Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh
Chương 22: Tôi Chỉ Công Bố Sự Thật
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 22: Tôi Chỉ Công Bố Sự Thật
Ánh đèn ngoài kia đã bật sáng, còn trong phòng chờ sau sân khấu, tất cả màn hình điện thoại đều giống như những miệng dao nhỏ. Clip bị cắt ghép cứ lặp đi lặp lại giữa những tiếng thông báo dồn dập. Tôi nhìn mình trên đó xé tờ giấy làm đôi, nghe giọng mình bị cắt cụt thành một câu lạnh lùng: Tôi không xin lỗi. Phần trước bị xóa. Phần sau bị xóa. Một cuộc đối thoại gần một giờ cuối cùng chỉ còn vài giây đủ để biến sự cẩn trọng thành kiêu ngạo.
Nhân viên PR trẻ nhất đứng bên cạnh tôi tái mặt. Pháp chế nhìn Cao Tuấn Kha, Cao Tuấn Kha nhìn đội truyền thông, còn Hạ Nhiên đứng cách tôi ba bước, môi hơi hé ra, như thể cô ta cũng vừa bị thứ bẩn thỉu này làm cho hoảng sợ. Nếu không phải tôi đã thấy file HaiDang_crisis_QA_v4_internal hôm qua, có lẽ vẻ mặt ấy thật sự rất đáng tin.
“Cô Lâm, tình huống này không thích hợp để cô trực tiếp lên sân khấu nữa.” Trưởng PR hạ giọng. “Chúng ta có thể để Cao tổng phát biểu trước, sau đó cô chỉ cần xuất hiện ngắn, không trả lời câu hỏi.”
“Không trả lời câu hỏi thì đoạn clip đó sẽ trả lời thay tôi.” Tôi khóa màn hình điện thoại, đưa lại cho pháp chế. “Lưu link gốc, thời điểm xuất hiện đầu tiên, tài khoản phát tán đầu tiên trong nhóm nội bộ và toàn bộ bản sao đang được chia sẻ. Tôi cần yêu cầu bảo toàn chứng cứ ngay bây giờ.”
Cao Tuấn Kha cau mày rất nhẹ. “Bây giờ là họp báo, không phải buổi điều tra kỹ thuật.”
“Chính vì là họp báo nên mọi câu nói đều phải có dấu vết.” Tôi nhìn ông ta. “Một đoạn ghi hình trong phòng họp truyền thông B bị đưa ra ngoài trước khi công ty công bố kết luận. Nếu Vân Lưu không điều tra nguồn rò của chính phòng họp mình, chúng ta lấy gì đảm bảo dự án Hải Đăng có năng lực kiểm soát dữ liệu?”
Câu cuối khiến ông ta im lại. Trong khủng hoảng truyền thông, điều đáng sợ nhất không phải một nhân viên bị mắng, mà là nhà đầu tư nghe thấy hai chữ kiểm soát dữ liệu bị đặt cạnh lỗ thủng nội bộ. Tôi không cần lớn tiếng. Tôi chỉ cần đặt vấn đề vào đúng chiếc khung khiến họ không thể gạt đi bằng hai chữ cảm xúc.
Hạ Nhiên bước lên một bước, đôi mắt đã đỏ đúng độ. “Tĩnh An, để mình nói trước với truyền thông. Ít nhất mình có thể giúp cậu giải thích rằng cậu không cố ý làm tổn thương công ty.”
“Cô Hạ, tôi không cần ai giải thích rằng tôi không cố ý khi chính lỗi còn chưa được xác định.” Tôi đáp. Sắc mặt cô ta trắng hơn một chút, rồi lại cúi đầu, im lặng như một người chịu đựng. Đời trước, tôi từng sợ nhất kiểu im lặng này. Nó không cần nói tôi sai, chỉ cần đứng cạnh tôi với dáng vẻ bị tổn thương, cả thế giới sẽ tự chọn phe.
Cửa bên hông mở ra. Tạ Minh Trì bước vào, phía sau là trợ lý của Kỳ Hành và một người cầm thiết bị ghi âm hội nghị. Anh nhìn màn hình lớn, đọc tiêu đề clip trong hai giây rồi quay sang tôi. “Đừng giải thích cảm xúc trong đoạn clip. Hãy yêu cầu bản gốc, chuỗi lưu trữ và quyền truy cập phòng họp.”
Tôi khẽ gật đầu. Anh không nói “tôi tin cô”. Câu đó trong lúc này không có giá trị bằng một danh sách chứng cứ. Anh không đứng trước mặt tôi. Anh chỉ đặt thêm một chiếc đèn vào con đường tôi phải tự đi.
Bên ngoài, MC đã đọc xong phần giới thiệu. Tôi cầm bản thông cáo trung lập pháp chế vừa sửa, gạch thêm một dòng vào cuối: Đề nghị mở giám định độc lập với toàn bộ dữ liệu liên quan đến tài liệu rò rỉ, clip phòng họp và quy trình truyền thông trước họp báo. Bút bi chạm giấy rất nhẹ, nhưng dòng chữ ấy biến tất cả những gì sắp nói thành một yêu cầu chính thức.
Khi tôi bước ra sân khấu, ánh sáng trắng tràn thẳng vào mắt. Hàng ghế báo chí phía dưới đông hơn dự kiến. Trên vài màn hình laptop, tôi thấy tiêu đề đỏ vẫn còn mở: nữ trưởng phòng xé thư xin lỗi. Tôi đặt bản thông cáo xuống bục, chỉnh micro, chờ tiếng xì xào lắng đi đủ để từng chữ lọt vào máy ghi âm.
“Tôi là Lâm Tĩnh An, Trưởng phòng Đầu tư của Vân Lưu Commerce. Hôm nay tôi chỉ công bố những sự thật đã có văn bản, biên bản hoặc dữ liệu hệ thống ghi nhận. Tôi không công bố suy đoán. Tôi cũng không nhận bất kỳ kết luận trách nhiệm cá nhân nào khi điều tra chưa hoàn tất.”
“Thứ nhất, thiết bị liên quan đến bản file rò rỉ đã được niêm phong trong quy trình nội bộ. Thứ hai, metadata cuộc gọi và đường chuyển tiếp qua route node cấp văn phòng đã được ghi nhận trong biên bản điều tra. Thứ ba, ngày hôm qua tôi đã gửi email công vụ cho pháp chế, nêu rõ không đồng ý đọc bất kỳ nội dung nào quy trách nhiệm cá nhân khi chưa có kết luận điều tra.”
Tôi dừng lại một nhịp. Ở góc phải sân khấu, Cao Tuấn Kha vẫn giữ nụ cười ổn định, nhưng bàn tay đặt trên bàn đã khép lại. Hạ Nhiên cúi đầu, vai hơi run. Nếu máy quay bắt được, khán giả sẽ thấy một người bạn cũ đau lòng vì tôi nói quá lạnh. Không sao. Một chương trình đã chọn nước mắt làm đạo cụ thì tôi càng không nên tranh giành vai diễn ấy.
“Về đoạn clip đang lan truyền,” tôi nói tiếp, “tôi xác nhận cảnh trong clip xuất phát từ phòng họp truyền thông B của Vân Lưu. Nhưng clip đã bị cắt khỏi bối cảnh trước và sau. Nó không thể thay thế biên bản cuộc họp, bản gốc ghi hình, lịch sử truy cập thiết bị, cũng không thể thay thế email công vụ đã lưu trên hệ thống. Tôi đề nghị công ty bảo toàn bản ghi gốc của phòng họp, danh sách người có quyền trích xuất dữ liệu lúc 14 giờ 27 phút hôm qua, và tài khoản đầu tiên phát tán clip trong nhóm nội bộ.”
Phòng họp báo yên xuống nhanh hơn tôi nghĩ. Có vài phóng viên lập tức cúi xuống gõ. Một câu chuyện về người phụ nữ xé thư xin lỗi rất dễ viết, nhưng một câu chuyện về clip phòng họp bị cắt và rò ra ngoài từ nội bộ thì đáng giá hơn nhiều. Nếu sự thật sắc hơn tiêu đề cũ, truyền thông sẽ tự quay máy về phía nó.
Cao Tuấn Kha đưa tay chạm micro. “Vân Lưu luôn coi trọng minh bạch. Tuy nhiên, một số chi tiết điều tra nội bộ chưa tiện công bố, mong các vị truyền thông không suy diễn quá mức.”
“Tôi đồng ý không suy diễn.” Tôi quay sang ông ta. “Vì vậy tôi đề nghị dùng giám định độc lập thay cho suy diễn nội bộ. Nếu công ty chấp thuận, xin ghi vào thông cáo chính thức hôm nay: Vân Lưu đồng ý mời đơn vị pháp chứng dữ liệu độc lập kiểm tra ba nhóm dữ liệu, gồm tài liệu rò rỉ Hải Đăng, clip phòng họp truyền thông B và lịch sử tạo chỉnh sửa các tài liệu truyền thông liên quan đến khủng hoảng.”
Dưới sân khấu vang lên một tiếng xôn xao rõ rệt. Tôi biết mình vừa đẩy một con dao lên bàn, nhưng chưa cắm nó vào ai. Tôi không nói tên Hạ Nhiên. Tôi không nói tên Cao Tuấn Kha. Tôi chỉ yêu cầu soi đèn vào nơi họ đã đặt bóng tối. Nếu họ từ chối trước truyền thông, nhà đầu tư sẽ nghe thấy. Nếu họ đồng ý, kịch bản chuẩn bị sẵn sẽ bắt đầu để lại vân tay.
Tạ Minh Trì ngồi ở hàng ghế dành cho đối tác, cầm micro của Kỳ Hành. “Kỳ Hành không đánh giá vụ việc dựa trên clip cắt ngắn, cũng không đánh giá dựa trên lời xin lỗi được soạn trước. Điều kiện tiếp tục thẩm định dự án Hải Đăng là chuỗi chứng cứ được bảo toàn và giám định bởi bên độc lập.”
Một phóng viên hỏi ngay: “Tạ tổng, phát biểu này có nghĩa Kỳ Hành đứng về phía cô Lâm không?” Minh Trì đáp rất nhanh: “Không. Chúng tôi đứng về phía dữ liệu có thể kiểm chứng.”
Cao Tuấn Kha buộc phải quay lại micro. “Vân Lưu sẽ xem xét đề xuất giám định độc lập trong phạm vi phù hợp với bảo mật thương mại.”
“Xin sửa thành chấp thuận hoặc từ chối.” Tôi nói. “Xem xét là một động từ không để lại thời hạn.”
Có người bật cười rất khẽ ở hàng ghế sau, nhưng tiếng cười lập tức bị nuốt vào không khí căng như dây. Cao Tuấn Kha nhìn tôi. Sau vài giây, ông ta nói: “Vân Lưu chấp thuận nguyên tắc giám định độc lập, phạm vi cụ thể do pháp chế và đối tác đầu tư thống nhất.”
Phần hỏi đáp bắt đầu. Những câu đầu vẫn xoay quanh clip, xung đột tình cảm, thiệt hại dự án và trách nhiệm quản trị. Tôi trả lời từng câu bằng cùng một trục: bản gốc, biên bản, metadata, giám định độc lập. Không có câu nào đủ ngọt để lấy nước mắt của tôi, cũng không có câu nào đủ độc để buộc tôi nổi giận. Sự bình tĩnh là thứ duy nhất tôi còn nợ chính mình sau đời trước.
Đến câu hỏi thứ sáu, một nữ phóng viên ở hàng giữa đứng lên. Thẻ báo chí trước ngực cô ta ghi Chu Mạn, Kinh Tế Lạc Thành. Cô ta không nhìn điện thoại, cũng không cúi xuống sổ tay. Giọng cô ta vang lên rất chuẩn, từng chữ như được đặt đúng dấu phẩy từ trước: “Cô Lâm, cô có thừa nhận vì quan hệ cá nhân với Phó Duy rạn nứt nên cảm xúc ảnh hưởng đến quyết định dự án Hải Đăng, sau đó lại lợi dụng yêu cầu điều tra độc lập của Kỳ Hành để né tránh lời xin lỗi công khai không?”
Trong khoảnh khắc ấy, tiếng máy ảnh dường như lùi rất xa. Tôi nhìn Chu Mạn, rồi nhìn sang Hạ Nhiên dưới ánh đèn trắng. Câu hỏi ấy không chỉ quen. Nó nằm đúng trong đường ray mà bản QA hôm qua đã chuẩn bị: cảm xúc cá nhân, Phó Duy, Kỳ Hành, né tránh xin lỗi. Người hỏi không cần cầm kịch bản trên tay, vì có lẽ kịch bản đã được đưa vào miệng cô ta từ trước.
Tôi đặt ngón tay lên mép bản thông cáo, bình tĩnh mỉm cười lần đầu tiên kể từ khi bước lên bục. “Câu hỏi này rất quan trọng,” tôi nói. “Xin ban tổ chức ghi nguyên văn.”
