Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh
Chương 14: Cô Bạn Thân Khóc Rất Đẹp
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 14: Cô Bạn Thân Khóc Rất Đẹp
Phó Duy tái mặt trong đúng một nhịp.
Một nhịp rất ngắn. Ngắn đến mức nếu không phải tôi đã nhìn anh ta quá nhiều năm, có lẽ tôi cũng sẽ bỏ qua. Nhưng chính trong những khoảnh khắc ngắn như vậy, con người ta thường không kịp mặc áo giáp. Sự dịu dàng trên mặt Phó Duy nứt ra, để lộ thứ bên dưới không phải đau lòng, mà là hoảng sợ. Sau đó anh ta lập tức cúi mắt, đầu ngón tay siết vào mép bàn, giọng vẫn cố giữ thấp và mềm. “Anh chỉ suy luận từ thói quen của em.”
“Suy luận đến đúng trường xác thực chưa ai công bố?” Tôi hỏi.
Cao Tuấn Kha đặt tay lên mặt bàn, tiếng nhẫn chạm gỗ vang lên khô khốc. “Trưởng phòng Lâm, điều tra nội bộ không phải nơi cô dùng kỹ thuật bắt bẻ từng chữ để công kích nhân chứng.”
“Tôi không công kích nhân chứng.” Tôi nhìn ông ta. “Tôi đang yêu cầu xác minh nguồn biết thông tin.”
Tạ Minh Trì nghiêng đầu rất nhẹ. “Trong một vụ rò rỉ tài liệu, người biết trước chi tiết xác thực là dữ kiện, không phải cảm xúc.”
Không khí trong phòng họp lại căng lên. Trưởng an ninh hệ thống nhìn Cao Tuấn Kha, rồi nhìn Kiều San, rõ ràng không muốn mở thêm cửa sổ nào trên màn hình lớn. Kiều San đặt thẳng bản biên bản niêm phong lên trước mặt anh ta. “Truy vấn trường authentication của email 0 giờ 17. Chỉ đọc metadata, không mở nội dung thư.”
Con trỏ chuột vừa dịch chuyển thì Hạ Nhiên bật khóc.
Cô ta khóc rất đẹp. Không phải kiểu khóc vỡ ra, không phải kiểu nước mắt làm nhòe son hay khiến giọng lạc đi khó coi. Mắt cô ta đỏ lên vừa đủ, vai run vừa đủ, ngón tay đặt trước môi vừa đủ để người đối diện thấy cô ta đang cố kìm nén. Đời trước, tôi từng nghĩ đó là dáng vẻ của một người thật lòng đau thay tôi. Sau này tôi mới hiểu, có vài người dùng nước mắt như PR dùng ánh sáng sân khấu: đặt đúng góc, gương mặt nào cũng có thể trở nên vô tội.
“Tĩnh An,” Hạ Nhiên nghẹn giọng, “cậu nhất định phải ép Phó Duy đến mức này sao? Anh ấy đã rất khó xử rồi. Tớ biết cậu hận bọn tớ vì không thể đứng về phía cậu vô điều kiện, nhưng đây là dự án của cả công ty, không phải chuyện riêng của ba người chúng ta.”
Một câu nói rất mềm. Mềm đến mức nếu chỉ nghe qua, nó giống như lời khuyên can. Nhưng trong đó có ba lưỡi dao: tôi đang ép người yêu cũ, tôi đòi người khác đứng về phía mình vô điều kiện, và tôi biến dự án của công ty thành chuyện riêng.
Phó Duy không nói nữa. Anh ta chỉ hơi cúi đầu, dáng vẻ mệt mỏi như một người bị đẩy đến đường cùng. Cao Tuấn Kha cũng không yêu cầu Hạ Nhiên dừng lại. Ông ta cần nước mắt ấy. Trong một căn phòng đầy log, watermark và timestamp, nước mắt là thứ duy nhất có thể kéo mọi người trở lại với bản năng cũ: tin người đang khóc, nghi người đang bình tĩnh.
Hạ Nhiên nhìn quanh phòng, rồi nhìn tôi bằng ánh mắt gần như cầu xin. “Từ khi Hải Đăng bắt đầu, cậu đã không còn giống trước. Cậu nói dự án này là cơ hội duy nhất để cậu bước lên vị trí giám đốc đầu tư. Cậu không cho phép bất kỳ sai sót nào, cũng không cho phép ai trong bọn tớ có ý kiến trái với cậu. Tớ từng nghĩ đó là vì cậu quá áp lực. Nhưng hôm nay nhìn mọi chuyện thành ra thế này, tớ thật sự rất sợ.”
Tôi nghe thấy tiếng bút của cô Chu dừng lại. Rồi cô ấy tiếp tục ghi, nhưng nét bút đã chậm hơn. Một số người trong phòng bắt đầu nhìn tôi bằng ánh mắt vừa mới rời khỏi màn hình log. Dữ kiện kỹ thuật lạnh lẽo không biết tự kể chuyện. Nhưng Hạ Nhiên biết. Cô ta lấy từng mảnh sự thật cũ, cắt bỏ phần ngữ cảnh, rồi ghép thành một bức tranh trong đó tôi là người tham vọng, cô độc và đủ cực đoan để hủy mọi thứ nếu không đạt được điều mình muốn.
“Cô Chu,” tôi nói, “đề nghị ghi nguyên văn lời của Hạ Nhiên. Đồng thời ghi chú: đây là đánh giá chủ quan về tính cách và động cơ, chưa có chứng cứ độc lập xác minh.”
Hạ Nhiên sững lại. Nước mắt vẫn treo trên mi, đẹp đến mức gần như đáng tiếc. “Tĩnh An, đến cả lời của tớ cậu cũng muốn biến thành biên bản đối chất sao?”
“Đúng.” Tôi đáp. “Vì cô đang phát biểu trong một cuộc điều tra nội bộ.”
Cô ta cắn môi. “Tớ chỉ không muốn nhìn cậu càng đi càng xa.”
Tôi nhìn cô ta. “Vậy trả lời một câu đơn giản. Đêm qua từ 0 giờ 14 đến 0 giờ 17, cô ở đâu?”
Sắc mặt Hạ Nhiên thoáng cứng lại, nhưng nước mắt đã che phần lớn phản ứng ấy. “Tớ đã nói rồi, tớ ở nhà. Tối qua nhóm PR phải chuẩn bị phương án khủng hoảng, tớ làm việc đến rất muộn.”
“Phương án khủng hoảng cho chuyện gì?”
“Cho dự án Hải Đăng.” Cô ta trả lời rất nhanh, rồi lập tức bổ sung, “Bộ phận PR luôn phải có phương án dự phòng cho các thương vụ lớn. Cậu cũng biết mà.”
Tôi biết. Một thương vụ lớn luôn có kịch bản truyền thông cho việc ký kết thành công, điều chỉnh lịch, thay đổi đối tác, thậm chí đàm phán thất bại. Nhưng kịch bản cho “trưởng phòng đầu tư rò rỉ tài liệu mật” lại là chuyện khác. Đời trước, bài báo đầu tiên xuất hiện nhanh đến mức tôi không kịp hiểu vì sao dư luận đã có đầy đủ tên tôi, chức vụ của tôi, mối quan hệ của tôi với Phó Duy và cả lời khóc nghẹn của Hạ Nhiên. Khi đó tôi tưởng công ty phản ứng nhanh. Bây giờ tôi biết, có những thứ không phải phản ứng, mà là chuẩn bị.
Cao Tuấn Kha lập tức nói: “PR chuẩn bị phương án khủng hoảng là quy trình bình thường. Đừng cố biến sự chuyên nghiệp của bộ phận khác thành nghi vấn.”
“Tôi chưa nói đó là nghi vấn.” Tôi đáp. “Tôi chỉ hỏi nội dung phương án.”
Hạ Nhiên lau khóe mắt. “Tớ không nhớ chi tiết từng bản nháp. Hôm qua mọi thứ rất hỗn loạn.”
“Hỗn loạn trước hay sau 0 giờ 17?”
Căn phòng lại im xuống.
Phó Duy ngẩng lên nhìn Hạ Nhiên. Ánh mắt ấy nhanh, nhưng đủ để tôi bắt được. Đó không phải ánh mắt của một người lo lắng cho bạn gái cũ đang bị hiểu lầm. Đó là ánh mắt nhắc đồng đội đừng bước sai thêm một bước. Hạ Nhiên cũng nhận ra mình vừa nói quá nhiều. Cô ta hít một hơi, rồi lấy điện thoại từ túi áo, mở một đoạn ảnh chụp màn hình đưa về phía cô Chu.
“Tớ không muốn đưa cái này ra.” Giọng cô ta run run. “Nhưng nếu Tĩnh An cứ ép mọi người như vậy, tớ chỉ có thể nói thật. Đây là tin nhắn cậu ấy gửi cho tớ ba ngày trước. Cậu ấy nói nếu Hải Đăng thất bại, tất cả những người từng xem thường cậu ấy đều phải trả giá.”
Mấy ánh mắt lập tức đổ về phía điện thoại. Trên màn hình nhỏ, dòng chữ của tôi nằm đó, sắc và lạnh như một lời đe dọa. Tôi nhìn ảnh chụp trong hai giây, rồi nhớ ra ngữ cảnh. Ba ngày trước, Hạ Nhiên hỏi tôi có đáng vì dự án mà làm mất lòng những người trong phòng đầu tư không. Tôi trả lời: “Nếu Hải Đăng thất bại vì có người cố ý phá, những người xem thường quy trình sẽ phải trả giá.” Cô ta cắt mất hai chữ “quy trình”, cũng cắt mất câu hỏi phía trước.
Ảnh chụp màn hình là loại chứng cứ rất dễ khiến người ta tin. Vì nó giống một thứ cụ thể. Nhưng cụ thể không đồng nghĩa với đầy đủ. Đời trước, tôi từng bị những mảnh cụ thể như vậy đè chết: một đoạn camera không đầu không đuôi, một email không có trường xác thực, một lời chứng không có ngữ cảnh.
Tôi nói: “Đề nghị thu bản gốc từ thiết bị của Hạ Nhiên, không nhận ảnh chụp rời. Đồng thời trích xuất toàn bộ đoạn hội thoại trước sau ít nhất hai mươi tin.”
Hạ Nhiên mở to mắt, nước mắt rơi xuống đúng lúc. “Cậu nghi tớ làm giả tin nhắn?”
“Tôi nghi mọi chứng cứ chưa được xác minh.”
Tạ Minh Trì bỗng nhàn nhạt nói: “Đó là thái độ đúng trong điều tra.”
Cao Tuấn Kha nhìn anh, nụ cười lịch thiệp đã mỏng đi rất nhiều. “Tạ tổng, anh đang can thiệp quá sâu vào việc nội bộ của Vân Lưu.”
“Tôi đang quan sát cách Vân Lưu xử lý rủi ro trong một thương vụ mà Kỳ Hành có thể đầu tư.” Minh Trì đáp. “Cho đến giờ, tôi thấy động cơ được đọc nhanh hơn log.”
Câu ấy khiến vài người cúi mắt. Không ai thích bị nhắc rằng mình vừa suýt đi theo một giọt nước mắt thay vì một dòng metadata. Nhưng Hạ Nhiên rất giỏi. Cô ta không cần tất cả mọi người tin mình ngay. Cô ta chỉ cần đủ người dao động, đủ để Cao Tuấn Kha có lý do tạm dừng truy vấn kỹ thuật, đủ để Phó Duy có thời gian nuốt lại câu “mật khẩu cũ” vừa lỡ miệng.
Quả nhiên, Cao Tuấn Kha khép sổ trước mặt. “Tình hình hiện tại đã vượt khỏi phạm vi xác minh tại chỗ. Tôi đề nghị tạm niêm phong thiết bị, tạm thời đình chỉ quyền truy cập dự án Hải Đăng của Trưởng phòng Lâm để tránh rủi ro tiếp diễn, sau đó—”
“Sau đó dùng việc đình chỉ làm kết luận?” Tôi cắt ngang.
Ông ta lạnh mặt. “Cô đang chống đối quyết định quản trị rủi ro.”
“Không.” Tôi nói. “Tôi đang yêu cầu hoàn tất bước xác minh đang mở trước khi đưa ra quyết định ảnh hưởng trực tiếp đến đối tượng bị điều tra.”
Kiều San đẩy kính, giọng cứng đến mức gần như không còn cảm xúc. “Theo quy trình tuân thủ, khi đã mở phiên kiểm tra log với chứng kiến của các bên, không nên dừng giữa chừng nếu không có lý do kỹ thuật hoặc pháp lý. Việc dừng đúng lúc xuất hiện câu hỏi về nguồn biết trường xác thực có thể bị ghi nhận là can thiệp điều tra.”
Trưởng an ninh hệ thống nuốt khan. Lúc này anh ta không nhìn Cao Tuấn Kha nữa, mà nhìn thẳng màn hình. Con trỏ chuột lại tiến về cửa sổ truy vấn. Tôi biết mình chưa thắng. Hạ Nhiên vừa kéo cả căn phòng lệch khỏi điểm yếu của Phó Duy, và Cao Tuấn Kha đã bắt đầu dùng hai chữ “rủi ro” để phủ lên mọi thứ. Nhưng ít nhất, biên bản đã ghi lại nước mắt ấy không phải chứng cứ.
Đúng lúc đó, điện thoại của một thành viên pháp chế rung lên. Rồi chiếc thứ hai. Thứ ba. Những âm báo bị tắt vội vang lên lác đác như mưa đá nhỏ rơi trên mặt bàn gỗ. Cô Chu nhìn màn hình điện thoại của mình, sắc mặt thay đổi rất nhanh.
Kiều San cũng nhận được một tin nhắn. Cô mở ra, ánh mắt lướt qua tiêu đề, sau đó đặt điện thoại lên bàn cho mọi người cùng thấy.
Bài viết của Lạc Thành Tài Kinh vừa được đẩy lên trang chủ: “Độc quyền: Nghi vấn rò rỉ tài liệu mật dự án Hải Đăng, trưởng phòng đầu tư Vân Lưu bị điều tra nội bộ.” Dòng mô tả bên dưới còn sắc hơn: “Nguồn tin thân cận cho biết nữ quản lý liên quan chịu áp lực thăng chức lớn, bạn thân đau lòng nói cô ấy ‘chỉ quá muốn thắng’.”
Trong phòng họp, không ai nói gì.
Tôi nhìn thời gian đăng bài: 09:41. Sớm hơn bất kỳ thông cáo chính thức nào của Vân Lưu. Sớm hơn cả một kết luận nội bộ. Và sớm hơn khoảnh khắc Hạ Nhiên kịp lau khô giọt nước mắt đẹp đẽ trên mặt mình.
Tạ Minh Trì chậm rãi ngẩng đầu, nhìn Cao Tuấn Kha. “Vân Lưu vừa có kết luận chính thức từ khi nào?”
Không ai trả lời.
