Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh
Chương 13: Lời Khai Của Người Yêu
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 13: Lời Khai Của Người Yêu
Con trỏ chuột dừng lại trước dòng chữ ấy lâu đến mức tôi có cảm giác cả phòng họp cũng bị treo theo giao diện màu xám của chiếc máy in.
Cached user ID retained.
Trong đời trước, tôi từng nghe rất nhiều câu giống nhau: camera đã hỏng, log đã mất, người phụ trách nghỉ phép, hệ thống tự dọn dữ liệu theo chu kỳ. Mỗi lần như vậy, một cánh cửa sự thật lại đóng sầm trước mặt tôi, còn người đứng sau cánh cửa chỉ cần nói một câu “rất tiếc” là có thể tiếp tục ngồi trên ghế sạch sẽ. Lần này, chiếc máy in cũ kỹ ở khu PR không biết nói dối, nhưng nó cũng không biết bảo vệ tôi. Nó chỉ để lại một mảnh dữ liệu vừa đủ sắc để cắt vào tay tất cả mọi người.
Kiều San nhìn trưởng an ninh hệ thống. “Mở trường cached user.”
Anh ta không lập tức làm theo. Tay anh ta đặt trên chuột, ngón trỏ khựng lại, như thể chỉ cần không nhấn xuống thì dòng dữ liệu bên dưới vẫn có thể được xem là chưa tồn tại. Cao Tuấn Kha dựa lưng vào ghế, giọng trầm xuống. “Trước khi mở thêm, tôi nhắc lại: bất kỳ thông tin nào liên quan đến tài khoản cá nhân đều phải được xử lý cẩn trọng. Nếu đây là dữ liệu định danh, chúng ta cần xác định phạm vi sử dụng.”
“Phạm vi là job in tài liệu mật bị rò rỉ.” Kiều San không nhìn ông ta. “Và đã có biên bản chứng kiến.”
Cô Chu đặt bút sát mép giấy. Tạ Minh Trì không lên tiếng, nhưng ánh mắt anh rơi thẳng vào màn hình, lạnh và tỉnh đến mức khiến mọi lời trì hoãn trở nên thừa. Cuối cùng, trưởng an ninh kéo thanh cuộn xuống thêm một đoạn.
Cached user ID: LTA-INV-029. Auth method: legacy PIN fallback. Badge tap: none. Release mode: manual credential.
Mã nhân viên của tôi nằm đó, gọn gàng, sạch sẽ, giống như một chiếc nhãn được dán sẵn lên cổ áo người sắp bị đưa ra trước đám đông. Trong phòng họp có tiếng giấy sột soạt rất khẽ. Có người quay sang nhìn tôi, rồi lập tức tránh đi. Sự tránh né ấy quen thuộc đến đau. Đời trước, khi mọi bằng chứng giả lần lượt rơi xuống, họ cũng nhìn tôi như vậy: không phải vì họ chắc tôi có tội, mà vì họ sợ đứng gần một người sắp bị kết án.
Hạ Nhiên đưa tay che miệng. Nước mắt chưa rơi, nhưng hơi thở đã run trước. “Tĩnh An… sao lại là mã của cậu?”
Tôi không trả lời cô ta. Tôi nhìn tiếp vào dòng auth method. Legacy PIN fallback. Không có quẹt thẻ. Không có badge. Chỉ có một tài khoản được nhập thủ công bằng một cơ chế dự phòng mà rất ít người bình thường dùng khi mọi thứ vẫn hoạt động ổn định. Kẻ làm chuyện này không chỉ muốn in tài liệu. Kẻ đó muốn để lại đúng cái tên của tôi, rồi xóa dấu tay thật khỏi print server.
Cao Tuấn Kha chậm rãi nói: “Trưởng phòng Lâm, đến lúc này cô còn cho rằng toàn bộ dữ kiện đều chỉ là trùng hợp bất lợi đối với cô sao?”
“Tôi không dùng chữ trùng hợp.” Tôi đáp. “Tôi dùng chữ chuỗi.”
Ông ta nhíu mày. “Chuỗi chứng cứ hiện tại cho thấy tài khoản của cô được dùng để gửi email rò rỉ, và bây giờ mã nhân viên của cô xuất hiện trong log nhả bản in tại khu PR. Một bản in mang watermark của Phó Duy có thể là do ai đó lấy từ anh ta, nhưng người dùng thông tin xác thực của cô lại là một vấn đề khác.”
“Đúng.” Tôi nói. “Vì vậy càng cần xác minh ai có thể biết thông tin xác thực đó.”
Phó Duy bỗng thở dài. Tiếng thở ấy rất nhẹ, nhưng trong phòng họp đang căng như dây đàn, nó vang lên rõ đến khó chịu. Anh ta không nhìn tôi ngay. Anh ta nhìn xuống bàn trước, sau đó mới ngẩng lên bằng ánh mắt từng khiến tôi ở đời trước mềm lòng vô số lần. Đó là ánh mắt của một người dường như không muốn làm tổn thương tôi, nhưng lại buộc phải nói sự thật vì “đại cục”.
“Tĩnh An,” anh ta gọi tên tôi, dịu dàng đến mức khiến sống lưng tôi lạnh đi, “anh thật sự không muốn nói những chuyện riêng của chúng ta ở đây.”
Hạ Nhiên lập tức cúi đầu, như thể đã đau thay cho anh ta trước cả khi anh ta mở miệng. Cao Tuấn Kha không ngăn lại. Trái lại, ông ta nhìn cô Chu. “Ghi nhận đây là lời khai bổ sung của người có quan hệ thân cận với Trưởng phòng Lâm.”
Cô Chu ngòi bút hơi dừng, rồi vẫn ghi.
Phó Duy đặt hai tay lên mặt bàn, giọng thấp hơn. “Trong thời gian chuẩn bị Hải Đăng, Tĩnh An chịu áp lực rất lớn. Vị trí giám đốc đầu tư sau thương vụ này gần như sẽ được quyết định dựa trên kết quả dự án. Cô ấy từng nói với tôi, nếu Hải Đăng thất bại, bao nhiêu năm cô ấy ở Vân Lưu đều sẽ trở thành trò cười.”
Tôi nhìn anh ta. Câu đó tôi từng nói. Không phải vì muốn thăng chức bằng mọi giá, mà vì tôi hiểu một phụ nữ ba mươi tuổi trong phòng đầu tư đã phải trả bao nhiêu để ngồi được vào bàn đàm phán nơi những người như Cao Tuấn Kha luôn xem mình là ngoại lệ cần chứng minh nhiều hơn người khác. Phó Duy biết nửa câu sau, nhưng anh ta chỉ lấy nửa câu trước. Dao mềm không cần sắc cả lưỡi. Chỉ cần cắt đúng chỗ người khác không nhìn thấy máu.
Anh ta tiếp tục: “Cô ấy cũng là người duy nhất biết mỗi bản tài liệu có dấu nước riêng. Nếu ai đó muốn dùng watermark để kéo tôi vào, người hiểu rõ cơ chế nhất chính là cô ấy. Tôi không nói Tĩnh An nhất định làm vậy. Nhưng nếu cô ấy muốn tự chứng minh mình bị hại, hoặc muốn tạo một cái bẫy để loại bỏ những người cản đường cô ấy, cô ấy có đủ năng lực để làm.”
Trong phòng lập tức có tiếng xì xào bị nén lại. Một người biết nói lời yêu từng hiểu rõ vết thương của tôi hơn bất kỳ ai. Một khi người đó quay mũi dao, mỗi câu đều giống lời chứng hơn lời vu cáo, vì nó được bọc bằng ký ức chung mà người ngoài không thể kiểm tra ngay.
Hạ Nhiên nghẹn giọng. “Phó Duy, anh đừng nói nữa… Tĩnh An không phải người như vậy. Cậu ấy chỉ quá muốn thắng thôi.”
Tôi gần như muốn bật cười. Không phải vì buồn cười, mà vì quá quen. Một người nói tôi có động cơ. Một người khóc để biến động cơ ấy thành tính cách. Nếu tôi phản bác bằng cảm xúc, họ sẽ nói tôi mất kiểm soát. Nếu tôi im lặng, họ sẽ nói tôi chột dạ. Đời trước tôi từng chọn cách giải thích từng câu, từng chữ, đến cuối cùng chỉ đổi lại một kết luận rằng người có tội thường nói quá nhiều.
Lần này, tôi không giải thích.
Tôi quay sang cô Chu. “Đề nghị ghi nguyên văn lời khai của Phó Duy: tôi chịu áp lực thăng chức, có khả năng tự dựng bẫy bằng cơ chế watermark để kéo anh ta vào. Đồng thời ghi rõ đây là suy đoán động cơ, không phải dữ kiện hệ thống.”
Đầu bút của cô Chu dừng lại lâu hơn một nhịp. Sau đó cô viết tiếp.
Phó Duy nhìn tôi, đáy mắt thoáng qua một tia khó chịu. Anh ta biết tôi không bước vào cái hố anh ta vừa đào. Người muốn đẩy tôi xuống bùn luôn cần tôi vùng vẫy để bùn bắn lên người. Nếu tôi chỉ đứng yên, cái hố ấy sẽ lộ rõ hình dạng.
Tạ Minh Trì lúc này mới nói: “Lời khai về động cơ không thay thế được xác minh kỹ thuật. User ID xuất hiện trên cache chỉ chứng minh có thông tin xác thực của người đó được nhập. Không chứng minh người đó có mặt tại khu PR.”
Cao Tuấn Kha lạnh giọng. “Tạ tổng, đây là điều tra nội bộ của Vân Lưu.”
“Và Kỳ Hành là bên chịu rủi ro từ tài liệu Hải Đăng bị rò rỉ.” Minh Trì đáp. “Tôi chỉ nhắc lại ranh giới giữa dữ kiện và diễn giải.”
Kiều San đã phóng to phần log. “Job 00:14:36 dùng legacy PIN fallback. Không có badge tap. Sau đó lúc 00:16:08 có yêu cầu manual clear trường user từ local console của máy PR-MFP-03. Nghĩa là người nhả giấy đã dùng cách nhập thủ công, rồi cố xóa dấu định danh trên thiết bị hoặc print server.”
“Nhập thủ công thì vẫn có thể là chính cô ấy.” Phó Duy nói rất nhanh. Nhanh hơn sự dịu dàng anh ta cố giữ. “Tĩnh An rất cẩn thận. Nếu cô ấy muốn tự tạo một đường chứng cứ vòng qua PR, cô ấy sẽ không dùng thẻ. Cô ấy biết badge sẽ lưu cửa ra vào.”
Tôi nhìn anh ta. “Anh hiểu cách tôi làm việc thật.”
Ánh mắt Phó Duy dịu lại, như thể câu nói ấy cho anh ta quyền tiếp tục đóng vai người hiểu tôi nhất. “Vì anh từng là người ở cạnh em lâu nhất.”
Câu ấy rơi xuống bàn họp, nhẹ nhưng bẩn. Tôi không né. Tôi để nó nằm đó, giữa những dòng log và chữ ký biên bản, để mọi người tự thấy nó không phải chứng cứ, chỉ là một thứ dây thừng cũ anh ta vẫn tưởng có thể buộc vào cổ tay tôi.
“Vậy anh cũng biết tôi có thói quen gì với quyền truy cập dự phòng?” Tôi hỏi.
Phó Duy hơi khựng. “Em luôn tự kiểm tra hai lần.”
“Chung quá.” Tôi nói. “Cụ thể hơn.”
Không khí trong phòng lại đổi hướng. Hạ Nhiên ngẩng lên nhìn tôi. Cao Tuấn Kha nheo mắt. Kiều San dừng tay trên bàn phím, còn Minh Trì chỉ lặng lẽ đặt bút xuống, như thể anh biết tôi đang đợi một vết nứt nhỏ trong lời khai mềm kia.
Phó Duy mím môi. “Em hay đổi mật khẩu trước mỗi vòng phê duyệt lớn. Em từng nói chỉ như vậy mới yên tâm.”
“Đúng.” Tôi gật đầu. “Tôi đã đổi.”
Cao Tuấn Kha lập tức hỏi: “Đổi khi nào?”
“Trước khi gửi các bản phân phối Hải Đăng.” Tôi nhìn Kiều San. “Trong log bảo mật có record đổi mật khẩu và vô hiệu hóa PIN dự phòng cũ không?”
Kiều San không lập tức trả lời. Cô mở một cửa sổ khác, gõ nhanh vài dòng truy vấn dưới sự giám sát của trưởng an ninh. “Có record đổi mật khẩu tài khoản chính lúc 20:42. Legacy PIN fallback không tự động vô hiệu vì thuộc nhóm thiết bị ngoại vi cũ, nhưng từ sau 20:42, mọi đăng nhập mail bắt buộc qua mật khẩu mới hoặc SSO. Trừ trường hợp dùng một cơ chế legacy token chưa được thu hồi.”
Cao Tuấn Kha nói ngay: “Điều đó không loại trừ việc cô Lâm tự dùng cơ chế cũ để tạo bẫy.”
“Không loại trừ.” Tôi thừa nhận. “Nhưng nó đặt ra câu hỏi: ai biết cơ chế cũ đó vẫn còn dùng được?”
Phó Duy nhìn tôi, môi khẽ động. Có lẽ anh ta muốn nói rằng tôi biết. Có lẽ anh ta muốn nói anh ta không biết gì về kỹ thuật. Nhưng người từng cùng tôi thức qua bao đêm làm dự án hiểu một điều: càng phủ nhận quá sạch, càng dễ để lại vết bẩn.
Anh ta chọn cách mềm hơn. “Tĩnh An, anh không muốn đẩy em vào đường cùng. Nhưng email 0 giờ 17 là từ tài khoản của em. Nếu người gửi dùng mật khẩu cũ của em, thì cũng chỉ chứng minh em từng chia sẻ nó hoặc không quản lý nó cẩn thận. Em không thể cứ đổ mọi thứ cho người khác.”
Căn phòng im bặt.
Tôi không nhìn Cao Tuấn Kha. Không nhìn Hạ Nhiên. Cũng không nhìn dòng chữ LTA-INV-029 đang nằm trên màn hình. Tôi chỉ nhìn Phó Duy. Rất lâu trước kia, ở một đời khác, tôi từng cầu xin người đàn ông này tin tôi không bán tài liệu. Anh ta đứng trước tôi, nói bằng giọng đau lòng rằng anh không thể bao che. Khi đó tôi không hiểu, người không biết sự thật sẽ do dự, còn người đã tham gia dựng sự thật giả sẽ luôn biết nên đau lòng ở đâu cho vừa đủ.
Tôi hỏi rất khẽ: “Phó Duy, anh vừa nói mật khẩu cũ.”
Mặt anh ta cứng lại.
Tôi tiếp tục: “Từ đầu buổi họp đến giờ, Kiều San chỉ công bố email rò rỉ được gửi từ tài khoản của tôi, DLP giữ attachment lúc 0 giờ 17, và máy in dùng legacy PIN fallback. Chưa ai đọc trường xác thực của email 0 giờ 17. Cũng chưa ai nói nó liên quan đến mật khẩu cũ.”
Cô Chu ngẩng đầu khỏi biên bản. Đầu bút của cô vẫn chạm giấy, nhưng không viết nữa.
Tôi nhìn thẳng vào người từng là người yêu của mình. “Anh biết từ đâu?”
Phó Duy tái mặt.
Trên màn hình lớn, dòng cached user ID vẫn lạnh lẽo nằm đó. Nhưng lần đầu tiên trong buổi họp, thứ khiến mọi người im lặng không còn là mã nhân viên của tôi. Mà là một chi tiết người ngoài cuộc tuyệt đối không nên biết.
