Sau Nua Dem Co Nguoi Den Cuu Em
Chương 64 - Chương 64: Một Lần Công Khai
Con trỏ trên màn hình chớp đều sau tên Bạch Giai, như một đèn báo chưa chịu tắt. An Nhiên nhìn câu mở đầu của bản tự nhận trách nhiệm thêm một lúc, rồi kéo chiếc laptop của mình lại. Cô không mở thư mục dữ liệu Hạ Lâm gửi. Cô mở tệp hồ sơ cũ mang mã ca bệnh mà suốt nhiều năm cô chỉ nhớ bằng một chữ ký.
Bản quét hiện ra với mép giấy lệch, dấu xác nhận mờ và tên cô nằm ở cuối trang. Phần nội dung phía trên đã bị cắt khỏi bản đang lan trên mạng, nhưng ngay cả trong bản đầy đủ, chữ ký ấy vẫn là thật. An Nhiên đặt hai tay lên bàn để giữ chúng khỏi siết lại. Cô từng nói với mình rằng mình rời Minh Uyển là đã trả giá. Cô đã xem những ca cứu hộ về sau như một cách bù đắp. Nhưng một việc tốt về sau không thể tự động biến sự im lặng trước đó thành đúng.
“Tôi cũng sẽ viết,” cô nói.
Bạch Giai không hỏi viết gì. Ánh mắt cô đi từ tệp hồ sơ tới điện thoại vẫn nằm sát tay An Nhiên. “Viết để đăng hay viết để biết mình định nói gì?”
“Để đăng.” An Nhiên nói thẳng, nhưng giọng khô hơn cô tưởng. “Tôi sẽ xác nhận chữ ký là của tôi. Tôi đã ký giấy khi chưa kiểm tra đủ căn cứ, sau đó biết vụ việc bị xử lý nội bộ mà không yêu cầu mở lại. Tôi không biết những phần hồ sơ nào bị sửa, không biết ai ra quyết định cuối cùng, nhưng phần tôi im lặng là sự thật. Tôi sẽ không chờ Chu Tịnh Dư hoặc PawCare kể nó thay tôi.”
Trạch Hành đặt tập giấy xuống. “Không phải tối nay.”
Câu trả lời đến quá nhanh. An Nhiên quay sang anh. Trạch Hành không tránh mắt, nhưng cũng không dịu giọng. “Bài của Bạch Giai vừa bị chặn. PawCare biết có người đang hỏi về Minh Uyển. Hạ Lâm còn mất tích. Nếu cô đăng một lời xác nhận gắn vụ cũ với hiện tại, họ sẽ biết chúng ta đã nối được hai tuyến. Người giữ dữ liệu có thể xóa tiếp. Người đang giữ Hạ Lâm, nếu có, có thể chuyển cô ấy khỏi khu kho.”
“Tôi không nhắc Hạ Lâm, không nhắc dữ liệu, không nhắc Chu.”
“Họ không cần cô viết tên.” Trạch Hành kéo ghế lại gần, chỉ vào mốc thời gian trên màn hình. “Cô bị tấn công bằng hồ sơ cũ đúng lúc nhân chứng biến mất. Cô tự công khai ngay sau khi tòa soạn hỏi PawCare. Chỉ cần ghép thời điểm, họ sẽ hiểu cô đã có thêm thứ gì đó. Chưa kể mọi câu cô viết có thể được dùng để buộc cô nhận toàn bộ trách nhiệm trước khi bản gốc được phục hồi.”
An Nhiên nghe thấy từng lý do. Chúng đều hợp lý, chính xác và khiến cô khó chịu hơn một lời cấm đoán vô căn cứ. Nhiều năm trước, cha cô cũng từng dùng những từ tương tự: chưa phải lúc, để người lớn xử lý, đừng tự làm hỏng tương lai. Chu Tịnh Dư nói rằng im lặng vài ngày sẽ giữ được phòng khám, rồi vài ngày kéo thành nhiều năm. Bây giờ Trạch Hành chỉ khác họ ở chỗ anh nói rõ nguy cơ, nhưng kết luận vẫn là cô phải chờ.
Điện thoại chung rung lên trước khi cô đáp. Tưởng Nghiên gọi từ khu kho cũ. Camera cổng thứ hai đã trích xuất được một đoạn lúc không giờ bốn mươi mốt: chiếc xe tải nhỏ đi vào đường phụ giữa hai dãy nhà kho, cửa sau trái có vệt lõm và đèn phản quang thiếu một góc. Mười bảy phút sau, một xe cùng kích thước đi ra ở cổng phía tây, nhưng góc máy chỉ thấy bên phải nên không thể xác định có phải cùng xe. Một gara đêm gần đó nhớ đã vá lốp cho xe tải màu bạc, thanh toán tiền mặt, tài xế đội mũ và không để lại số điện thoại.
“Có camera trong gara không?” Trạch Hành hỏi.
“Có, nhưng góc quay chỉ lấy khu quầy. Tôi đang xin bản gốc và đối chiếu giờ thanh toán. Công an đã nhận thông tin, chưa cho đội tự đến hỏi kho.” Tưởng Nghiên dừng một nhịp. “Vẫn không có tin của Hạ Lâm.”
An Nhiên nhìn màn hình điện thoại tối đi. Mỗi manh mối đều tiến thêm nửa bước rồi dừng trước một cánh cửa khác. Cô biết công khai không thể thay việc tìm người. Cô cũng biết sự im lặng của mình đã từng giúp một cánh cửa đóng lại rất lâu. Hai điều ấy cùng đúng, không điều nào làm điều kia nhẹ hơn.
Phó Nhiên xoay màn hình bảng thời gian về phía Trạch Hành, nhưng không chen vào. Bạch Giai lưu bản của mình rồi nói: “Lời nhận trách nhiệm không phải bài điều tra. Có thể viết trong phạm vi hẹp: việc cô đã làm, việc cô không biết, việc cô yêu cầu được kiểm tra. Không đưa tài liệu nhạy cảm, không suy đoán động cơ. Nhưng anh ấy đúng ở một điểm: thời điểm đăng cũng là thông tin.”
“Vậy phải chờ đến bao giờ?” An Nhiên hỏi. “Đến khi tìm được Hạ Lâm? Đến khi phục hồi được hồ sơ? Đến khi tòa soạn cho phép Bạch Giai viết? Hay đến khi Chu đăng thêm một bản cắt ghép và bảo tôi im lặng là vì có tội?”
Trạch Hành đáp sau một khoảng ngắn. “Đến khi chúng ta tách được ba việc. Một: lời nhận phần sai của cô. Hai: yêu cầu mở lại hồ sơ Minh Uyển. Ba: dữ liệu liên quan PawCare và Hạ Lâm. Ba việc ấy có thể công khai gần nhau, nhưng không được trộn thành một lời thú nhận khiến bên kia vừa đoán được chứng cứ, vừa có cơ hội nói cô đang trả thù.”
“Anh muốn biến lời của tôi thành một văn bản đã được gọt hết phần thật.”
“Tôi muốn nó đứng được khi người ta cố xé từng câu.” Trạch Hành nói. “Công khai đúng cách không phải nói ít đi để bảo vệ danh tiếng. Là nói đủ để không ai dùng phần cô nhận lỗi che mất phần người khác phải trả lời.”
An Nhiên mở một tệp trắng. Cô gõ tiêu đề: “Về chữ ký trong hồ sơ Minh Uyển”. Dòng đầu tiên được viết chậm hơn bất kỳ bệnh án nào cô từng ghi: Chữ ký ở cuối giấy xác nhận đang được chia sẻ là chữ ký của tôi. Cô xuống dòng, viết rằng tại thời điểm ký, cô đã không kiểm tra đầy đủ căn cứ để bảo đảm việc trả con vật là an toàn. Cô viết rằng sau đó cô biết hồ sơ được xử lý nội bộ nhưng đã không kiên quyết yêu cầu làm rõ. Cô không viết mình là nạn nhân. Cô cũng không viết mình là người duy nhất có lỗi.
Đến đoạn cuối, cô thêm một câu: Tôi đề nghị cơ quan có thẩm quyền và đơn vị lưu trữ bảo toàn toàn bộ hồ sơ gốc, nhật ký chỉnh sửa và những quyết định liên quan. Trạch Hành đọc từ phía đối diện. Anh chỉ vào hai chữ “đề nghị” rồi bảo cô cần xác định nơi tiếp nhận trước khi đăng, đồng thời gửi yêu cầu bảo toàn chứng cứ bằng kênh có xác nhận. Nếu đăng trước mà không gửi chính thức, Minh Uyển có thể nói đó chỉ là một phát ngôn mạng xã hội. Nếu gửi sai nơi, họ có thể trì hoãn bằng thủ tục.
“Tôi có thể gửi trong tối nay,” An Nhiên nói.
“Có thể. Nhưng bản công khai phải chờ ít nhất đến khi yêu cầu được ghi nhận và đội tìm kiếm xác nhận bài đăng không làm thay đổi kế hoạch bảo vệ Hạ Lâm.”
“Lại là chờ.”
“Là tạo dấu vết trước khi cho đối phương biết cô đã bước vào.”
Câu nói ấy đáng lẽ phải khiến cô nhớ chính anh đã giúp đội giữ từng biên bản, từng khung hình và từng quyền tiếp cận hợp pháp. Nhưng sự mệt mỏi làm những lớp nghĩa mỏng đi. An Nhiên chỉ nghe thấy một người khác đang quyết định lúc nào cô được phép nói về lỗi của mình. Cô đóng nắp laptop một nửa. “Anh có biết điều đáng sợ nhất không? Không phải họ nói tôi sai. Tôi đã sai. Điều đáng sợ là mỗi người đều có một lý do rất đúng để bảo tôi im thêm một ngày.”
Trạch Hành nhìn cô, nét mặt không thay đổi, chỉ có bàn tay đang giữ cây bút siết chặt hơn. “Tôi không bảo cô im. Tôi bảo cô đừng trao cho họ một lời thú nhận trước khi chúng ta giữ được người và giữ được hồ sơ.”
“Nếu phải đợi mọi thứ an toàn mới nhận lỗi, thì chẳng bao giờ có lúc an toàn.”
“Nếu nhận lỗi theo cách làm một nhân chứng gặp nguy hiểm hơn, đó không còn chỉ là quyền của cô.”
Căn phòng lặng đi. Câu ấy chạm đúng nơi An Nhiên không thể phản bác. Hạ Lâm vẫn chưa được tìm thấy, còn Diệp Vân đã phải trốn chỉ vì giữ một bản sao. An Nhiên không muốn biến trách nhiệm thành một hành động chỉ giúp cô nhẹ lòng. Nhưng cô cũng không chịu nổi việc quá khứ một lần nữa được đóng gói thành tài liệu nội bộ do người khác quyết định thời điểm mở ra.
Bạch Giai kéo bản nháp của An Nhiên về phía mình, không sửa chữ nào. “Đừng đăng trong cơn bị dồn. Nhưng đừng xóa. Ngày mai đọc lại, cô sẽ biết câu nào là trách nhiệm và câu nào là vết thương đang nói.”
An Nhiên lưu tệp vào máy cá nhân, đặt mật khẩu riêng và gửi bản sao cho chính mình. Sau đó cô mở nhóm công việc của đội. Những tin nhắn mới tiếp tục hiện: ảnh gara, mốc không giờ bốn mươi mốt, danh sách biển số cần loại trừ, yêu cầu không tiếp cận khu kho khi chưa được phép. Mỗi dòng đều nhắc rằng người khác đang làm phần việc của họ, còn phần của cô vẫn mắc giữa nói và chờ.
“Tôi sẽ gửi yêu cầu bảo toàn hồ sơ,” cô nói. “Nhưng lời công khai là của tôi. Tôi không đồng ý để nó bị trì hoãn vô thời hạn.”
“Tôi cũng không đồng ý,” Trạch Hành đáp. “Tôi sẽ soạn kênh gửi ngay bây giờ. Còn bài đăng, tối nay không được đưa lên.”
An Nhiên đứng dậy. Chiếc ghế cọ xuống sàn nghe khô và sắc. Cô nhìn anh, cố tìm trong câu nói ấy phần tin tưởng mà những tháng qua cô đã học cách nhận ra. Nhưng đêm nay, giữa một người mất tích và một chữ ký bị kéo trở lại, cô chỉ thấy một ranh giới anh dựng lên trước mặt mình.
“Anh vẫn nghĩ tôi sẽ làm hỏng mọi thứ nếu không có anh giữ lại,” cô nói.
Trạch Hành không trả lời ngay. Khoảng im lặng ngắn ấy đủ để câu nói biến thành điều An Nhiên tin là thật. Cô cầm laptop, rời khỏi bàn và khép cửa phía sau. Trên màn hình chưa tắt, bản nháp của cô vẫn dừng ở câu cuối: Tôi không yêu cầu được miễn trách nhiệm. Tôi chỉ yêu cầu sự thật không còn được quyết định bởi những người đã từng bảo tôi im lặng.
