Bỏ qua nội dung

Sau Nua Dem Co Nguoi Den Cuu Em

Chương 52 - Chương 52: Người Giữ Chìa Khóa

Chương 52: Người Giữ Chìa Khóa

Chùm chìa khóa rơi xuống nền bê tông tạo thành một chuỗi âm thanh sắc và dài, chiếc nọ va vào chiếc kia rồi dội lên các khung kim loại bọc nhựa xám. Cánh cửa phụ khép lại trước khi An Nhiên kịp nhìn rõ người đàn ông đứng sau Hạ Lâm. Phần sân vừa sáng lên lại bị cắt khỏi tầm mắt, chỉ còn camera trên trụ cổng chĩa thẳng về phía chiếc xe tắt đèn của họ.

Ngón tay An Nhiên siết quanh mép cuốn sổ. “Cán bộ cũng thấy cô ấy bị đưa vào trong?”

Trạch Hành hạ kính vừa đủ để nghe bộ đàm từ xe tuần tra phía trước. Một cán bộ xác nhận camera gắn ngực đã ghi lại Hạ Lâm, chùm chìa khóa và người đàn ông áp sát sau khi gọi đúng tên cô. Nhưng từ khoảng cách hiện tại, họ chưa thể kết luận cô bị khống chế. Hạ Lâm vẫn là nhân viên trong khu vực làm việc; một câu gọi tên và một cánh cửa đóng lại chưa đủ để biến thành căn cứ xông vào.

“Chưa đủ không có nghĩa là không làm gì,” An Nhiên nói.

“Đúng.” Trạch Hành nhìn màn hình điện thoại. “Việc đầu tiên là xác định cô ấy có yêu cầu được giúp hay không.”

Ba giờ ba mươi ba, Bạch Giai gọi tới. Một tài khoản cũ vừa gửi vào hộp thư bảo mật đã dùng từ lần nhận tọa độ Kho Đông Thành. Tệp đính kèm là bức ảnh rung, chụp rất gần dải niêm phong xanh bốn ô. Ở góc ảnh có nửa chiếc chìa khóa đầu vuông và bóng ngón tay che ống kính. Dòng chữ không dấu nằm dưới ảnh: “TOI GIU KHOA B VA C. HO THAY TOI CHUP. DUNG GOI SO CHINH.”

Hạ Lâm chưa bị lấy chiếc điện thoại cũ. Cô cũng chưa mất khả năng gửi tin, ít nhất vào thời điểm bức ảnh được chuyển đi. Trạch Hành yêu cầu Bạch lưu nguyên tệp, thời gian máy chủ và toàn bộ phần đầu thư trước khi phản hồi. Anh đọc cho cô một câu ngắn: “Cô có đang bị giữ trái ý muốn không? Cô có muốn công an tiếp cận để đưa cô ra ngoài không?”

Tin nhắn đi gần hai phút mới có hồi âm. “TOI MUON RA. NHUNG ME TOI DANG O VIEN. HO BIET PHONG.”

Nỗi gấp gáp trong An Nhiên đổi hình. Nó không còn chỉ là cánh cửa đóng trước một nhân chứng, mà là sợi dây kéo từ khu đất này đến một giường bệnh nào đó trong thành phố. Hạ Lâm đã trực tiếp vận chuyển thú cưng cho PawCare, đã giữ im lặng và giúp hệ thống ấy tồn tại. Nhưng cô cũng đang bị buộc phải cân những con vật trong lồng với sự an toàn của người mẹ phụ thuộc vào mình. Đêm nay, ranh giới giữa người cứu và người gây hại nằm ngay trong một bàn tay đang giữ chìa khóa.

Tưởng Nghiên nhận thông tin bệnh viện, khoa điều trị và tên người mẹ qua kênh riêng. Cô phối hợp với đầu mối công an tại thành phố, đề nghị bệnh viện xác minh người bệnh, hạn chế cung cấp số phòng cho người lạ và bố trí bảo vệ đi qua khu vực. Không ai hứa rằng một cuộc gọi là đủ bảo vệ lâu dài. Họ chỉ dựng lớp an toàn đầu tiên để Hạ Lâm có thể tự quyết định bước tiếp theo.

Trong lúc chờ, khu đất đổi nhịp. Đèn nhà xưởng tắt từng dãy rồi sáng lại ở phần sâu hơn. Hai nhân viên đẩy một xe khung trống từ khu tiếp nhận sang phía tường đông. Phó Nhiên tiếp tục quay ở tiêu cự cố định và báo qua bộ đàm rằng trên tay một người có cuộn dải xanh mới, chưa bóc lớp giấy lót.

An Nhiên ghi đúng điều cậu nhìn thấy. Cô không viết “thay niêm phong” dù từng nét bút đều muốn lao tới kết luận ấy. Bên cạnh, Trạch Hành gửi bổ sung bức ảnh và tin nhắn cầu cứu cho cán bộ phụ trách, yêu cầu ghi rõ đây là đề nghị hỗ trợ của một người cụ thể, tách khỏi yêu cầu kiểm tra cơ sở đang chờ ký. Hai việc liên quan với nhau, nhưng không thể nhập làm một chỉ vì họ đang sốt ruột.

Ba giờ bốn mươi sáu, bệnh viện phản hồi. Người mẹ đã được xác minh đang nằm điều trị, chưa có người lạ tiếp cận trong ca đêm. Bảo vệ bệnh viện sẽ không cung cấp thông tin buồng bệnh và ở gần khu vực cho đến khi công an địa phương tới. Tưởng Nghiên chuyển nguyên văn cho Bạch, không thêm câu “đã an toàn”. Một lớp bảo vệ tạm thời không phải lời bảo đảm.

Hạ Lâm trả lời bằng một dấu chấm. Sau đó tài khoản im lặng.

Cán bộ tuần tra đứng ở phần đường công cộng trước cổng và gọi vào số người quản lý ca đêm đã để lại. Ông yêu cầu được nói trực tiếp với Hạ Lâm để xác nhận tình trạng của cô. Người quản lý đáp rằng nhân viên này đang thực hiện quy trình vô trùng, không thể ra ngoài. Khi được hỏi Hạ Lâm có tự nguyện ở lại hay không, ông ta nói ca làm chưa kết thúc.

“Ca làm không trả lời thay ý chí của cô ấy,” Trạch Hành nói rất khẽ.

Cán bộ thông báo camera gắn ngực đã ghi nhận Hạ Lâm trong sân và cơ quan chức năng đã nhận được yêu cầu hỗ trợ mang tên cô. Ông đề nghị mở cửa để Hạ Lâm tự trả lời; nếu cơ sở tiếp tục nói thay, việc từ chối sẽ được ghi nhận.

Bên trong không có phản hồi. Camera trên trụ cổng xoay khỏi xe An Nhiên, hướng về cửa phụ. Một đèn hành lang bật lên rồi tắt. Gần một phút sau, khe cửa hé ra chỉ rộng bằng vai người.

Hạ Lâm xuất hiện trước tiên. Cô không còn cầm chùm chìa khóa dài; bàn tay phải nắm chiếc điện thoại cũ sát bụng, còn cổ tay trái có một vệt đỏ. An Nhiên chỉ nhìn thấy dấu vết, không tự đặt tên cho nguyên nhân. Người đàn ông áo tối bước theo sau, dừng trong phần sân và nói Hạ Lâm đang mang tài sản cùng dữ liệu nội bộ ra ngoài.

Cán bộ đứng cách ngưỡng cửa một bước. “Chị Hạ Lâm, chị có muốn rời khỏi đây để làm việc với chúng tôi không?”

Hạ Lâm nhìn qua vai. Ánh sáng từ nhà xưởng làm gương mặt cô trắng bệch, nhưng câu trả lời không run. “Có.”

Người đàn ông phía sau lập tức nói cô chưa bàn giao ca. Hạ Lâm cúi xuống, đặt chùm chìa khóa lớn lên nền phía trong cổng. Kim loại va nhau lần nữa, lần này ngắn và gọn. “Chìa vận hành ở đây. Điện thoại là của tôi.”

Ông ta đưa tay về phía chiếc máy. Cán bộ dịch nửa bước, đứng đúng giữa hai người. Camera trên ngực ông hướng thẳng vào cánh tay đang dừng lại. “Không giằng đồ vật. Mọi tranh chấp tài sản sẽ được ghi nhận và giải quyết theo thủ tục.”

Hạ Lâm bước qua vạch cổng.

Đó chỉ là một bước chân, nhưng An Nhiên cảm thấy toàn bộ cơ thể mình vừa thả ra một hơi thở đã giữ quá lâu. Cô mở cửa xe rồi dừng lại khi Trạch Hành chạm nhẹ lên mu bàn tay. “Để cán bộ tiếp nhận trước.” Lần này cô không bực. Hạ Lâm cần được đưa ra khỏi tầm với của cơ sở, cần ghi nhận tình trạng, ý chí và vật chứng theo đúng thứ tự. Một câu hỏi dồn dập của cô chỉ khiến mọi thứ rối thêm.

Hạ Lâm được mời ngồi vào hàng ghế sau xe tuần tra. Cô không giao điện thoại cho Bạch hay cho đội, mà tự tay đặt nó vào túi chứng cứ do cán bộ mở trước mặt, yêu cầu sao lưu phần tin nhắn cầu cứu rồi niêm phong. Trạch Hành xác nhận cô có quyền đề nghị luật sư và được thông báo rõ phạm vi làm việc. Chỉ khi biên bản ban đầu đã ghi xong, Hạ Lâm mới nhìn sang An Nhiên qua cửa xe mở.

“Tôi không giữ chìa vì trung thành với họ,” cô nói. “Tôi giữ vì nếu chìa qua tay người khác, những lồng không có trong sổ sẽ biến mất trước sáng.”

Hạ Lâm được giao quản lý chìa khu B, kho C và tủ vật tư niêm phong trong ca đêm. Bốn lồng mới đưa vào không xuất hiện trong bảng tiếp nhận thông thường. Trước năm giờ, nhân viên sẽ thay dải màu, chuyển chúng khỏi khu có camera vận hành và nhập bằng mã “thiết bị phục hồi”. Cô đã chụp được hai mã, chưa kịp chụp chiếc thứ ba thì bị phát hiện.

“Còn mẹ cô?” An Nhiên hỏi.

Hạ Lâm cúi mắt. PawCare từng ứng tiền viện phí và giữ bản sao hồ sơ điều trị để làm thủ tục “hỗ trợ nhân viên”. Mỗi lần cô xin nghỉ hoặc hỏi về các chuyến xe đêm, bộ phận nhân sự lại nhắc đúng lịch tái khám của mẹ. Không ai nói thẳng sẽ làm hại một người bệnh. Họ chỉ chứng minh rằng họ biết bà nằm ở đâu, cần thuốc gì và con gái bà đang nợ bao nhiêu.

An Nhiên không nói cô hiểu. Cô không thể hiểu hết một cái bẫy mình chưa từng sống trong. Cô chỉ nói: “Việc cô đã làm vẫn phải được làm rõ. Nhưng từ lúc cô yêu cầu giúp đỡ, không ai được dùng mẹ cô để buộc cô quay lại.”

Hạ Lâm luồn ngón tay vào mặt sau ốp điện thoại đã tháo để kiểm tra, lấy ra một chiếc chìa đồng mỏng hơn móng tay út. “Chìa này không mở lồng. Nó mở tủ sao lưu lịch vận chuyển ở văn phòng PawCare. Tôi làm bản thứ hai từ nhiều tháng trước.” Cô đặt nó cạnh túi chứng cứ. “Đừng dùng nó để tự vào. Hãy để người có thẩm quyền mở.”

Trạch Hành khẽ gật đầu. Niềm tin mong manh giữa họ không được xây bằng một lối tắt, mà bằng việc Hạ Lâm từ chối biến chìa khóa thành lý do cho một lần xâm nhập sai thủ tục.

Bốn giờ lẻ ba, khi cán bộ chuẩn bị đưa Hạ Lâm rời khu vực, chiếc điện thoại cũ trong túi chứng cứ rung lên. Màn hình nứt sáng qua lớp nhựa trong. Một thông báo từ nhóm điều hành nội bộ mà Hạ Lâm âm thầm giữ quyền xem hiện ra đủ lâu để mọi người đọc được: “Khóa toàn bộ quyền truy cập của Hạ Lâm. Thu hồi chìa dự phòng. Kiểm tra người đã chạm vào lô xanh trước 04:00.”

Dòng thứ hai đến ngay sau đó.

“Kỷ tổng yêu cầu báo trực tiếp. Trong hệ thống có nội gián.”

Hạ Lâm nhắm mắt. Phía sau cánh cổng, hàng đèn nhà xưởng đồng loạt bật sáng như một cơ thể vừa tỉnh giấc. Kỷ Hoài Nam không xuất hiện, nhưng hắn đã biết người giữ chìa khóa không còn đứng về phía mình.