Sau Nua Dem Co Nguoi Den Cuu Em
Chương 54 - Chương 54: Bữa Cơm Im Lặng
Năm giờ kém mười, An Nhiên rời khỏi đoạn đường đối diện cơ sở ngoại ô. Cô không quay đầu ngay khi xe chuyển bánh, nhưng hình ảnh cánh cổng sáng kín vẫn nằm trong gương chiếu hậu, thu nhỏ dần mà không biến mất. Tổ tuần tra đã nhận bàn giao đoạn quay gốc, biển số xe khung kín và bản ghi thời gian. Lệnh kiểm tra vẫn chưa có. Bốn chiếc lồng không có trong sổ vẫn ở phía bên kia, còn cô lại đang đi về một căn nhà đã nhiều tháng chỉ ghé qua bằng những cuộc gọi ngắn.
Trạch Hành lái xe. Phó Nhiên ở lại cùng Tưởng Nghiên, còn Bạch Giai tiếp tục truy nguồn bài đăng. Điện thoại An Nhiên rung liên tục: Bạch đã lưu thêm mười bảy tài khoản dùng cùng một ảnh cắt; Hạ Lâm đang được lấy lời khai sơ bộ tại bệnh viện, có cán bộ túc trực gần phòng mẹ; nhà tài trợ chưa rút hẳn nhưng yêu cầu đội trả lời trước trưa.
An Nhiên đọc xong, úp màn hình xuống đầu gối. “Anh có thể quay lại với mọi người.” Cô nói. “Tôi tự bắt xe.” Trạch Hành không nhìn sang. “Tưởng Nghiên bảo tôi đưa cô về. Đội đã đủ người ở đó, còn cô đang là mục tiêu của một chiến dịch có chuẩn bị.” “Vậy càng không nên để họ chụp được anh đưa tôi về nhà.” “Biển số xe đã xuất hiện từ lúc ở cổng.” Anh đáp. “Đừng tự tạo thêm một việc phải lo chỉ để chứng minh cô vẫn chịu được.”
Cô không phản bác. Đến ngã tư, Trạch Hành đặt điện thoại vào khay giữa, mở bản thông báo đã được duyệt: đội đang rà soát tài liệu; thông tin về nhân chứng, địa điểm và chứng cứ chỉ cung cấp cho cơ quan có thẩm quyền. Không câu nào xin thương hại hay tuyên bố cô vô tội. An Nhiên nói: “Ba tôi sẽ muốn tôi rút khỏi đội.” “Cô biết câu trả lời chưa?” “Biết. Nhưng tôi chưa biết ông ấy đã làm gì để vụ đó biến thành một vết cắt riêng của tôi.”
Nhà họ Tạ sáng đèn ở tầng một. Khi xe dừng trước cổng, trời vừa chuyển từ đen sang một màu xanh lạnh. Trạch Hành không xuống xe. Anh chỉ nói: “Tôi sẽ giữ liên lạc với Tưởng Nghiên. Nếu ba cô đưa ra tài liệu, đừng chụp rồi gửi thẳng vào nhóm. Xác định nguồn, thời điểm và người giữ bản gốc trước.” An Nhiên đặt tay lên chốt cửa. “Anh nghĩ ông ấy giữ tài liệu sao?” “Tôi nghĩ người gọi cô về trước khi cô lên tiếng không chỉ giữ một lời khuyên.”
Cánh cửa nhà mở trước khi cô bấm chuông. Tạ Quốc Vinh đứng trong hành lang, vẫn mặc áo sơ mi từ hôm trước, cổ tay áo xắn không đều. Ông nhìn qua vai cô về phía chiếc xe, nhận ra người ngồi sau tay lái nhưng không hỏi. “Vào ăn đã.” Đó là câu chào duy nhất. An Nhiên bước vào. Mùi canh củ sen và cơm hâm phủ trong căn phòng, quen đến mức khiến lồng ngực cô đau âm ỉ hơn cả mùi sát trùng ở Minh Uyển.
Trên bàn có hai bộ bát đũa. Cá hấp đã nguội rồi được hâm lại, lớp hành trên mặt co xuống; bát canh có một váng mỏng chứng tỏ đã được đặt ở đó khá lâu. Tạ Quốc Vinh ngồi vị trí cũ ở đầu bàn. An Nhiên ngồi đối diện, nơi ngày trước ông thường đặt thêm một chén nhỏ vì cho rằng cô ăn quá ít. Không ai nói gì khi ông xới cơm. Tiếng muôi chạm thành nồi khô và rõ. Cô nhận bát, nhưng không động đũa.
Điện thoại rung lần nữa. Tạ Quốc Vinh nhìn xuống bàn. “Tắt đi.” “Con không thể.” “Nửa giờ cũng không làm bốn cái lồng ngoài kia biến mất.” Ông nói chính xác số lượng, khiến ngón tay cô dừng trên màn hình. “Ba biết bốn lồng?” “Ba đọc những gì người ta đang đăng.” “Không bài nào nhắc bốn lồng.” Căn phòng lặng thêm một lớp. Tạ Quốc Vinh gắp một miếng cá vào bát mình, động tác chậm và thẳng như đang khâu một đường mổ. “Ba gọi cho người quen để hỏi con đang dính vào chuyện gì. Họ nói có một nhân chứng, một cơ sở ngoại ô và yêu cầu kiểm tra đang chờ.”
“Ba lại gọi cho người quen.” An Nhiên nói. Ông ngẩng lên. “Ba đang cố biết con có an toàn không.” “Hay cố biết phải chặn chuyện ở đâu trước khi nó đến gần con?” “Hai việc đó không phải lúc nào cũng khác nhau.” Câu trả lời khiến cô nhớ đến những năm sau khi rời Minh Uyển: không cuộc họp kỷ luật, không thư yêu cầu giải trình, không ai từ hiệp hội nghề nghiệp gọi đến. Cô từng nghĩ phòng khám muốn ém chuyện để bảo vệ họ. Cô chưa từng hỏi vì sao phần đời của mình cũng được dọn sạch đến vậy.
Tạ Quốc Vinh đẩy bát canh về phía cô. “Ăn đi. Sau đó con viết cho đội một thông báo rút khỏi mọi hoạt động liên quan đến PawCare và Minh Uyển. Ít nhất cho đến khi hồ sơ cũ được làm rõ.” “Ai sẽ làm rõ?” “Ba sẽ tìm người.” “Bằng những cuộc gọi không có trong biên bản?” Giọng cô không lớn, nhưng chiếc thìa trong tay ông dừng hẳn. “Con đang bị người ta dùng một phần sự thật để phá. Đây không phải lúc chứng minh mình can đảm.” “Con không cần chứng minh can đảm. Con cần bốn chiếc lồng kia được kiểm tra và lời khai của Hạ Lâm không bị biến thành chuyện một nhóm cứu hộ bịa ra để trả thù.”
“Chính vì vậy con phải rời khỏi đó.” Ông đặt thìa xuống. “Uy tín của con đã thành điểm yếu của toàn bộ hồ sơ. Mỗi chữ con nói bây giờ đều có thể bị dùng để làm lệch câu hỏi chính.” “Con đã yêu cầu bác sĩ độc lập. Chứng cứ không phụ thuộc vào con.” “Người ngoài không nhìn quy trình như con nghĩ. Họ nhìn gương mặt, nghề nghiệp và một chữ ký. Khi gương mặt ấy bị kéo xuống, mọi thứ đi cùng nó cũng bị nghi ngờ.” “Vậy ba muốn con biến mất để người ta đỡ phải nghi?” “Ba muốn con ngừng tự đặt mình vào chỗ phải mất thêm lần nữa.”
An Nhiên cuối cùng cầm đũa, nhưng chỉ để gắp miếng hành khỏi bát. “Lần trước con mất gì?” Tạ Quốc Vinh không trả lời. “Con rời Minh Uyển, bỏ ca trực, bỏ những người từng gọi con là bác sĩ. Con tưởng đó là cái giá.” Cô nhìn thẳng ông. “Nhưng nếu không có cuộc họp nào, không có kết luận nào, không có hồ sơ kỷ luật nào được gửi đến con, thì có phải con chưa từng được biết cái giá thật không?”
Ngoài cửa sổ, xe rác đi qua đầu phố. Âm thanh động cơ nặng nề kéo dài rồi xa dần. Tạ Quốc Vinh gấp khăn ăn thành một đường vuông vức. “Con đã kiệt sức lúc đó. Ba không để họ kéo con vào một cuộc điều tra mà kết quả đã được chuẩn bị sẵn.” “Ai chuẩn bị?” “Minh Uyển muốn một người chịu trách nhiệm. Chu Tịnh Dư nói chữ ký của con đủ để kết luận.” “Và ba tin bà ta?” “Ba tin nếu chuyện vỡ ra, con sẽ là người đầu tiên bị đẩy ra trước.”
An Nhiên thấy cổ tay mình lạnh. “Ba đã làm gì?” Ông nhìn cô rất lâu, như thể chỉ cần im thêm một chút thì câu hỏi sẽ trở lại thành đứa con gái của nhiều năm trước, người ngồi trong căn phòng này với hai bàn tay run và nói rằng mình không nhớ đã ký lúc nào. Nhưng cô không cúi xuống. Điện thoại lại rung. Tin nhắn từ Trạch Hành hiện trên màn hình khóa: lệnh chưa được phê duyệt; xe khung kín vẫn trong cơ sở; Hạ Lâm đã xác nhận chìa sao lưu mở một tủ hồ sơ chứ không phải cửa khu B.
Tạ Quốc Vinh đọc được phần đầu dòng tin khi màn hình sáng. “Con thấy chưa? Chưa có gì chắc chắn. Con đang đánh đổi nghề nghiệp vì lời của một người từng tham gia vận chuyển.” “Cô ấy đang chịu trách nhiệm bằng cách làm chứng.” “Còn con?” “Con cũng sẽ chịu phần của con.” An Nhiên đặt điện thoại xuống nhưng không úp màn hình. “Không phải phần người khác viết hộ, cũng không phải phần ba lặng lẽ lấy khỏi tay con.”
Lần đầu từ khi cô vào nhà, vẻ cứng rắn trên mặt ông rạn đi. Không phải giận dữ, mà là mệt mỏi của một người đã quen coi quyết định thay người thân là một dạng chăm sóc. “Ba chỉ có một đứa con gái đứng trước mặt ba và nói một chữ ký của nó có thể đã giết một con vật. Con không ngủ, không ăn, không dám bước vào phòng mổ. Ba phải làm gì?” “Nói cho con biết sự thật.” “Để con tự hủy mình?” “Để con được chọn mình sẽ sống tiếp như thế nào.”
Ông đứng dậy, mang bát của mình vào bếp. Nước chảy vài giây rồi tắt. An Nhiên vẫn ngồi trước bát cơm nguyên vẹn. Cô nghe tiếng ngăn kéo mở ở phòng làm việc, tiếng giấy cọ vào bìa nhựa, sau đó là bước chân quay lại. Tạ Quốc Vinh đặt trước mặt cô một phong bì đã ngả màu. Góc trên in tên một văn phòng tư vấn y khoa; bên dưới là ngày cách vụ Minh Uyển ba hôm.
“Ba không giữ hồ sơ bệnh án.” Ông nói. “Ba chỉ giữ thứ ba đã ký.” An Nhiên không chạm vào phong bì. Qua lớp giấy mỏng, cô thấy bóng một tờ đơn có dấu tiếp nhận và một dòng viết tay quen thuộc. Tạ Quốc Vinh ngồi xuống, hai tay đặt lên mặt bàn. “Ba đã nhờ người dừng việc chuyển báo cáo sự cố lên hội đồng nghề nghiệp. Đổi lại, Minh Uyển tự xử lý nội bộ và con rời đi trong im lặng.”
Không khí trong phòng như bị rút hết. An Nhiên nhìn ông, rồi nhìn bát cơm giữa hai người. Những năm qua cô đã mang cảm giác mình được tha vì không ai muốn đào sâu; hóa ra sự im lặng ấy có người đứng phía sau, có chữ ký, có cuộc gọi và một thỏa thuận mà cô chưa từng được quyền biết. “Ba gọi đó là bảo vệ con?” Cô hỏi. Tạ Quốc Vinh không né. “Lúc ấy, ba gọi nó là cứu con.”
Điện thoại rung. Một số lạ gửi ảnh trang hồ sơ có con dấu giống hệt trên phong bì, kèm một câu: HỎI BA CÔ XEM ÔNG ĐÃ KÝ GÌ. An Nhiên ngẩng lên. Tạ Quốc Vinh vừa thấy con dấu đã biến sắc. Bữa cơm vẫn nguyên, nhưng im lặng không còn chỉ thuộc về hai cha con.
