đụng đến thì sẽ được tính là bình yên.
“Không có cổ phần nào cả,” ông nói. Giọng ông thấp, mệt, nhưng không bất ngờ. “Mẹ con chỉ từng làm tư vấn kỹ thuật cho nhóm sáng lập Vân Lưu. Sau đó bà ấy rời khỏi dự án vì sức khỏe. Những thứ đó không liên quan đến con.”
Tôi nhìn ông. “Con chưa nói cổ phần.”
Lần này, sự im lặng kéo dài hơn. Cha đưa tay cầm cốc nước nguội trên bàn, nhưng không uống. Ngón cái ông miết vào thành cốc, đúng vị trí men sứ bị sứt. Đó là thói quen của ông mỗi khi muốn câu giờ. Hồi nhỏ, mỗi lần tôi làm bài kiểm tra sai, ông cũng miết tay như vậy trước khi mắng. Tôi từng nghĩ ông nghiêm khắc vì yêu tôi. Bây giờ tôi mới hiểu, trong nhà này, rất nhiều sự nghiêm khắc chỉ là một dạng trốn tránh được bọc bằng quyền làm cha.
“Tĩnh An,” ông nói, “đừng đào chuyện cũ nữa. Công ty của con đang đủ rối rồi. Con vừa mới kéo mình ra khỏi scandal, đừng tự đẩy thêm một chuyện không có chứng cứ lên người.”
“Con đang hỏi vì muốn có chứng cứ.” Tôi lấy tờ giấy ghi mã đặt cạnh bản in. “VL-SHREG/2009-C-17. Cha biết mã này không?”
Ánh mắt ông rơi xuống chuỗi ký tự ấy. Tôi thấy đồng tử ông co nhẹ lại. Nhưng điều khiến tim tôi lạnh hơn không phải phản ứng đó, mà là việc ông không hỏi SHREG nghĩa là gì. Một người hoàn toàn không biết về hồ sơ cổ đông cũ sẽ hỏi. Một cựu kỹ sư hệ thống như ông càng phải hỏi, nếu thật sự chưa từng thấy tiền tố này. Cha chỉ nhìn nó, rồi nhìn tôi, giống như đang cân nhắc phải dùng lời nói nào để đẩy tôi ra khỏi cánh cửa tôi đã tự mở.
“Cha không biết.”
“Cha nói dối không giỏi bằng những người trong Vân Lưu.”
Mặt ông tái đi. “Con đừng dùng giọng đó nói chuyện với cha.”
“Vậy cha dùng giọng nào để nói chuyện với con?” Tôi hỏi rất khẽ. “Giọng bảo con nhận lỗi để mọi chuyện qua đi? Giọng bảo di vật của mẹ chỉ là vài món đồ cũ? Hay giọng của người ký nhận một tập giấy tờ rồi để nó biến mất khỏi hồ sơ thừa kế?”
Cốc nước va vào mặt bàn một tiếng cộc. Cha không quát. Nếu ông quát, có lẽ tôi còn dễ chịu hơn. Nhưng ông chỉ đứng đó, vai hơi sụp xuống, đôi mắt già hơn tuổi thật rất nhiều. Sự tức giận của tôi bị chặn lại giữa cổ họng bởi một thứ khó gọi tên hơn: cảm giác nhận ra người cha im lặng trước mặt mình không hẳn là kẻ ác, nhưng cũng chưa bao giờ thật sự vô can. Trên đời này, có những người không cầm dao. Họ chỉ nhắm mắt khi người khác cầm dao bước qua cửa.
“Tập C không có giá trị pháp lý,” ông nói sau một lúc. “Người ta nói quyền đó chưa xác lập, không thể đưa vào thừa kế. Mẹ con lúc ấy đã mất, cha không muốn…”
Ông dừng lại quá muộn.
“Ai nói với cha?” Tôi hỏi. “Tống Kiều Dương?”
Tên ấy rơi xuống giữa phòng khách như một vật nặng. Cha lập tức nhìn về phía cửa sổ, dù rèm đã kéo kín. Phản ứng ấy đủ thay cho câu trả lời, nhưng vẫn chưa đủ cho hồ sơ. Tôi không ép tiếp. Ép một người đang sợ chỉ khiến họ tìm cách phủ nhận sạch hơn. Tôi gấp tờ giấy lại, bỏ vào túi, rồi đứng dậy.
“Tối nay con ngủ ở phòng cũ,” tôi nói. “Sáng mai chúng ta nói tiếp.”
“Không cần. Con về đi.”
“Cha sợ con ở lại, hay sợ mình không nhịn được sẽ mở thứ gì đó?”
Ông nhìn tôi rất lâu. Cuối cùng, ông quay lưng đi vào bếp. “Tùy con.”
Phòng cũ của tôi vẫn giữ nguyên chiếc bàn học cạnh cửa sổ. Trên giá sách còn vài cuốn giáo trình đại học đã ố gáy, một chiếc hộp nhạc hỏng dây cót và khung ảnh gia đình chụp năm tôi mười lăm tuổi. Trong ảnh, mẹ đứng giữa tôi và cha, tay đặt nhẹ lên vai tôi. Cha khi ấy còn cười. Tôi kéo rèm, tắt đèn phòng, nhưng không nằm xuống. Điện thoại được đặt ở chế độ im lặng, camera bật sẵn, độ sáng màn hình kéo xuống thấp nhất. Tôi không biết ông sẽ làm gì. Tôi chỉ biết một người vừa phủ nhận quá nhanh thường sẽ kiểm tra ngay thứ mình sợ bị tìm thấy.
Một giờ bốn mươi ba phút sáng, sàn gỗ ngoài hành lang kêu nhẹ. Tôi mở mắt. Qua khe cửa chưa khép hẳn, bóng cha lướt qua, chậm và nặng. Ông không bật đèn phòng khách, chỉ dùng đèn pin nhỏ trong điện thoại, đi thẳng đến phòng làm việc. Tôi chờ thêm mười giây rồi bước ra, chân trần đặt lên nền nhà lạnh. Cửa phòng làm việc khép hờ. Từ khe cửa, tôi thấy cha đứng trước chiếc tủ sách sát tường, kéo cuốn từ điển kỹ thuật cũ ra khỏi ngăn thứ ba. Phía sau cuốn sách không phải tường, mà là một tấm kim loại nhỏ được sơn cùng màu gỗ.
Ông nhập mã rất chậm. Tôi không nhìn rõ các con số, chỉ nghe bốn tiếng bíp thấp, rồi một tiếng khóa bật khẽ. Tấm kim loại mở ra, để lộ chiếc két âm tường nhỏ mà tôi chưa từng biết tồn tại trong căn nhà này. Cha đưa tay vào trong. Ông không lấy tiền, không lấy trang sức, cũng không lấy giấy chứng nhận nhà. Ông lấy ra một phong bì vải màu xám, bên ngoài không ghi tên, chỉ có một vệt mực đã nhòe ở góc phải. Khi ông mở phong bì, tôi thấy mép của vài tờ giấy cũ, một bức thư chưa bóc và một vật kim loại nhỏ nằm riêng trong túi nhựa trong.
Cha cầm vật kim loại ấy lên. Dưới luồng đèn pin mỏng, nó lóe một vệt bạc lạnh. Đó là một chiếc chìa khóa dẹt, thân ngắn, đầu khóa khắc một ký hiệu tôi đã thấy trong bản mẫu cổ đông cũ tải từ kho Internet: chữ V và L lồng vào nhau trong khung mây chưa khép, logo Vân Lưu trước khi đổi nhận diện thương hiệu. Bên dưới ký hiệu có một dòng khắc rất nhỏ. Tôi phóng camera lên hết cỡ, nhưng chỉ đọc được ba ký tự đầu: C-17.
Cha siết chiếc chìa khóa trong lòng bàn tay. Trong bóng tối, tôi nghe ông nói một câu rất khẽ, không biết nói với mẹ, với tôi, hay với chính phần đời mà ông đã giấu dưới lớp im lặng quá lâu.
“Anh giữ rồi… nhưng anh không biết còn giữ được bao lâu.”
Tôi đứng sau cánh cửa, tay cầm điện thoại lạnh đến tê đi. Đêm nay, cha vẫn chưa cho tôi câu trả lời. Nhưng chiếc chìa khóa có ký hiệu Vân Lưu cũ trong tay ông đã trả lời thay ông một phần: tập C chưa từng biến mất hoàn toàn. Nó chỉ được chôn trong sự im lặng của người cha mà tôi từng nghĩ là không biết gì.
