Bỏ qua nội dung

Sau Nua Dem Co Nguoi Den Cuu Em

Chương 65 - Chương 65: Đêm Không Nhận Cuộc Gọi

Chương 65: Đêm Không Nhận Cuộc Gọi

Điện thoại rung ba lần trong túi áo khi cửa thang máy khép lại. An Nhiên nhìn tên Trạch Hành sáng trên màn hình, ngón tay dừng phía trên nút nhận rồi hạ xuống. Tín hiệu mất khi thang đi qua tầng hầm, cuộc gọi tự ngắt. Trong khoảng im kín của buồng thép, cô nghe rõ tiếng thở của mình hơn cả tiếng động cơ kéo cáp.

Cô không quay lại. Câu nói cuối cùng trong phòng vẫn còn mắc ở cổ: anh vẫn nghĩ tôi sẽ làm hỏng mọi thứ nếu không có anh giữ lại. Khoảng im lặng của anh có thể chỉ là một giây cân nhắc. Nhưng đêm nay, nó đủ giống những lần cô đứng ngoài cửa phòng quản lý Minh Uyển, chờ người khác quyết định phần sự thật nào được phép tồn tại.

Bãi xe gần như trống. Ánh đèn huỳnh quang chia nền xi măng thành những ô nhợt nhạt, chiếc xe của đội đỗ ở góc xa với thùng lồng vận chuyển còn chưa dỡ xuống. An Nhiên đi ngang qua nó, mở xe riêng rồi đặt laptop lên ghế phụ. Cô chưa nổ máy. Thay vào đó, cô mở nhóm công việc, gõ một tin nhắn dài, xóa hai lần rồi chỉ giữ lại những câu không thể bị hiểu thành bỏ mặc.

“Từ đêm nay tôi tạm dừng nhận ca và không tham gia liên hệ công khai. Các tệp tôi phụ trách đã đồng bộ. Phần hồ sơ Minh Uyển, tôi sẽ chỉ làm qua kênh bảo toàn chứng cứ. Mọi quyết định liên quan Hạ Lâm do chị Nghiên điều phối. Tôi không rút khỏi trách nhiệm, nhưng tôi cần rời tuyến trực tiếp để không tạo thêm điểm bị khai thác.”

Cô đọc lại, thấy câu cuối nghe giống một bản tự xử hơn một thông báo công việc. Cô vẫn nhấn gửi.

Tưởng Nghiên gọi ngay sau đó. An Nhiên định để máy rung hết, nhưng cuối cùng vẫn nhận. Phía bên kia có tiếng cửa xe đóng, tiếng Phó Nhiên đọc biển số và tiếng bộ đàm nhỏ đến mức không nghe rõ lời. Tưởng Nghiên không hỏi cô đang giận ai. Chị chỉ nói: “Tạm dừng ca trực thì được. Tự xóa mình khỏi đội thì không.”

“Tôi không xóa.” An Nhiên nhìn bàn tay đang đặt trên vô lăng. “Hạ Lâm mất tích ngay sau khi gửi dữ liệu. Hồ sơ của tôi bị tung đúng lúc. Bài của Bạch Giai vừa bị chặn. Nếu họ muốn kéo mọi người nhìn vào tôi, tôi không nên đứng giữa phòng cho họ dễ ngắm.”

“Cô nghĩ rời đi thì họ thôi dùng tên cô sao?”

An Nhiên im lặng. Tên cô đã ở trên bản quét, trong các bài cắt ghép và tin nhắn của người lạ. Cô không thể thu nó lại bằng cách không tới ca trực. Nhưng ít nhất, cô có thể ngừng tạo thêm một quyết định mà người khác phải gánh hậu quả.

Tưởng Nghiên hạ giọng. “Tôi sẽ chuyển cô khỏi lịch nhận ca tối nay. Không xóa quyền xem nhóm, không gỡ tên khỏi hồ sơ đang làm. Cô về nhà, ngủ vài giờ. Sáng mai chúng ta nói tiếp.”

“Tôi không chắc sáng mai mình nên quay lại.”

“Vậy sáng mai nói về chuyện cô chưa chắc.” Tưởng Nghiên ngừng một nhịp. “Đừng biến sợ làm hại người khác thành một cách phạt mình. Hai việc đó nhìn giống nhau khi cô mệt, nhưng không phải một.”

Cuộc gọi kết thúc trước khi An Nhiên tìm được lời đáp. Cô nổ máy. Đồng hồ trên bảng điều khiển chỉ mười hai giờ kém mười ba. Xe ra khỏi tầng hầm, nhập vào con đường vẫn sáng biển quảng cáo dù các cửa hàng đã đóng. Thành phố sau nửa đêm luôn khiến những việc chưa giải quyết trông như đã bị bỏ quên, nhưng trong nhóm công việc, tin nhắn vẫn xuất hiện liên tục.

Gara đêm đã đối chiếu được giờ thanh toán với đoạn camera cổng kho. Loại lốp được vá chỉ dùng phổ biến trên vài dòng xe tải nhỏ. Công an đang xin thêm camera ở hai giao lộ phía tây và yêu cầu gara giữ nguyên hóa đơn, dữ liệu máy tính tiền cùng bản ghi gốc. Chưa có biển số, chưa xác định tài xế, chưa có dấu hiệu nào chứng minh Hạ Lâm ở trên chiếc xe đó. Mỗi dòng đều là một bước đúng quy trình và cũng là lời nhắc rằng chưa ai tới được chỗ cô ấy.

An Nhiên không trả lời, chỉ chuyển cho Tưởng Nghiên bản ghi thời gian cô đã tổng hợp về lần cuối Hạ Lâm nhắn tin. Sau đó cô tắt thông báo nhóm. Màn hình yên được chưa đầy một phút thì một tệp mới hiện lên trong thư mục chung: “Yêu cầu bảo toàn hồ sơ Minh Uyển – dự thảo”. Người tải lên là Trạch Hành.

Cô mở tệp ngay tại đèn đỏ. Văn bản không có một câu nào bảo vệ danh tiếng của cô. Nó liệt kê rõ hồ sơ gốc, nhật ký truy cập, lịch sử chỉnh sửa, bản sao lưu, quyết định xử lý nội bộ và danh sách người từng được cấp quyền. Ở phần người yêu cầu, anh để trống tên nhưng ghi chú bên lề: “Chỉ ký khi người gửi đã đọc và tự xác nhận phạm vi.” Không có chữ “chờ”. Không có chữ “không được”. Chỉ có một con đường để lời của cô đi tới nơi không thể dễ dàng bị xóa.

Điện thoại sáng lần nữa với tên anh. An Nhiên nhìn cho đến khi đèn chuyển xanh. Xe phía sau bấm còi. Cô đặt máy úp xuống, cho xe chạy tiếp và để cuộc gọi trôi vào danh sách không trả lời.

Cô biết như vậy không công bằng. Trạch Hành đã làm đúng điều anh nói sẽ làm: không đăng thay, không sửa bản nháp, không giành quyền ký. Nhưng hiểu biết ấy ở rất xa, còn cảm giác bị giữ lại nằm ngay dưới da. An Nhiên chưa đủ bình tĩnh để nói chuyện mà không khiến mọi thứ tệ hơn.

Cô ghé xe vào một đoạn đường ven sông, nơi các tòa nhà phía đối diện chỉ còn vài ô cửa sổ sáng. Trong laptop, bản nháp “Về chữ ký trong hồ sơ Minh Uyển” vẫn dừng ở câu cuối. Cô đọc từ đầu đến cuối, không sửa, không đăng, cũng không xóa. Sau đó cô đóng tệp và mở lịch trực của đội. Tên mình vẫn nằm ở cột dự phòng đến sáng.

An Nhiên nhấn vào trạng thái cá nhân, chọn “không nhận ca”, rồi dừng trước ô lý do. Cô gõ: “Tránh ảnh hưởng điều tra.” Nhìn một lúc, cô xóa đi, thay bằng: “Tạm nghỉ theo điều phối.” Ít nhất câu thứ hai không biến sự tồn tại của cô thành một nguy cơ cần loại bỏ.

Phó Nhiên nhắn riêng: “Em đang chuyển tuyến cuộc gọi. Chị đừng tắt máy hẳn, lỡ bên công an cần xác nhận mốc y tế.” Ngay sau đó là một dòng khác, có lẽ được cân nhắc lâu hơn cách cậu thường nhắn: “Và đừng đọc bình luận tối nay.”

An Nhiên không trả lời. Người trên mạng không cần hồ sơ đầy đủ. Một chữ ký, một đoạn video, một khuôn mặt không biết khóc đúng lúc là đủ để họ hoàn thành câu chuyện. Cô từng làm điều tương tự với chủ nuôi: nhìn một cánh cửa đóng, một cái lồng bẩn rồi quyết định ai có lỗi trước khi biết họ đã bị dồn đến đâu.

Đồng hồ đổi sang 0 giờ 17. An Nhiên cất laptop, định đi thẳng về nhà. Đúng lúc cô bật xi-nhan rời lề, chuông khẩn cấp của ứng dụng cứu hộ vang lên. Âm thanh ấy khác mọi cuộc gọi cá nhân, ngắn và sắc, được đặt để không ai có thể nhầm với một thông báo bình thường.

Trên màn hình hiện: “CUỘC GỌI CỨU HỘ – KHU NHÀ HẠ PHONG”. Bên dưới là dòng nhỏ: “Chuyển tiếp từ tuyến dự phòng”. Phó Nhiên chưa kịp gỡ tên cô khỏi hệ thống.

An Nhiên nhấn từ chối.

Chuông tắt. Ba giây sau, nó gọi lại. Cô siết tay quanh vô lăng và nhìn con đường về nhà đang trống phía trước. Tưởng Nghiên đã cho cô tạm nghỉ. Cả đội đang dồn người cho Hạ Lâm. Cô đã nói mình cần rời tuyến trực tiếp để không khiến mọi việc nguy hiểm hơn. Một ca cứu hộ không thể phụ thuộc vào việc cô có chịu nổi cảm giác tội lỗi hay không.

Cô nhấn từ chối lần thứ hai, rồi chuyển thông tin cuộc gọi vào nhóm điều phối. Hệ thống tự tạo bản ghi âm ngắn vì người gọi đã để lại lời nhắn. Một giọng phụ nữ đứt quãng phát ra từ loa xe: “Xin lỗi… tôi không biết số này còn hoạt động không. Con chó của tôi chui qua cửa lưới hỏng, mắc giữa khung sắt ban công và tường. Nó thở rất nhanh. Bảo vệ đã lên nhưng không ai dám kéo. Tôi đã gọi quản lý, họ bảo chờ thợ sáng mai.”

An Nhiên nhìn bản đồ tự mở. Khu nhà Hạ Phong cách cô hai phẩy sáu kilômét.

Lời nhắn vẫn tiếp tục. Phía sau giọng người phụ nữ có tiếng nhiều người nói cùng lúc, tiếng ai đó yêu cầu tắt camera và một tiếng chó rít ngắn rồi im bặt. “Tôi không bỏ nó. Tôi vừa hết ca, tôi ngủ quên, cửa lưới bị bung. Họ đang quay video, họ nói tôi nhốt nó ngoài ban công. Tôi biết tôi sai vì không sửa cửa sớm hơn, nhưng xin đừng để họ mang nó đi. Tôi không biết còn gọi ai.”

Tin nhắn của Tưởng Nghiên hiện lên trong nhóm: “Đã liên hệ bảo vệ khu nhà. Chủ có mặt và đồng ý cứu hộ. Không tự ý tháo khung khi chưa kiểm tra kết cấu. Ai gần nhất xác nhận vị trí.” Sau đó là dấu ba chấm của Phó Nhiên, rồi biến mất. Tất cả những người còn lại đều đang ở phía bên kia thành phố, chạy theo dấu chiếc xe tải màu bạc.

An Nhiên có thể gửi địa chỉ cho nhóm khác, chờ lực lượng tại chỗ đánh giá rồi tiếp tục về nhà. Tạm rời đội là một quyết định hợp lý. Không ai được phép biến một bác sĩ đang mất bình tĩnh thành điều kiện duy nhất để một sinh mạng được cứu.

Nhưng trong cốp xe cô vẫn có túi sơ cứu, dây cố định, găng dày và một tấm đệm gấp. Khu nhà chỉ cách ba phút. Chủ con chó đã nhận phần sai trước cả khi xin người khác đừng phán xét mình. Và tiếng cuối cùng trong bản ghi không phải tiếng kêu của con vật, mà là hơi thở của một người đang cố giữ mình không sụp xuống trước những chiếc điện thoại chĩa vào mặt.

Đèn giao lộ chuyển vàng. Đi thẳng là đường về nhà. Rẽ phải là Hạ Phong.

An Nhiên đặt điện thoại lên giá, bật định vị và gửi vào nhóm một câu: “Tôi ở gần nhất. Tôi chỉ tới đánh giá hiện trường, chờ xác nhận trước khi can thiệp.” Cô không gọi cho Trạch Hành. Cũng không mở lại những cuộc gọi đã bỏ lỡ.

Chiếc xe đang hướng về căn hộ của cô chậm lại giữa ngã tư, đổi xi-nhan rồi quay đầu về phía ô cửa sáng bên kia sông.