Bỏ qua nội dung

Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh

Chương 16: Một Giao Dịch Với Tạ Minh Trì

Chương 16: Một Giao Dịch Với Tạ Minh Trì

“Bắt đầu từ một sự thật mà Vân Lưu không muốn ai nhìn thấy: dự án Hải Đăng không sạch như Vân Lưu tuyên bố.”

Giọng Tạ Minh Trì truyền qua điện thoại rất thấp. Hành lang phía sau tôi vẫn sáng, màn hình lớn vẫn lặp lại tin nóng về một nữ quản lý tham vọng bị điều tra, nhưng câu nói của anh làm mọi âm thanh lùi xa. Hải Đăng không sạch. Bốn chữ ấy không phải lời an ủi, mà là một đường nứt nhỏ trên mặt kính, đủ để tôi nhìn thấy bên dưới vụ rò rỉ còn có thứ khác bị che lại.

Tôi nhìn bóng mình trên vách thang máy. Đời trước, tôi nghe quá nhiều lời hứa cứu giúp sau khi mọi thứ đã muộn. Đời này, chỉ cần một câu không có chứng cứ, dù nghe có lợi đến đâu, cũng có thể là cái bẫy khác. Tôi hỏi: “Tạ tổng, nếu anh muốn tôi đưa dữ liệu nội bộ cho Kỳ Hành trong lúc tôi đang bị điều tra, giao dịch này kết thúc ở đây.”

Đầu dây bên kia không do dự. “Nếu cô làm vậy, cô sẽ tự biến mình thành bằng chứng chống lại mình. Tôi không cần một đồng minh phạm sai quy trình.”

Tôi hỏi: “Vậy anh cần gì?”

“Mười phút trong phòng chờ nhà đầu tư phía cuối hành lang. Cửa kính, camera rõ, cô có thể tự bật ghi âm. Tôi nói phần tôi biết, cô quyết định phần nào có thể đưa vào quy trình chính thức.”

Tôi quay đầu. Phía cuối hành lang, Tạ Minh Trì đã cúp máy. Anh đứng cách tôi vài mét, không bước tới, cũng không làm ra vẻ mình vừa đưa cho tôi lối thoát. Tôi đi về phía phòng chờ, vừa đi vừa mở ghi âm trên điện thoại. Khi tay chạm vào tay nắm cửa, tôi nói: “Mỗi câu trong phòng này đều có thể được dùng lại. Anh chắc chứ?”

Tạ Minh Trì đặt điện thoại của anh lên bàn, màn hình cũng đang bật ghi âm. “Tôi chắc. Cô cũng nên chắc rằng những gì cô nói không vượt quá quyền hạn của mình.”

Phòng chờ nhà đầu tư lạnh hơn hành lang. Bên ngoài lớp kính, nhân viên Vân Lưu đi qua rất nhanh rồi cố không nhìn vào trong. Tôi ngồi đối diện anh, đặt điện thoại ở giữa bàn. “Tôi nói rõ trước. Tôi không cung cấp bản định giá gốc, không chuyển dữ liệu người bán, không gửi file ngoài phạm vi điều tra nội bộ và không để Kỳ Hành dùng tôi làm đường tắt lấy thông tin thương vụ.”

“Đổi lại,” anh nói, “Kỳ Hành không yêu cầu cô phá quy trình, không đưa tên cô vào tài liệu đối ngoại khi chưa có đồng ý bằng văn bản, không sử dụng dữ liệu cô chưa được phép chia sẻ và không đứng ra tuyên bố tin cô.”

Câu cuối khiến tôi nhìn anh lâu hơn. “Không đứng ra tuyên bố tin tôi?”

“Cô không cần một người đàn ông tuyên bố tin cô trước truyền thông để trở nên trong sạch.” Minh Trì đáp rất bình thản. “Cô cần một chuỗi chứng cứ đủ sạch để người không tin cô cũng phải im lặng.”

Tôi cụp mắt xuống điện thoại đang ghi âm. Tin tưởng dễ bị diễn thành cảm tình hoặc bao che. Chứng cứ thì lạnh hơn, nhưng tôi đã chết một lần vì đặt danh dự vào lòng tốt của người khác. Lần này, tôi chỉ nhận những thứ có thể đưa vào biên bản.

“Nói phần anh biết.” Tôi nói.

Minh Trì mở một tập hồ sơ mỏng, xoay màn hình máy tính bảng về phía tôi. Trên đó không phải tài liệu định giá, mà là bảng chỉ mục từ data room chính thức của Hải Đăng. Phần lớn tên trường đã bị che, chỉ còn mã hạng mục và thời gian cập nhật. “Dữ liệu người bán được mô tả là đã tổng hợp và khử định danh. Nhưng một số chỉ mục hành vi lại có thời gian tạo trước khi hội đồng phê duyệt phạm vi khử định danh.”

Tôi nhìn dòng thời gian. Ngày tạo chỉ mục sớm hơn biên bản phê duyệt bảy ngày. Nếu chỉ là báo cáo nội bộ, sự chênh lệch ấy có thể bị giải thích thành bản nháp. Nhưng nếu nó từng được đưa ra ngoài, đó là vấn đề khác. “Anh có bằng chứng dữ liệu đã ra khỏi Vân Lưu?”

“Chưa đủ để kết luận.” Anh nói. “Đủ để đặt câu hỏi. Một bản thuyết trình của Đông Triều Consulting từng dùng cấu trúc chỉ mục tương tự để giới thiệu dịch vụ dự đoán tăng trưởng shop xuyên biên giới. Bản thuyết trình đó xuất hiện trước thời điểm Vân Lưu công bố hợp tác thử nghiệm.”

Đông Triều. Đời trước, tôi từng thấy cái tên này lướt qua trong bảng ngân sách Hải Đăng như một khoản phí tư vấn không đáng chú ý. Khi đó tôi chỉ còn sức chứng minh mình không gửi email rò rỉ, không còn sức hỏi vì sao một công ty tư vấn nhỏ lại đứng cạnh dự án dữ liệu lõi.

Tôi hỏi: “Anh muốn tôi xác nhận Đông Triều bằng quyền truy cập của tôi?”

“Không.” Minh Trì đẩy một tờ giấy sang. Trên đó chỉ có ba dòng: yêu cầu bảo toàn chỉ mục data room Hải Đăng, log export, log tạo tài khoản clean room và hash dữ liệu đã khử định danh. “Tôi muốn cô đưa những hạng mục này vào yêu cầu niêm phong chứng cứ. Không chuyển dữ liệu ra ngoài. Không mở nội dung. Chỉ bảo toàn danh mục, log và hash. Nếu Vân Lưu từ chối, sự từ chối ấy cũng là một dữ kiện.”

Tôi nhìn ba dòng chữ. Chúng sạch vì không chạm vào dữ liệu gốc, nhưng hiểm vì một khi tôi đề nghị mở rộng niêm phong sang Hải Đăng, Cao Tuấn Kha sẽ lập tức nói tôi kéo thương vụ vào khủng hoảng để tự cứu mình. Cái giá của giao dịch là tôi phải tự bước thêm một bước vào tầm ngắm.

“Tạ tổng,” tôi nói, “anh đang dùng áp lực nhà đầu tư để buộc Vân Lưu giữ chứng cứ. Nhưng người chịu đòn đầu tiên vẫn là tôi.”

“Đúng.” Anh không phủ nhận. “Vì vậy cô có quyền từ chối.”

Tôi bật cười. Một người thừa nhận cái giá còn đáng tin hơn mười người hứa không để tôi đau. Tôi cầm tờ giấy lên. “Tôi có điều kiện. Kỳ Hành phải gửi văn bản chính thức ngay hôm nay, nêu rõ đây là yêu cầu bảo toàn phục vụ thẩm định đầu tư. Người nhận phải có Kiều San và pháp chế.”

“Được.”

“Thứ hai, mọi chứng cứ nếu được niêm phong phải đi qua bên giám định số độc lập hoặc công chứng thời gian. Không để Kỳ Hành giữ bản duy nhất.”

“Được.”

“Thứ ba, anh không được dùng truyền thông để nói thay tôi. Một khi Kỳ Hành phát biểu rằng anh tin tôi, Hạ Nhiên sẽ biến câu đó thành câu chuyện tôi cấu kết nhà đầu tư để ép Vân Lưu.”

Minh Trì nhìn tôi, ánh mắt hơi sâu xuống. “Cô đã tính cả đường cô ta khóc trước ống kính.”

“Tôi đã thấy cô ta khóc đủ nhiều.” Tôi đáp. “Nước mắt không đáng sợ. Đáng sợ là có người chuẩn bị sẵn máy quay cho nước mắt ấy.”

Ngoài cửa kính, trợ lý của Cao Tuấn Kha đi ngang qua. Anh ta nhìn vào trong rồi dừng lại nửa nhịp. Tôi không quay đi. Một cuộc gặp có kính, có camera, có ghi âm sẽ khó bị biến thành “trao đổi mờ ám” hơn một cuộc gọi trong góc khuất. Nhưng với Hạ Nhiên, một cái bóng cũng có thể được khóc thành dao.

Điện thoại của tôi rung lên. Tin nhắn từ Kiều San hiện trên màn hình: “Danh sách niêm phong mới chỉ có tài khoản cá nhân, máy in PR và thiết bị phòng dữ liệu. Cao muốn tách data room Hải Đăng khỏi phạm vi vì ‘ảnh hưởng thương vụ’. Còn 4 phút quay lại.”

Tôi đưa màn hình cho Minh Trì xem nhưng không để anh chạm vào điện thoại. Ranh giới đôi khi chỉ là một động tác nhỏ. Anh đọc xong, ngẩng mắt: “Nhanh hơn tôi nghĩ.”

“Không nhanh.” Tôi tắt màn hình. “Chỉ là họ biết phải giữ cánh cửa nào mở.”

Nếu data room Hải Đăng không bị niêm phong, legacy token, máy in PR hay email 0 giờ 17 chỉ còn là vụ vu oan kỹ thuật quanh tôi. Nhưng nếu data room bị đưa vào phạm vi bảo toàn, câu hỏi sẽ chuyển thành: ai đang sợ log Hải Đăng bị giữ lại. Đó mới là thứ Cao Tuấn Kha không muốn.

Tôi gấp tờ giấy, bỏ vào sổ tay. “Tôi sẽ đưa yêu cầu này vào biên bản dưới danh nghĩa bảo toàn chuỗi chứng cứ. Anh gửi văn bản của Kỳ Hành sau khi tôi phát biểu, không được trước. Nếu anh gửi trước, họ sẽ nói tôi nhận chỉ đạo từ anh.”

“Cô muốn đi trước một bước để biến Kỳ Hành thành bên xác nhận độc lập, không phải người ra lệnh.”

“Tôi muốn mọi người trong phòng họp không có cơ hội giả vờ nhầm lẫn.” Tôi đứng dậy. “Giao dịch tạm thời thành lập. Nhưng tôi không tin anh.”

Minh Trì cũng đứng lên, không đưa tay bắt. “Tốt. Tôi cũng chưa tin cô.”

Câu trả lời ấy lạnh đến mức gần như lịch sự. Hợp tác giữa hai người không tin nhau ít nhất còn cần quy tắc. Còn sự dịu dàng của Phó Duy đời trước không cần quy tắc nào, bởi anh ta luôn muốn tôi tự dâng quyền phán xét cho anh ta.

“Cô Lâm.”

Tôi quay lại. “Còn điều kiện nào?”

Anh nhìn tôi qua lớp ánh sáng xanh nhạt của màn hình, lần đầu tiên trong cuộc nói chuyện này giọng chậm hơn hẳn. “Trong phụ lục chỉ mục cũ của Hải Đăng, có một cái tên từng xuất hiện rồi bị xóa khỏi bản hiện hành. Tôi chưa có bản gốc, chỉ có dấu vết trong lịch sử đối chiếu.”

Tim tôi đập lệch một nhịp rất nhỏ. Tôi không thích linh cảm. Linh cảm không thể đưa vào biên bản. Nhưng có những cái tên chưa cần xuất hiện cũng đủ làm máu trong người lạnh đi. Tôi hỏi: “Tên gì?”

Minh Trì nói: “Giang Tố Vân.”

Trong khoảnh khắc ấy, mọi màn hình ngoài hành lang và mọi câu buộc tội đều bị đẩy ra rất xa. Giang Tố Vân là tên mẹ tôi. Một cái tên nhiều năm nay không ai trong Vân Lưu nhắc đến, một cái tên tôi tưởng chỉ còn nằm trong giấy khai sinh cũ và vài tấm ảnh đã ố màu ở nhà.

“Tạ Minh Trì,” tôi nói, “vì sao tên mẹ tôi lại nằm trong Hải Đăng?”

Anh không trả lời ngay. Cô Chu gõ cửa kính nhắc phiên họp sắp tiếp tục. Minh Trì chỉ nhìn tôi, trong mắt không có thương hại, cũng không có thắng lợi của người vừa nắm được điểm yếu của đối phương. Anh nói rất khẽ: “Đó là lý do tôi nói giao dịch này không chỉ liên quan đến cô.”

Tôi mở cửa bước ra hành lang. Tin nóng vẫn chạy trên mọi màn hình, nhưng lần đầu tiên trong ngày, thứ khiến tôi lạnh người không phải là tên tôi bị kết án. Là tên mẹ tôi, bị một người ngoài Vân Lưu đặt lên bàn như một chứng cứ chưa kịp mở.