Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh
Chương 29: Gia Đình Cũng Là Một Phiên Tòa
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 29: Gia Đình Cũng Là Một Phiên Tòa
Cuộc gọi bị cha tôi cúp trước khi thang máy xuống đến tầng một. Màn hình tối đi, nhưng câu “đừng hỏi chuyện mẹ con” vẫn như một dòng chữ lạnh nằm giữa lòng bàn tay. Tôi đứng yên trong khoang thang máy trống thêm vài giây, nghe tiếng cáp kéo trên đỉnh đầu và tiếng gió lùa qua khe cửa kim loại. Đời trước, mỗi khi cha dùng giọng đó, tôi sẽ lập tức rối lên. Tôi sẽ giải thích, sẽ hứa, sẽ nói mình không làm sai, như thể chỉ cần tôi đủ thành khẩn thì gia đình sẽ trở thành nơi trú ẩn cuối cùng. Nhưng gia đình, đôi khi cũng chỉ là một phiên tòa không có luật sư bào chữa. Người ngồi trên ghế thẩm phán không cần đọc hồ sơ, bởi họ nghĩ họ biết ta từ lúc ta chưa biết tự nói.
Tôi không gọi lại. Tôi gửi cho Kiều San một tin nhắn ngắn: “Tiếp tục yêu cầu niêm phong log, đặc biệt mọi file xuất liên quan LGD-2014-CT36. Nếu HR trì hoãn, chuyển sang pháp chế bằng lý do rò rỉ dữ liệu cá nhân.” Gõ xong, tôi mới bước ra sảnh. Bên ngoài Vân Lưu, kính tòa nhà phản chiếu một bầu trời xám nhạt, còn điện thoại của tôi liên tục hiện những thông báo mới từ bài báo thứ hai. Tôi tắt tất cả, chỉ để lại ghi âm cuộc gọi tự động và định vị gửi cho Kiều San. Không phải vì tôi sợ cha mình làm hại tôi. Tôi chỉ đã học được rằng, khi một người thân bị kéo vào bàn cờ của người khác, tình thân cũng có thể trở thành đường truyền dữ liệu mà mình không kiểm soát.
Nhà cha tôi nằm trong một khu chung cư cũ phía nam Lạc Thành, nơi hành lang lúc nào cũng có mùi nước lau sàn pha lẫn mùi thuốc bắc của nhà hàng xóm. Sau khi bán căn hộ cũ để trả nợ, ông chuyển về đây, nói ở nhỏ một chút thì lòng người đỡ tham. Khi ấy tôi còn tin câu nói đó là sự tỉnh táo của một người từng thất bại. Bây giờ đứng trước cánh cửa sơn đã tróc một mảng ở mép khóa, tôi mới nhận ra có những người không chọn ở nhỏ vì bình yên, mà vì trong một nơi chật hẹp, họ dễ giấu quá khứ hơn.
Cha mở cửa rất nhanh, như thể ông đã đứng chờ từ lúc cúp máy. Ông mặc áo len xám cũ, tóc bạc ở thái dương nhiều hơn lần trước tôi nhìn kỹ. Trên bàn ăn là một xấp giấy in, một cốc nước đã nguội và chiếc điều khiển tivi đặt lệch. Tin tức tài chính trên màn hình đang bị tắt tiếng, nhưng dòng chạy phía dưới vẫn nhắc đến Vân Lưu, Hải Đăng và “nghi vấn rò rỉ tài liệu mật”. Cha không hỏi tôi có ăn gì chưa, cũng không hỏi hôm nay ở công ty đã xảy ra chuyện gì. Ông chỉ chỉ vào chiếc ghế đối diện. “Ngồi xuống.”
Tôi kéo ghế ra. Âm thanh chân ghế cọ xuống nền gạch vang lên khô khốc như tiếng mở phiên. Trước mặt tôi là bài báo thứ hai được in màu, những chỗ liên quan đến khoản nợ gia đình bị cha dùng bút đỏ gạch dưới. Bên cạnh đó là một tờ giấy khác, không có logo công ty, chỉ có tiêu đề: “Bản tường trình tự nguyện phối hợp làm rõ sự việc”. Tôi đọc lướt qua ba dòng đầu tiên rồi ngẩng lên. “Ai đưa cha cái này?” Cha tôi tránh mắt rất nhanh. “Người quen trong công ty nói làm vậy sẽ dễ xử lý hơn.” “Người quen nào?” “Con không cần biết.” Tôi đặt ngón tay lên dòng chữ giữa trang. “Vậy cha có biết tờ này viết gì không?”
Ông nhíu mày. “Cha biết đủ. Nó chỉ nói con sẽ phối hợp điều tra, tạm thời nhận trách nhiệm về sơ suất bảo mật để công ty có lý do gỡ bài. Ký xong, họ sẽ không làm lớn nữa.” Tôi bật cười rất khẽ. Không phải vì buồn cười, mà vì có những câu nói ở đời trước đã được đổi vỏ nhưng không đổi lõi. Khi ấy Phó Duy cũng bảo tôi ký một bản tường trình tạm thời. Hạ Nhiên cũng khóc rằng chỉ là để mọi chuyện dịu xuống. Cha tôi cũng nói nhịn một bước là qua. Một chữ “tạm thời” có thể nhẹ hơn dao, nhưng nếu ký sai chỗ, nó sẽ đóng đinh cả một đời người.
“Dòng này không phải phối hợp.” Tôi xoay tờ giấy về phía ông. “Nó viết: ‘Do áp lực tài chính gia đình dẫn đến phán đoán thiếu thận trọng trong quản lý tài liệu dự án’. Dòng này tạo quan hệ nhân quả giữa nợ của nhà mình và vụ rò rỉ Hải Đăng. Dòng này không phải xin họ gỡ bài. Nó là lời thú nhận được gói bằng giấy trắng.” Cha tôi nhìn xuống. Cơ mặt ông giật rất nhẹ, rồi lại cứng lại bằng sự cố chấp quen thuộc. “Nếu con không ký, họ sẽ kiện. Báo chí sẽ tiếp tục viết. Người ta sẽ đào đến mẹ con, đến những chuyện không nên bị nhắc lại. Con tưởng chứng cứ của con thắng được miệng thiên hạ à?”
Tôi nhìn ông. “Con không cần thắng miệng thiên hạ. Con chỉ cần thắng hồ sơ.” Cha tôi đập tay xuống bàn, cốc nước rung lên, một giọt nước tràn ra mép. “Hồ sơ? Con ở công ty bao nhiêu năm mà còn chưa hiểu à? Hồ sơ cũng do người có quyền giữ. Log cũng do người có quyền xóa. Con nghĩ mình chống lại được ai?” Câu cuối cùng của ông không giống tức giận. Nó giống một vết thương bị tôi vô tình chạm vào. Tôi chậm rãi hỏi: “Năm đó cha cũng nghĩ như vậy sao?”
Không khí trong phòng lập tức đổi màu. Cha tôi nhìn tôi bằng ánh mắt vừa cảnh cáo vừa hoảng hốt. “Năm đó nào?” Tôi không né. “Năm của mã LGD-2014-CT36. Năm cha bảo lãnh tài chính sau một dự án cũ đổ vỡ. Năm hồ sơ không ra tòa nhưng lại nằm trong bản thẩm định nhân sự của Vân Lưu. Và cũng là năm cha vừa nghe con hỏi ‘chuyện cũ nào’ đã bảo con đừng hỏi chuyện mẹ.” Tôi không nói nhanh. Mỗi câu được đặt xuống bàn như một tài liệu được đánh số. Trong phiên tòa gia đình này, tôi không có thẩm phán công bằng, nhưng tôi vẫn có quyền trình bày chứng cứ.
Môi cha tôi mím chặt. Ông đứng dậy đi về phía cửa sổ, kéo rèm kín hơn dù bên ngoài không có ai nhìn vào. “Mẹ con không liên quan.” “Nếu không liên quan, tại sao cha sợ con hỏi?” “Vì con không biết gì cả.” “Vậy cha nói cho con biết.” Ông quay phắt lại. “Biết rồi thì làm được gì? Con định kéo người chết lên để thắng một vụ trong công ty à?” Câu ấy rơi xuống rất nặng. Tôi thấy ngực mình đau một nhịp, không phải vì bị xúc phạm, mà vì trong giây phút đó tôi bỗng hiểu: ông không chỉ sợ tôi thua. Ông sợ nếu tôi thắng, những thứ ông đã cố chôn sẽ phải mở ra theo.
Tôi đặt điện thoại lên bàn, màn hình úp xuống nhưng chế độ ghi âm vẫn chạy. “Con không dùng mẹ để thắng. Con đang hỏi vì bài báo đã dùng hồ sơ gia đình mình để tạo động cơ phạm tội cho con. Nếu nguồn dữ liệu đến từ Vân Lưu, thì chuyện này không còn là chuyện nhà mình xấu hổ hay không. Nó là một chuỗi rò rỉ có chủ đích.” Cha tôi nhìn điện thoại, ánh mắt tối đi. “Con ghi âm cả cha mình?” “Con ghi âm mọi cuộc đối thoại có thể bị bóp méo.” Tôi dừng một giây rồi nói thêm: “Cha từng bảo con phải biết tự bảo vệ mình.”
Ông như bị câu ấy làm nghẹn. Rất lâu trước đây, khi tôi còn học cấp hai, mẹ từng đi công tác triền miên, còn cha dạy tôi tháo một chiếc máy tính cũ. Ông nói dữ liệu không nói dối, chỉ có người cầm dữ liệu mới nói dối. Tôi từng nhớ câu ấy như một lời dạy nghề đầu tiên. Nhưng sau khi mẹ mất, người đàn ông từng dạy tôi tin vào hệ thống lại bắt đầu bảo tôi rằng hệ thống không thắng được quyền lực. Có lẽ một người không phản bội chỉ trong một ngày. Họ bị bào mòn từng chút, đến khi cúi đầu lại tưởng đó là cách duy nhất để sống sót.
Điện thoại của cha tôi rung lên đúng lúc ấy. Ông nhìn màn hình, sắc mặt thay đổi rất nhanh rồi úp máy xuống. Tôi chỉ kịp thấy một dãy số không lưu, nhưng đầu số bàn nội bộ ấy tôi đã thấy quá nhiều lần trong danh bạ Vân Lưu. Ông không nghe. Tôi cũng không hỏi ngay. Một manh mối bị ép quá sớm sẽ đứt trước khi dẫn đến điểm cuối. Tôi chỉ cầm tờ “tường trình tự nguyện” lên, dùng điện thoại của mình chụp lại từng trang, cả mã nhỏ in ở góc phải: VLC-PR-CRISIS/TA-Letter-02. Cha tôi đưa tay giật lại. “Con làm gì vậy?” “Lưu chứng cứ.”
“Đây là nhà con!” ông nói, giọng khàn đi. “Không phải phòng họp của Vân Lưu.” Tôi nhìn tờ giấy trong tay mình, rồi nhìn ông. “Nhưng hôm nay, cha đặt bài báo, bản tường trình và nỗi sợ của cha lên bàn, rồi yêu cầu con nhận một tội không có kết luận. Cha biến nhà mình thành phòng họp trước.” Ông sững lại. Tôi nói tiếp, từng chữ rất chậm: “Cha có thể không đứng về phía con. Con đã chuẩn bị cho điều đó. Nhưng cha đừng đứng về phía người đang dùng mẹ và cha để buộc con cúi đầu.”
Lần này đến lượt cha tôi bật cười, một tiếng cười khô và mệt. “Con vẫn tưởng mọi thứ chỉ cần đúng là được.” Ông đi về phía chiếc tủ gỗ cũ đặt cạnh bàn thờ mẹ. Chiếc tủ ấy lúc nào cũng khóa. Từ nhỏ, tôi chỉ biết trong đó có giấy tờ, thuốc cũ và vài món đồ mẹ để lại. Cha lấy từ túi áo ra một chiếc chìa khóa đồng đã sẫm màu, tay hơi run. “Có những thứ đúng cũng không nên mở. Mẹ con năm đó cũng nghĩ giống con. Nghĩ chỉ cần có chứng cứ, chỉ cần công khai, chỉ cần không cúi đầu…” Ông đột ngột im bặt, như nhận ra mình đã nói quá nhiều.
Tôi không bước tới. Tôi chỉ ngồi yên nhìn ông mở tủ, lấy một lọ thuốc rồi vội vàng đẩy sâu một tập hồ sơ màu xám vào tầng dưới. Động tác đó không nhanh, nhưng đủ vội để lộ một góc bìa. Trên mép hồ sơ có một nhãn giấy đã ố vàng. Dòng chữ đầu tiên là “Vân Lưu – hồ sơ sáng lập”. Dòng thứ hai bị tay cha che mất một nửa, nhưng phần còn lại không phải mã LGD, cũng không phải tên tôi. Đó là nét chữ quen thuộc tôi từng thấy trên giấy khai sinh, trên những tấm thiệp sinh nhật mẹ viết cho tôi trước khi bà không còn trở về nhà nữa.
Tên mẹ tôi nằm trong chiếc tủ khóa ấy.
Cha tôi đóng tủ lại bằng một tiếng “cạch” rất nhỏ. Nhưng trong căn phòng im lặng, âm thanh ấy giống như một bản án vừa bị niêm phong sai chỗ.
