Bỏ qua nội dung

Sau Nua Dem Co Nguoi Den Cuu Em

Chương 66 - Chương 66: Cứu Hộ Không Cần Hoàn Hảo

Chương 66: Cứu Hộ Không Cần Hoàn Hảo

Khu nhà Hạ Phong hiện ra sau khúc cua với một dải ban công sáng đèn ở tầng mười một. Từ dưới sân, An Nhiên đã thấy những điện thoại cùng hướng lên đó. Bảo vệ chờ cô ở cổng, xác nhận quản lý ca đêm và chủ căn hộ đều có mặt, khu vực chân tòa nhà đã tạm chắn. Cô đeo thẻ nghề nghiệp, lấy túi sơ cứu, dây cố định, găng dày và tấm đệm gấp rồi yêu cầu ghi giờ vào sổ.

“Căn hộ 1108. Con chó ở khe ngoài ban công, chưa rơi ra phía ngoài,” người bảo vệ nói trong thang máy. “Bên kỹ thuật đang lên.”

“Có ai kéo nó chưa?”

“Có người định dùng cán chổi đẩy vào. Chủ ngăn lại.”

An Nhiên nhìn con số tầng tăng dần. “Từ giờ không ai chạm vào khung, không thò tay vào khe, không bật đèn chớp. Nhờ anh tiếp tục giữ khu vực dưới sân đến khi có xác nhận.”

Cửa thang máy mở ra một hành lang chật người. Một phụ nữ mặc đồng phục xanh nhạt ngồi sát tường, tóc còn hằn nếp mũ trùm, hai tay run đến mức không mở được khóa điện thoại. Ba cư dân đứng quanh cửa căn hộ. Một người đang phát trực tiếp, thấy An Nhiên liền hạ máy rồi lại đưa lên.

“Bác sĩ trên mạng phải không?” ai đó hỏi. “Người ký giấy trả chó ấy?”

An Nhiên nghe rõ từng chữ. Cô cũng nghe tiếng thở gấp, khàn và nhỏ từ phía ban công. Cô đặt túi xuống trước mặt người phụ nữ. “Chị là chủ?”

Người phụ nữ gật đầu. “Tôi tên Ngọc. Nó tên Mít, sáu tuổi, bốn ký tám. Tôi vừa tan ca ở khu tiệt trùng bệnh viện, về rồi ngủ quên trên ghế. Cửa lưới bung từ mép dưới, nó chui ra và mắc vào khung. Tôi biết cửa hỏng mấy hôm rồi. Tôi có gọi thợ nhưng họ hẹn cuối tuần. Là lỗi của tôi.”

“Chị đã nói đủ phần lỗi. Bây giờ tôi cần thông tin.” An Nhiên ngồi xuống ngang tầm mắt cô. “Mít có bệnh tim, bệnh hô hấp, từng co giật hoặc dùng thuốc an thần chưa?”

“Không. Nó chỉ sợ tiếng khoan và người lạ.”

An Nhiên yêu cầu người không hỗ trợ lùi khỏi cửa và tắt phát trực tiếp trong căn hộ. Người đàn ông cầm điện thoại phản đối. Cô chỉ nói: “Anh có thể đứng ngoài vạch bảo vệ. Ánh sáng, tiếng gọi và người chen vào có thể làm nó giãy. Nếu việc quay khiến nó khó thở hơn, anh phải chịu phần trách nhiệm đó.” Anh ta không đáp nhưng đã lùi lại.

Ban công chỉ rộng hơn một mét. Cửa lưới trượt lệch khỏi ray, mép dưới bật ra đủ cho một con chó nhỏ chui qua. Bên ngoài lan can kính là lớp khung sắt trang trí cách tường gần hai gang tay. Mít bị kẹt giữa khung và cột bê tông, phần ngực tựa vào thanh ngang, hai chân sau còn chạm mép sàn kỹ thuật. Chiếc yếm vải quấn lệch, một quai mắc vào đầu vít nhô ra. Mỗi lần có tiếng người, nó cố xoay lại, quai yếm siết chặt hơn.

An Nhiên không đưa tay vào ngay. Cô dùng camera điện thoại gắn vào cán kiểm tra để nhìn từ dưới lên, rồi yêu cầu Ngọc ngồi sau cửa kính, gọi Mít bằng giọng bình thường. Khi căn phòng bớt tiếng, con chó thôi vùng trong vài giây. Đủ để cô thấy đầu vít không đâm vào da; thứ giữ nó lại là quai yếm bị xoắn, còn thanh sắt phía dưới chỉ đang chịu trọng lượng tạm thời.

Kỹ thuật tòa nhà đến với bản vẽ lắp đặt cũ, xác nhận ô khung sát tường là tấm bảo trì tháo được, không phải kết cấu chịu lực. Hai bu-lông dưới đã gỉ; nếu mở cùng lúc, tấm khung có thể bật ra ngoài. An Nhiên yêu cầu nới từng bu-lông, giữ hai điểm neo phía trên, đặt đệm và căng chăn làm lớp chắn thứ hai.

Ngọc nhìn những động tác chuẩn bị, môi trắng bệch. “Hay chị cứ mang nó đi. Mọi người nói tôi không đủ tư cách nuôi nữa.”

An Nhiên luồn một vòng dây mềm qua khe, dừng lại khi Mít gầm rất khẽ. “Tôi không có quyền mang chó có chủ đi chỉ vì hành lang đang ồn. Nhưng sau khi đưa nó ra, chị phải đưa đi kiểm tra, sửa cửa trước khi cho nó lại gần ban công và không để nó một mình ở đây cho đến lúc có chắn an toàn.”

“Tôi sẽ làm.”

“Chị cần ký vào biên bản và gửi ảnh sửa chữa cho quản lý.”

Ngọc gật đầu, không còn xin lỗi liên tục nữa. Cô ngồi phía bên kia cửa kính, cầm túi thức ăn và gọi từng tiếng ngắn. An Nhiên quấn dây thành vòng đỡ dưới bụng con chó, không kéo, chỉ giữ để nếu chân sau trượt thì trọng lượng không dồn vào quai yếm. Người kỹ thuật nới bu-lông dưới cùng. Kim loại kêu một tiếng khô khiến Mít giật mạnh, chân sau trượt khỏi mép sàn.

Vòng dây căng lên trong tay An Nhiên. Cổ tay cô đau nhói, nhưng con chó không rơi xuống. Tấm khung cũng không bật ra vì hai điểm neo trên vẫn còn nguyên. “Dừng dụng cụ. Cho nó thở lại.”

Không ai nói gì. Ngọc tiếp tục gọi Mít, lần này không khóc. An Nhiên chờ nhịp thở của con chó chậm hơn, rồi dùng kéo đầu tù cắt quai yếm mắc vào vít. Phần yếm bung ra nhưng Mít vẫn không thể quay đầu vì khoảng trống quá hẹp. Cô yêu cầu kỹ thuật chỉ nhấc cạnh dưới tấm bảo trì vào phía trong ba phân, vừa đủ tạo góc thoát, còn bảo vệ giữ chăn chắn sát mép.

“Bây giờ, chị gọi nó lùi về phía chị.”

Ngọc đặt hai tay xuống sàn. “Mít, về đây. Không sao. Về với chị.”

Con chó co chân trước, trượt một lần rồi khựng lại. An Nhiên không kéo mạnh. Cô nâng vòng đỡ theo hướng thân nó, đẩy nhẹ phần vai khỏi thanh ngang và để nó tự tìm điểm đặt chân. Khi tấm khung được nhấc thêm một khoảng nhỏ, Mít lọt qua khe, lao vào phía trong và va lên tấm đệm.

Ngọc định ôm chặt nhưng An Nhiên chặn tay cô, phủ khăn lên thân con chó trước, giữ cổ thẳng và kiểm tra niêm mạc, nhịp tim, phản xạ chân. Mít run dữ dội, thở nhanh nhưng đều. Không có chảy máu rõ, không mất phản xạ và không có dấu gãy xương khi sờ nắn sơ bộ. Vùng ngực có vết hằn đỏ do quai yếm và cần được kiểm tra thêm vì đã bị ép trong khe không rõ bao lâu.

“Đưa ra được không có nghĩa là đã an toàn,” An Nhiên nói. Ngọc ký đồng ý chuyển Mít đến phòng khám trực đêm. Bảo vệ ký xác nhận hiện trường và giữ chiếc yếm đã cắt cùng ảnh đầu vít, phòng trường hợp có tranh chấp về trách nhiệm bảo trì.

Điện thoại An Nhiên rung trong túi. Tưởng Nghiên cập nhật rằng camera giao lộ phía tây chỉ ghi được một xe tải bạc đi qua, biển số bị bùn che và chưa thể xác nhận có liên quan Hạ Lâm. Bên dưới, Trạch Hành gửi mẫu xác nhận ngắn cho quản lý Hạ Phong, nhắc chỉ ghi điều đã quan sát, không kết luận bỏ rơi hoặc ngược đãi khi chưa có căn cứ. Anh không gọi lại. An Nhiên đọc, chuyển mẫu cho bảo vệ rồi cất máy.

Ngoài hành lang, có người hỏi con chó có bị chủ bỏ đói không, có người muốn biết đội sẽ tịch thu nó chứ. An Nhiên đặt lồng vận chuyển đã lót khăn cạnh cửa và nói đủ lớn để mọi người nghe: “Con chó gặp tai nạn do cửa lưới hỏng và sự chậm trễ sửa chữa. Chủ có lỗi trong việc không bảo đảm an toàn, nhưng hiện chưa có căn cứ nói cô ấy cố tình nhốt hoặc bỏ rơi. Tối nay cô ấy đã gọi bảo vệ, ngăn người khác kéo con vật và đồng ý đưa đi khám. Hai phần đó cùng tồn tại.”

Một phụ nữ lớn tuổi ở căn đối diện đưa Ngọc đôi dép. Người đàn ông từng phát trực tiếp không xin lỗi, chỉ tắt màn hình. Không ai bỗng trở nên tốt hơn, nhưng hành lang đã thôi là phòng xử án trong lúc chiếc lồng được đưa vào thang máy.

Trên đường xuống, Ngọc ôm túi niêm phong đựng chiếc yếm bị cắt, hỏi nhỏ: “Chị có nghĩ người ta sẽ tin tôi không?”

“Tôi không biết.” An Nhiên nhìn số tầng giảm dần. “Nhưng chị không thể sửa cửa bằng cách khiến tất cả tin mình ngay tối nay. Chị sửa nó vì Mít cần một căn nhà an toàn hơn. Những việc còn lại làm từng bước.”

“Còn chị?”

Câu hỏi đến quá thẳng. An Nhiên nhìn hình mình trên cửa thép: tóc rối, áo khoác không có phù hiệu đội, dưới mắt là quầng thâm của nhiều đêm chưa kết thúc. “Tôi cũng đang học làm từng bước.”

Tại sảnh, An Nhiên bàn giao Mít cho xe phòng khám trực, kèm tình trạng, mốc thời gian và hình ảnh hiện trường. Ngọc hứa gửi biên nhận khám cùng ảnh cửa đã sửa. An Nhiên nhắc cô lưu video, không đôi co và không xóa tin nhắn đã gọi thợ.

Khi xe rời sân, An Nhiên nhìn lên ban công tầng mười một. Khung bảo trì đã được cố định tạm, cửa lưới được chặn và biên bản có đủ chữ ký. Ca cứu hộ không đẹp, không có tiếng vỗ tay hay lời xin lỗi đủ lớn. Nhưng con chó được đưa ra bằng một phương án có kiểm tra, người chủ không bị tước quyền vì đám đông kết luận trước, còn phần lỗi cần sửa vẫn được ghi rõ.

Điện thoại rung thêm lần nữa. Phó Nhiên gửi một đường dẫn: “Có cư dân đăng video gốc rồi. Sáu phút, không cắt. Bắt đầu từ trước lúc chị tới.”

Ảnh xem trước dừng ở cảnh Ngọc ngăn hàng xóm dùng cán chổi, một tay vẫn gọi Mít trong tiếng người khác ép cô nhận đã bỏ nó. Tiêu đề video viết: “Chúng ta đã nhìn thấy quá nhanh và giúp quá chậm.”

Lượt xem tăng từng phút. Phó Nhiên nhắn tiếp: “Tên chị đã bị gắn vào bình luận. Họ đang hỏi về hồ sơ Minh Uyển.”

Dưới ánh đèn sảnh, An Nhiên mở lại dự thảo yêu cầu bảo toàn chứng cứ của Trạch Hành. Lần này cô không đóng nó ngay.