Bỏ qua nội dung

Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh

Chương 15: Tin Nóng Trên Mọi Màn Hình

Chương 15: Tin Nóng Trên Mọi Màn Hình

Không ai trả lời câu hỏi của Tạ Minh Trì.

Trong phòng họp, bài báo trên màn hình điện thoại của Kiều San sáng đến chói mắt. Tôi nhìn dòng tiêu đề một lần, rồi nhìn xuống thời gian đăng. 09:41. Con số ấy không có cảm xúc, không biết khóc, cũng không biết lựa chọn phe nào. Chính vì vậy, nó đáng tin hơn bất kỳ gương mặt đau lòng nào trong căn phòng này. Đời trước, khi tên tôi xuất hiện trên trang chủ Lạc Thành Tài Kinh, tôi chỉ thấy hai chữ “rò rỉ” và “điều tra”. Đời này, thứ đầu tiên tôi nhìn là thời gian.

“Cô Chu,” tôi nói, “đề nghị ghi vào biên bản: lúc 09:41, Lạc Thành Tài Kinh đăng bài trước khi hội đồng có kết luận, trước khi trường authentication của email 0 giờ 17 được đọc công khai, và trước khi Vân Lưu phát bất kỳ thông cáo chính thức nào.”

Cô Chu cầm bút lên rất nhanh. Cao Tuấn Kha nhìn tôi, ánh mắt đã lạnh hẳn. “Trưởng phòng Lâm, bây giờ không phải lúc cô lợi dụng truyền thông để gây áp lực ngược lên công ty.”

“Tôi không lợi dụng truyền thông.” Tôi nhìn ông ta. “Tôi đang ghi nhận một sự thật đã xảy ra trước mặt tất cả mọi người.”

Tạ Minh Trì đặt điện thoại xuống bàn. “Một bài viết có nguồn tin thân cận, có chi tiết chức vụ, có mô tả điều tra nội bộ và có câu trích gần như trùng lời vừa xuất hiện trong phòng này. Vân Lưu gọi đó là rò rỉ ngoài ý muốn, hay là quy trình xử lý khủng hoảng?”

Sắc mặt Hạ Nhiên trắng đi. Cô ta phản ứng nhanh hơn Phó Duy, nhưng nước mắt vẫn không che hết sự cứng lại ở khóe miệng. “Tạ tổng, tôi không biết vì sao phóng viên lại viết như vậy. Câu đó… có thể là do họ diễn giải cảm xúc của tôi. Tôi thật sự chỉ lo cho Tĩnh An.”

“Tôi chưa hỏi cô.” Minh Trì đáp.

Bốn chữ rất nhẹ, nhưng làm cả căn phòng yên xuống. Khi một giọt nước mắt bị đặt cạnh một mốc thời gian quá rõ, nó không còn sáng như trước nữa.

Điện thoại trên bàn bắt đầu rung dồn dập. Qua lớp kính mờ, tôi thấy màn hình lớn ngoài khu lễ tân chuyển sang giao diện tin nhanh. Ảnh đại diện nhân sự của tôi bị cắt vuông, đặt cạnh tiêu đề “nữ quản lý tham vọng”. Những ánh mắt lướt qua tôi rất nhanh rồi tránh đi, như thể chỉ cần không nhìn thẳng thì họ chưa từng tham gia phiên tòa này.

Đau không phải chứng cứ. Đau cũng không thể ký thay biên bản.

Tôi quay sang Kiều San. “Đề nghị pháp chế gửi yêu cầu bảo toàn chứng cứ tới Lạc Thành Tài Kinh: thời điểm nhận tin, người liên hệ, bản thảo đầu tiên, lịch sử chỉnh sửa và trao đổi liên quan đến nguồn tin. Nếu họ từ chối, hồ sơ nội bộ vẫn phải ghi rõ công ty đã yêu cầu bảo toàn.”

Kiều San đẩy kính. “Hợp lý. Tôi sẽ ghi vào kiến nghị tuân thủ.”

Cao Tuấn Kha lập tức nói: “Không được tự ý gửi văn bản ra ngoài khi chưa có quyết định cấp quản lý. Mọi đầu mối truyền thông hiện tại phải qua PR và văn phòng chiến lược. Chúng ta cần kiểm soát thiệt hại trước.”

“Kiểm soát thiệt hại bằng cách để một bài báo không có kết luận thay công ty kết án nhân viên?” Tôi hỏi.

Mặt ông ta sa xuống. “Cô đang đặt danh dự cá nhân cao hơn lợi ích Vân Lưu.”

Câu này đời trước tôi đã nghe quá nhiều lần. Mỗi lần họ cần một người cúi đầu, tên công ty lại được đặt lên trước như một tấm biển lớn, còn người đứng dưới tấm biển đó không được hỏi vì sao mình phải trở thành vật tế.

Tôi nói: “Danh dự cá nhân của tôi hiện đang bị dùng làm cơ sở để ổn định lợi ích Vân Lưu. Vậy tôi có quyền yêu cầu mọi bước ổn định ấy được ghi lại.”

Tạ Minh Trì bỗng nhìn trưởng an ninh hệ thống. “Truy vấn đang mở. Tiếp tục.”

Cao Tuấn Kha nhíu mày. “Tạ tổng—”

“Nếu Vân Lưu muốn Kỳ Hành tiếp tục ở lại bàn đàm phán, hãy để chúng tôi nhìn thấy điều tra nội bộ không bị truyền thông dẫn đường.” Giọng Minh Trì không cao, nhưng từng chữ đều có trọng lượng. “Tôi không yêu cầu kết luận có lợi cho ai. Tôi chỉ yêu cầu quy trình không đổi hướng vì một bài báo.”

Trưởng an ninh hệ thống lau mồ hôi ở thái dương, nhìn Cao Tuấn Kha thêm một lần rồi cúi xuống bàn phím. Màn hình lớn chuyển sang cửa sổ truy vấn. Những dòng chữ màu xám chạy qua, khô khan đến mức gần như vô tình.

“Email 0 giờ 17,” Kiều San nhắc. “Trường authentication.”

Con trỏ dừng lại. Trưởng an ninh đọc chậm: “Auth method: legacy token fallback. MFA result: skipped by trusted device. Password current verification: none. Session issued before latest password rotation.”

Phòng họp im phăng phắc. Tôi nghe rõ hơi thở của Phó Duy khựng lại. Legacy token fallback không phải mật khẩu hiện tại, mà là cơ chế xác thực dự phòng còn sót lại từ lần chuyển hệ thống đăng nhập cũ sang SSO mới. Nếu ai đó giữ được thiết bị đã được tin cậy từ trước, hoặc nắm token phiên chưa bị thu hồi đúng cách, người đó có thể gửi email mà không cần nhập lại mật khẩu mới. Trường này không chứng minh tôi thức dậy lúc nửa đêm để gõ mật khẩu. Nó chứng minh có người lợi dụng một cánh cửa cũ đáng lẽ phải bị khóa.

Tôi nhìn Phó Duy. “Bây giờ anh có thể giải thích vì sao vừa rồi anh biết email này liên quan đến mật khẩu cũ chưa?”

Phó Duy siết tay. “Anh chỉ… nghĩ đến khả năng đó. Trước đây em từng dùng thiết bị tin cậy, anh biết thói quen của em.”

“Trường này không nói ‘mật khẩu cũ’.” Tôi đáp. “Nó nói token phiên cũ.”

Hạ Nhiên vội lên tiếng: “Tĩnh An, cậu đang cố dùng thuật ngữ để dọa mọi người. Dù là token hay mật khẩu, tài khoản vẫn là của cậu. Bây giờ bên ngoài đã ầm ĩ như vậy, nếu cậu thật sự nghĩ cho công ty, cậu nên tạm thời phối hợp với quyết định xử lý khủng hoảng.”

“Cô Chu,” tôi nói, mắt vẫn nhìn Hạ Nhiên, “ghi lại: Hạ Nhiên đề nghị tôi phối hợp xử lý khủng hoảng sau khi bài báo dùng lời của cô ấy để kết án tôi trước.”

“Tĩnh An!” Cô ta nghẹn giọng, như thể tôi vừa tát cô ta trước mặt mọi người.

Tôi không tát ai. Đời này tôi chỉ cần để từng câu nói của họ đứng dưới ánh sáng biên bản.

Đúng lúc ấy, một bài cập nhật mới bật lên trên điện thoại của thành viên pháp chế. Anh ta chưa kịp úp xuống, tiêu đề đã lọt vào mắt vài người: “Nguồn tin mới: Vân Lưu cân nhắc đình chỉ quyền truy cập của Lâm Tĩnh An khỏi dự án Hải Đăng.”

Tôi bật cười rất khẽ. Không phải vì vui, mà vì kịch bản quá quen. Đời này, bài báo đi trước cả quyết định, giống như có người đặt sẵn đường ray, chỉ chờ Cao Tuấn Kha đẩy toa tàu lên đó.

“Cao tổng,” tôi hỏi, “ông vừa ký quyết định đình chỉ tôi từ lúc nào?”

Gương mặt ông ta căng ra trong nửa giây. “Đây chỉ là suy đoán của truyền thông.”

“Vậy đề nghị ghi vào biên bản: đến thời điểm bài cập nhật đăng, hội đồng chưa biểu quyết, chưa ký quyết định đình chỉ, và chưa hoàn tất truy vấn authentication.”

Kiều San lập tức bổ sung: “Để tránh rủi ro chứng cứ, tôi kiến nghị phong tỏa đồng bộ tài khoản và thiết bị liên quan: Lâm Tĩnh An, Phó Duy, Hạ Nhiên, máy in khu PR, thiết bị lưu trusted token và tài khoản quản trị có quyền xóa cache. Không được chỉ phong tỏa một cá nhân khi dữ kiện đang mở rộng.”

Cao Tuấn Kha không thể phản bác ngay. Bác bỏ thì lộ ý chỉ muốn khóa tôi; đồng ý thì Phó Duy và Hạ Nhiên cũng bị kéo vào vòng phong tỏa. Cuối cùng, ông ta chọn cách quen thuộc nhất: kéo thời gian.

“Phiên họp tạm nghỉ mười lăm phút. Pháp chế, tuân thủ và an ninh lập danh sách niêm phong thiết bị. Mọi phát ngôn đối ngoại do văn phòng chiến lược thống nhất.” Ông ta khép sổ, giọng nặng xuống. “Trưởng phòng Lâm, trong thời gian này cô không được liên hệ truyền thông.”

“Tôi chưa từng cần truyền thông thương hại.” Tôi đáp. “Tôi chỉ cần công ty đừng để truyền thông viết thay kết luận.”

Không ai nói gì thêm. Người trong phòng lần lượt đứng dậy. Hạ Nhiên đi ngang qua tôi, mùi nước hoa quen thuộc thoảng qua. Điện thoại của cô ta sáng lên trong một khoảnh khắc rất ngắn, hiện tên nhóm chat “Khủng hoảng Hải Đăng – Q&A”. Cô ta lập tức ấn tắt màn hình. Tôi không nói. Một ánh sáng lướt qua không thể trở thành chứng cứ, nhưng nó có thể trở thành hướng đi.

Tôi bước ra hành lang.

Mọi màn hình đều có tên tôi. Màn hình lớn ở sảnh, màn hình máy tính của trợ lý vội vàng thu nhỏ cửa sổ, màn hình điện thoại của nhân viên đứng chờ thang máy, cả bảng tin nội bộ cũng nhấp nháy thông báo “không phát tán thông tin chưa xác minh”. Đời trước, tôi từng nghĩ chỉ cần nói đủ rõ, đủ thật, đủ đau, sẽ có ai đó tin.

Bây giờ tôi chỉ bước qua họ.

Điện thoại trong tay tôi rung lên khi cửa thang máy mở. Một số lạ, nhưng bốn số cuối trùng với dải liên hệ nội bộ của Kỳ Hành. Tôi nhìn hành lang phản chiếu trong vách kim loại, thấy Tạ Minh Trì đứng cách tôi vài mét. Anh không bước lại gần, chỉ để cuộc gọi đổ chuông đúng khoảng cách mà tôi có thể lựa chọn nhận hoặc không.

Tôi bắt máy. “Tạ tổng, có gì không thể nói trong phòng họp?”

“Trong phòng họp, mỗi câu của cô đều có người chuẩn bị sẵn cách diễn giải.” Giọng anh truyền qua điện thoại, bình tĩnh hơn cả hành lang đầy tin nóng. “Tôi đề nghị một cuộc trao đổi riêng, có ghi biên bản nếu cô cần.”

“Tôi không cần anh cứu.”

“Tôi biết. Tôi cũng không định cứu cô.” Anh đáp rất nhanh. “Tôi cần dữ liệu Hải Đăng. Cô cần một kênh bảo toàn chứng cứ không nằm trong tay Vân Lưu. Chúng ta có thể trao đổi, nhưng không ai phải tin ai trước.”

Tôi nhìn màn hình đang phản chiếu tên mình thêm một lần. Một giao dịch với Tạ Minh Trì chắc chắn không an toàn. Nhưng đời này, tôi tìm đường để bằng chứng sống sót.

“Tạ tổng muốn đổi gì?” tôi hỏi.

Đầu dây bên kia im lặng một giây. Rồi anh nói, từng chữ rõ ràng như đặt thêm một tệp hồ sơ chưa mở lên bàn.

“Bắt đầu từ một sự thật mà Vân Lưu không muốn ai nhìn thấy: dự án Hải Đăng không sạch như Vân Lưu tuyên bố.”