Bỏ qua nội dung

Sau Nua Dem Co Nguoi Den Cuu Em

Chương 53 - Chương 53: Tin Đồn Về Bác Sĩ Tạ

Chương 53: Tin Đồn Về Bác Sĩ Tạ

Điện thoại của Phó Nhiên rung lên trước khi xe tuần tra kịp chuyển bánh. Màn hình sáng trắng trong khoang xe tối, một thông báo nối tiếp một thông báo, nhanh đến mức dòng cũ chưa kịp biến mất thì dòng mới đã chồng lên. Cậu nhìn nó hai giây, rồi sắc mặt đổi hẳn. “Chị Nhiên, có người đang gọi chị là bác sĩ từng ký trả một con vật về nơi nguy hiểm.”

Bốn giờ lẻ năm. Sau cánh cổng, đèn nhà xưởng bật kín. Hạ Lâm ngồi ở hàng ghế sau xe tuần tra, còn túi chứng cứ chứa điện thoại cũ nằm ngoài tầm với của mọi người. Cán bộ yêu cầu đưa cô rời khu vực, giữ liên lạc với bệnh viện và đề nghị đội chờ yêu cầu lấy lời khai chính thức.

An Nhiên nhìn cánh cổng rồi hỏi Trạch Hành: “Lệnh kiểm tra?” Anh lắc đầu. Tin nhắn cầu cứu đã được bổ sung, nhưng việc hỗ trợ một nhân chứng ra ngoài không tạo ra quyền mở khu B, kho C hay dãy lồng. Bốn lồng không có trong sổ vẫn ở phía bên kia, còn mốc năm giờ đang đến gần.

“Chúng ta giữ vị trí quan sát, không bám theo xe của Hạ Lâm, không vào cổng.” Trạch Hành nói đủ để cả nhóm nghe. “Bạch giữ bản gốc đường link, ảnh chụp và thời gian đăng. Phó Nhiên không bình luận bằng tài khoản đội.”

“Em còn chưa đọc hết.” Phó Nhiên siết điện thoại. “Nhưng nó đang lên rất nhanh.”

An Nhiên chìa tay. Bài đầu tiên mang tiêu đề: BÁC SĨ TỪNG ĐẨY CHÓ VỀ CHỖ CHẾT ĐANG DẪN ĐẦU NHÓM CỨU HỘ. Bên dưới là tờ xác nhận y tế bị cắt mất phần đầu, chỉ còn tên Minh Uyển, kết luận ngắn và chữ ký Tạ An Nhiên. Một mũi tên chỉ vào dòng “đủ điều kiện bàn giao về nơi cư trú”. Bên cạnh là khung hình cũ lúc cô kéo lồng khỏi tay một người chủ, được ghép như bằng chứng cô vẫn tự quyết số phận thú cưng.

Đầu ngón tay An Nhiên lạnh đi. Mùi sát trùng trên cổ tay áo kéo cô về hành lang cũ của Minh Uyển: ánh đèn trắng, tập hồ sơ đặt vội, tiếng Chu Tịnh Dư nói chỉ là thủ tục bàn giao. Cô biết chữ ký ấy. Nét hất quá mạnh ở chữ cuối thuộc về một ngày cô đã ký khi đầu óc còn chạy theo ca cấp cứu khác.

“Ảnh là thật?” Bạch Giai hỏi qua loa ngoài. Giọng cô không mềm đi, cũng không sắc hơn. Đó là giọng của một người cần xác định phần nào có thể kiểm chứng trước khi cảm xúc kịp làm hỏng việc.

An Nhiên trả điện thoại cho Phó Nhiên. “Chữ ký là của tôi.”

Khoang xe im lại. Ngoài đường, một chiếc xe tải đi ngang làm luồng sáng quét qua gương mặt từng người. Phó Nhiên mở miệng rồi ngậm lại. Tưởng Nghiên từ đầu dây bên kia hỏi: “Còn phần kết luận?”

“Tôi đã ký giấy xác nhận.” An Nhiên nghe giọng mình khô, nhưng không né. “Con chó sau đó được trả về nơi không an toàn. Tôi không biết bản đang lan có phải toàn bộ hồ sơ hay không. Tôi cũng không thể nói nó hoàn toàn giả.”

“Đừng ai dùng chữ giả mạo lúc này,” Bạch Giai nói. Ba đường link khác nhau dùng cùng mô tả, sai cùng một dấu chấm và xuất hiện trong bảy phút. Nhiều bình luận lặp cụm “bác sĩ Tạ có tiền án nghề nghiệp”, dù vụ cũ chưa từng có kết luận kỷ luật công khai. Có người đã chuẩn bị nội dung, nhưng chưa thể quy cho ai. Bạch sẽ lưu toàn bộ và tìm nguồn đầu tiên; đội không được kéo Hạ Lâm, lô xanh hay cơ sở ngoại ô vào phản hồi.

“Họ muốn chúng ta im vì sợ, hoặc nói quá tay rồi tự phá mình.” Trạch Hành nhìn ảnh cắt ghép trên màn hình. “Hai cách đều có lợi cho họ.”

Ngón cái An Nhiên dừng trên gáy sổ. Mấy phút trước, cô còn ghi từng chuyển động sau cổng bằng những từ không vượt quá điều mắt thấy. Giờ quá khứ của cô bị đóng thành một kết luận có sẵn. Đáng sợ nhất là nó không hoàn toàn bịa: một chữ ký thật buộc cô phải chọn giữa che phần đúng và phơi phần mình chưa đủ sức đối diện.

Trang của đội bắt đầu nhận hàng trăm bình luận. Một nhà tài trợ hỏi tạm gỡ logo khỏi bài ghim. Hai chủ nuôi nhắn riêng, một người hỏi đội có giấu chuyện bác sĩ từng bị đình chỉ, người kia chỉ viết: “Tôi cần biết thú cưng của tôi từng được ai khám.” Tin đồn không cần thuyết phục tất cả; nó chỉ cần khiến từng người chậm lại khi đội cần họ tin vào quy trình.

Một cán bộ hỏi người cung cấp đánh giá ban đầu về các lồng có phải An Nhiên hay không. Trạch Hành đáp rằng thông tin về bốn lồng đến từ lời Hạ Lâm, ảnh mã niêm phong và quan sát độc lập; chuyên môn của An Nhiên chưa thay thế kiểm tra chính thức. Anh không yêu cầu ai bỏ qua quá khứ của cô, chỉ giữ chuỗi chứng cứ không phụ thuộc vào danh tiếng một cá nhân.

An Nhiên nhìn anh. Trạch Hành chỉ khẽ gật, như nhắc rằng cô vẫn còn việc phải làm. Cô mở sổ, ghi giờ bài đăng đầu tiên, tên tài khoản, nội dung tiêu đề và phần hồ sơ bị cắt. Chữ viết ban đầu hơi lệch, đến dòng thứ ba mới trở lại đều. “Tôi sẽ lập bản tường trình nội bộ về vụ cũ,” cô nói. “Nhưng chưa đăng gì khi chưa lấy được hồ sơ đầy đủ.”

Phó Nhiên bật ra: “Nếu mình im, họ sẽ coi là thừa nhận.”

“Tôi có phần phải thừa nhận.” An Nhiên ngước lên. “Nhưng không phải theo câu họ viết hộ.”

Tưởng Nghiên chỉ phân công: Phó Nhiên chặn từ khóa chứa thông tin cá nhân và lưu các lời đe dọa; Bạch xác minh nguồn; Trạch Hành soạn thông báo ngắn rằng đội đang rà soát tài liệu và mọi hoạt động cứu hộ đều có biên bản. Tưởng Nghiên sẽ gọi trực tiếp cho các chủ nuôi đang có ca chăm sóc.

“Còn ở đây?” An Nhiên hỏi.

“Giữ người quan sát từ khu vực công cộng cho đến khi có quyết định mới.” Tưởng Nghiên đáp. “Nhưng em rời vị trí camera nhận diện. Xe mình đã bị ghi biển số. Phó Nhiên bàn giao đoạn quay gốc cho cán bộ, không đăng.”

Họ lùi xe về phần đường tối hơn nhưng vẫn nhìn được cổng. Bốn giờ hai mươi bảy, một xe khung kín tiến ra. Người quản lý nói cơ sở cần giao “thiết bị phục hồi” theo lịch. Cán bộ yêu cầu chứng từ và ghi biển số; sau vài phút, xe lùi vào. Không ai biết trong thùng có gì. Nó chưa rời đi không có nghĩa bốn lồng an toàn, chỉ có nghĩa bước chuyển đầu tiên phải để lại dấu vết.

Một bài mới đưa thêm ghi chú đánh máy, khẳng định An Nhiên từng bị Minh Uyển buộc thôi việc vì sai phạm nghiêm trọng. Bạch chỉ ra phần ngày tháng khác phông, tên người tiếp nhận bị che và số hồ sơ thiếu hai ký tự. “Hồ sơ cắt ghép,” cô nói. “Nhưng có phần thật bên trong. Muốn phản bác phải có bản gốc.”

Bản gốc nằm ở Minh Uyển, nơi từng khóa quyền tra cứu của An Nhiên. Cố Minh Du chỉ có vài ghi chú, còn Chu Tịnh Dư biết hồ sơ bị sửa nhưng chưa chịu nói. Kỷ không cần thắng trong một đêm. Hắn chỉ cần kéo đội vào tự vệ và khiến mọi cơ quan nhận tài liệu phải mất thêm thời gian kiểm tra người đưa tin.

Cô nhìn đồng hồ. Bốn giờ ba mươi chín. “Bạch, lưu cả bài mới. Đừng liên hệ người đăng bằng danh nghĩa của tôi. Trạch Hành, trong thông báo của đội chỉ nói chúng ta đang xác minh và sẽ chịu trách nhiệm với thông tin chính thức. Không nói tôi vô tội.”

Phó Nhiên quay sang. “Chị không sợ người ta tin hết sao?”

“Sợ.” An Nhiên đáp. Cô nhìn về dãy đèn sau cổng, nơi những sinh mạng không thể tự lên mạng nói mình đã được đưa vào bằng mã nào. “Nhưng tôi càng sợ vì muốn giữ tên mình mà làm hỏng chứng cứ của họ.”

Trạch Hành khép máy tính bảng sau khi gửi bản thông báo cho Tưởng Nghiên duyệt. Bàn tay anh đặt trên mép ghế giữa hai người, không chạm vào cô. “Tin đồn có thể khiến người ta nghi ngờ cô. Nó không thay đổi thời gian ảnh được gửi, mã niêm phong hay lời Hạ Lâm đã nói trước camera.”

“Nhưng nó thay đổi cách họ nhìn những thứ đó.”

“Vậy mình khiến từng thứ đứng được mà không cần họ thích cô.”

Câu nói không làm ngực An Nhiên nhẹ đi. Nó chỉ đặt cho cô một mặt đất đủ cứng để tiếp tục đứng. Cô cúi xuống hoàn tất bản ghi sự kiện, ghi rõ mình là người có liên quan đến một hồ sơ nghề nghiệp đang bị phát tán và đề nghị mọi đánh giá chuyên môn tiếp theo ở cơ sở phải có thêm bác sĩ độc lập. Khi đưa trang giấy cho cán bộ chụp lưu, cô không bỏ dòng ấy đi.

Năm giờ còn mười ba phút, điện thoại riêng của An Nhiên rung. Không phải bình luận, không phải Bạch, cũng không phải số lạ. Trên màn hình hiện một chữ cô đã né nhìn suốt nhiều tháng: Ba. Cuộc gọi tắt sau ba hồi chuông rồi lập tức gọi lại. Lần này cô nghe máy.

Đầu dây bên kia im đến mức cô nghe rõ tiếng bát đũa chạm rất khẽ, như thể trong căn nhà ấy có một bữa sáng được dọn ra quá sớm hoặc một bữa tối chưa từng kết thúc. Tạ Quốc Vinh không hỏi bài đăng có thật hay không. Ông nói bằng giọng thấp, gọn và quen thuộc: “An Nhiên, về nhà ngay khi con rời được chỗ đó.”

Cô siết điện thoại. “Con đang làm việc.”

“Ba biết.” Một khoảng dừng ngắn nằm giữa hai người. “Nhưng trước khi con nói bất cứ điều gì về hồ sơ năm đó, con phải về nhà. Có chuyện con chưa từng được biết.”