Bỏ qua nội dung

Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh

Chương 30: Cái Tên Bị Xóa Khỏi Vân Lưu

Chương 30: Cái Tên Bị Xóa Khỏi Vân Lưu

Cha tôi đóng tủ lại bằng một tiếng “cạch” rất nhỏ. Nhưng trong căn phòng im lặng, âm thanh ấy giống như một bản án vừa bị niêm phong sai chỗ. Tôi vẫn ngồi ở chiếc ghế đối diện bàn ăn, bàn tay đặt lên mép tờ tường trình còn chưa được ông giật lại hết. Trên màn hình điện thoại úp xuống, chấm đỏ ghi âm vẫn đều đều nhấp nháy. Tôi biết mình vừa nhìn thấy gì. Dòng chữ trên mép hồ sơ bị tay cha che mất một nửa, nhưng tên mẹ tôi thì không thể nhận nhầm. Tô Vãn Thanh. Ba chữ ấy từng nằm trên giấy khai sinh của tôi, từng nằm dưới những tấm thiệp sinh nhật mẹ viết bằng nét mảnh, nghiêng về bên phải. Trong ký ức của tôi, cái tên ấy thuộc về một người phụ nữ hay vắng nhà vì công tác, hay gọi điện nhắc tôi ăn tối, và sau đó biến thành ảnh thờ sau một cơn bệnh được cha gọi là “đừng nhắc nữa”. Nó chưa từng thuộc về Vân Lưu.

Tôi nhìn cha. “Trong hồ sơ đó có tên mẹ.” Môi ông động rất nhẹ, nhưng cuối cùng chỉ bật ra một câu khàn đặc: “Con nhìn nhầm rồi.” Nếu là đời trước, có lẽ tôi sẽ lập tức đứng dậy, chạy tới tủ, kéo tay ông ra, khóc hỏi vì sao ông lừa tôi nhiều năm như vậy. Nhưng đời này, tôi đã học được rằng cảm xúc không mở được khóa. Nó chỉ khiến người giữ chìa khóa siết tay mạnh hơn. Tôi rút lại tờ tường trình, đặt nó ngay ngắn lên bàn và nói: “Con không nhìn nhầm nét chữ của mẹ.” Cha tôi quay mặt đi, chiếc chìa khóa đồng vẫn nằm trong lòng bàn tay ông, một góc chìa lộ ra khỏi kẽ ngón. “Tĩnh An, chuyện của con ở công ty đã đủ rối rồi. Đừng kéo mẹ con vào.” “Không phải con kéo mẹ vào.” Tôi đứng dậy, giọng vẫn thấp. “Là có người dùng hồ sơ gia đình mình để buộc con nhận tội, dùng cha để đưa con một bản thú nhận trá hình, rồi dùng nỗi sợ của cha để khóa một cái tên trong tủ này.”

Ông siết chìa khóa đến mức mu bàn tay nổi gân. Tôi không bước đến chiếc tủ. Một hồ sơ nằm trong nhà cha tôi, chưa rõ nguồn gốc, chưa rõ tính toàn vẹn, nếu bị tôi giằng lấy lúc này thì ngày mai nó sẽ trở thành “tài liệu bị lấy cắp từ người thân trong lúc tranh cãi”. Tôi không cần một bằng chứng có thể bị phá bằng thủ tục. Tôi cần chuỗi chứng cứ mà họ không thể bẻ gãy. Vì vậy tôi chỉ hỏi: “Mã hồ sơ là gì?” Cha tôi ngẩng phắt lên. “Cha nói rồi, không có hồ sơ nào cả.” Tôi nhìn xuống tầng tủ đã đóng kín. Lúc ông đẩy tập giấy vào, tôi đã thấy phần nhãn bị ố ở góc: VL-FOUND/2009-INIT-07. Không đầy đủ, nhưng đủ để bắt đầu. Tôi lặp lại rất chậm: “Nếu không có, cha sẽ không sợ con tra.”

Điện thoại của cha lại rung. Lần này ông không úp máy ngay. Màn hình sáng trong một khoảnh khắc ngắn, hiện lên một tin nhắn không lưu tên: “Đã ký chưa?” Bốn chữ rất ngắn, không có dấu câu, nhưng đủ để căn phòng thêm lạnh. Cha vội tắt màn hình, còn tôi không hỏi người gửi là ai. Hỏi lúc này chỉ khiến ông phòng thủ. Tôi cầm điện thoại của mình lên, tắt ghi âm trước mặt ông, lưu file bằng tên thời gian, rồi gửi bản sao vào thư mục mã hóa đã đặt sẵn trên cloud cá nhân. Cha nhìn động tác ấy, mắt tối lại. “Con đến mức này với cha sao?” Tôi cầm túi, đáp: “Con đến mức này với tất cả những người có thể bị người khác dùng làm bằng chứng chống lại con, kể cả cha.”

Khi tôi ra đến cửa, cha gọi tên tôi. Giọng ông không còn tức giận như lúc đầu, chỉ còn mệt và rất cũ. “Tĩnh An, có những thứ không phải bị xóa vì người ta muốn hại con. Có những thứ bị xóa vì nếu còn tồn tại, người còn sống sẽ không sống nổi.” Tôi đặt tay lên tay nắm cửa, ngón tay hơi lạnh vì kim loại. “Vậy thì càng phải biết ai đã quyết định thay người còn sống.” Tôi không chờ ông trả lời. Cửa khép lại sau lưng, mùi thuốc bắc ở hành lang ùa vào, khiến tôi bỗng nhớ mẹ từng ghét mùi thuốc sắc. Bà nói những thứ đắng không đáng sợ, đáng sợ là có người bắt mình uống mà không nói bệnh nằm ở đâu.

Tôi không về nhà ngay. Dưới tầng chung cư có một cửa hàng tiện lợi mở suốt đêm, ánh đèn trắng hắt ra mặt đường ướt sau cơn mưa nhỏ. Tôi ngồi ở chiếc bàn sát kính, đặt laptop lên trước mặt, cắm tai nghe nhưng không mở nhạc. Trước khi đăng nhập vào hệ thống Vân Lưu, tôi bật trình quay màn hình, đồng bộ thời gian bằng máy chủ công cộng, rồi chụp lại cả bước đăng nhập hai lớp. Tôi cần chứng minh mọi thao tác của mình diễn ra trong phạm vi quyền truy cập hợp pháp. Một người làm đầu tư có thể xem kho tài liệu pháp lý công ty ở mức chỉ mục; tôi không cần mở nội dung bị khóa, chỉ cần kiểm tra xem cái tên Tô Vãn Thanh từng tồn tại ở đâu trong hệ thống.

Cổng lưu trữ pháp lý của Vân Lưu chậm hơn thường lệ. Có lẽ vì sau vụ rò rỉ Hải Đăng, nhiều quyền truy cập đã bị thắt lại. Tôi gõ “Tô Vãn Thanh” vào ô tìm kiếm đầu tiên. Kết quả trả về bằng số không. Tôi không ngạc nhiên. Nếu tên mẹ có thể nằm yên trên server chính thức, cha tôi đã không giấu nó trong tủ suốt nhiều năm. Tôi đổi từ tìm kiếm chính xác sang tìm kiếm gần đúng, bỏ họ, chỉ nhập “Vãn Thanh”, rồi thêm bộ lọc thời gian 2008-2011, loại tài liệu “Pháp lý – sáng lập – vốn điều lệ”. Lần này, vòng tròn tải xoay lâu hơn. Trên màn hình hiện ra một dòng kết quả mờ, chỉ tồn tại chưa đầy hai giây trước khi giao diện tự làm mới: “VL-FOUND/2009-INIT-07 – Founder registry draft – OCR cached terms: Tô Vãn Thanh; Nhạc Diệp; Tống Kiều…” Sau đó, dòng ấy biến mất, thay bằng thông báo “Không tìm thấy bản ghi phù hợp.”

Tôi không chớp mắt. Ngón tay bấm tổ hợp phím lưu màn hình gần như theo phản xạ. Video vẫn đang chạy. Ảnh chụp vẫn kịp giữ lại đoạn chữ nhòe ở dòng kết quả. Nó không đủ để kết luận mẹ tôi là cổ đông sáng lập. Nhưng nó đủ để chứng minh hệ thống từng lập chỉ mục tên bà trong một hồ sơ sáng lập, và giao diện hiện tại vừa phủ nhận sự tồn tại ấy. Giữa “không có” và “từng có rồi bị giấu” chỉ cách nhau một lớp cache mà người xóa hồ sơ chưa kịp lau sạch.

Tôi gọi cho Kiều San. Cô ấy bắt máy sau ba hồi chuông, giọng thấp như đang ở phòng làm việc không bật đèn. “Cô vẫn chưa về à?” “Tôi cần cô xác nhận một việc ở mức tuân thủ, không mở nội dung tài liệu.” Tôi gửi cho cô ảnh chụp màn hình, kèm mã VL-FOUND/2009-INIT-07. “Kiểm tra giúp tôi bản ghi này có còn trong chỉ mục pháp lý không. Nếu không còn, tôi cần thời điểm nó bị xóa khỏi chỉ mục, tài khoản thực hiện và lý do lưu vết. Đừng tải file, đừng truy nội dung, chỉ lập phiếu bảo toàn log.” Kiều San im lặng vài giây. “Tĩnh An, mã này không nằm trong phạm vi Hải Đăng.” “Nhưng người ta đã dùng hồ sơ gia đình tôi để phục vụ khủng hoảng Hải Đăng. Mã tường trình là VLC-PR-CRISIS/TA-Letter-02. Hai tuyến này đã chạm nhau.” Tôi nghe tiếng cô ấy gõ bàn phím rất nhanh. Một lúc sau, Kiều San nói: “Tôi sẽ lập phiếu dưới lý do nguy cơ rò rỉ dữ liệu cá nhân và can thiệp hồ sơ pháp lý. Nhưng nếu có người cấp cao khóa quyền, tôi chỉ giữ được log ngoại vi.” “Log ngoại vi cũng là chứng cứ.”

Trong lúc chờ cô ấy phản hồi, tôi mở bản danh sách sáng lập công khai của Vân Lưu trên kho tư liệu nhà đầu tư. File PDF được ký số năm 2015, bản “đã chuẩn hóa sau tái cấu trúc”. Danh sách có bốn cái tên: Tống Kiều Dương, một quỹ đầu tư thiên thần đã rút vốn, hai pháp nhân tư vấn cũ. Không có Tô Vãn Thanh. Không có cả Nhạc Diệp, dù trong dòng cache vừa rồi, tên bà xuất hiện ngay sau tên mẹ tôi. Một bản ghi cũ có tên người thật; một bản chính thức mới chỉ còn lại những cái tên có lợi cho quyền lực hiện tại. Tôi nhìn danh sách ấy rất lâu, cảm giác không giống phát hiện một bí mật, mà giống phát hiện mẹ mình đã bị giết lần thứ hai trên giấy tờ. Lần thứ nhất là khi bà rời khỏi đời tôi. Lần thứ hai là khi Vân Lưu khiến bà chưa từng tồn tại.

Tin nhắn của Kiều San hiện lên lúc 22 giờ 16 phút. “Có bản ghi ngoại vi. Trạng thái: PURGED. Thời điểm purge: 22:13:48. Trước đó có query từ tài khoản của cô lúc 22:13:09. Lý do purge để trống. Tài khoản hiển thị: legacy_syncbot. Nguồn thao tác không phải máy chủ lưu trữ tự động.” Tôi nhìn từng chữ, cổ họng nghẹn lại rất nhẹ rồi lập tức lạnh đi. Ba mươi chín giây. Từ lúc tôi chạm vào cái tên của mẹ trên server đến lúc hồ sơ bị xóa khỏi lớp chỉ mục, chỉ có ba mươi chín giây. Nghĩa là không chỉ có người từng xóa tên bà khỏi bản ghi chính thức. Họ còn đang canh xem ai cố tìm lại cái tên đó.

Một cửa sổ cảnh báo bật lên trên màn hình laptop đúng lúc ấy. Phiên đăng nhập kho pháp lý của tôi bị buộc thoát. Dòng chữ màu đỏ nằm giữa nền trắng, đơn giản đến tàn nhẫn: “Archive object VL-FOUND/2009-INIT-07 no longer exists.” Tôi lưu ảnh, lưu video, khóa máy, rồi nhìn ra ngoài lớp kính cửa hàng tiện lợi. Mưa đã ngừng, nhưng mặt đường vẫn phản chiếu ánh đèn thành những vệt sáng đứt đoạn. Đời trước, khi họ xóa danh dự của tôi, tôi đã tin chỉ cần mình giải thích thì sẽ có người nghe. Đời này, khi họ xóa tên mẹ tôi ngay trước mắt, tôi chỉ nghĩ đến một việc: người dám xóa trong ba mươi chín giây ấy, nhất định không sợ tôi biết. Hoặc hắn đã chắc rằng tôi không sống đủ lâu để tìm đến bản gốc.