Bỏ qua nội dung

Sau Nua Dem Co Nguoi Den Cuu Em

Chương 46 - Chương 46: Bản Sao Trong Máy Siêu Âm

Chương 46: Bản Sao Trong Máy Siêu Âm

Máy in số thứ tự ở quầy hồ sơ Minh Uyển nhả giấy lúc tám giờ bốn mươi bảy phút sáng. Tiếng bánh răng khô và đều vẫn khiến sống lưng An Nhiên căng lên như khi nghe khóa cửa phòng khám năm cũ. Mùi sát trùng không thay đổi; chỉ hàng ghế và biển bác sĩ trực đã mới, sạch đến mức không giữ lại dấu vết của người từng rời đi trong im lặng.

Mai ôm lồng mèo phủ khăn xám. Quân đặt lên quầy yêu cầu cấp hồ sơ, giấy đồng ý đối chiếu hình ảnh và thông báo bảo toàn chứng cứ. Anh chưa nhắc PawCare, chỉ đề nghị Minh Uyển xác nhận thời hạn trả lời cùng tình trạng dữ liệu US-04. Giọng anh bình thản, nhưng từng câu đều khóa bớt một lối thoái thác.

Nhân viên hồ sơ nhập mã bệnh nhân trên hóa đơn, nhìn màn hình khá lâu rồi nói hệ thống chỉ còn bản tóm tắt khám ngoại trú. Phần siêu âm ghi “không phát hiện bất thường cần can thiệp”, không có ảnh đính kèm. Khi Quân hỏi dữ liệu gốc, cô gái hạ giọng: “Máy cũ đã ngừng sử dụng. Dữ liệu quá ba tháng có thể đã được dọn tự động.”

“Có thể hay đã dọn?” Quân hỏi.

Cô gái im lặng. Quân chỉ vào yêu cầu giữ nguyên ổ cứng, nhật ký truy cập, bản sao đồng bộ và thông tin người thao tác. “Chúng tôi không yêu cầu cô kết luận. Chỉ cần Minh Uyển ghi đúng tình trạng hiện tại bằng văn bản.”

Cửa kính sau quầy mở ra. Chu Tịnh Dư bước tới, thẻ quản lý ngay ngắn trước ngực. Chị ta nhìn Mai, lồng mèo rồi mới dừng ở An Nhiên. Nụ cười không đổi, như thể phòng khám đã chuẩn bị sẵn câu trả lời cho nhóm khách hàng khó tính này.

“Hồ sơ của chủ nuôi sẽ được cung cấp trong phạm vi quy định,” Chu nói. “Nhưng dữ liệu vận hành của thiết bị, bản sao nội bộ và nhật ký hệ thống không phải thứ cá nhân có thể yêu cầu tùy ý. Máy US-04 đã được thanh lý khỏi hệ thống chính. Bác sĩ Tạ từng làm ở đây, chắc phải hiểu chuyện đó.”

Câu cuối rất nhẹ nhưng đủ nhắc cô từng ký, từng im lặng, từng rời đi. An Nhiên siết quai túi rồi thả ra. “Tôi hiểu dữ liệu y tế phải được bảo vệ. Mai đã ký đồng ý, mục đích đối chiếu đã ghi rõ, và chúng tôi không yêu cầu truy cập hệ thống. Minh Uyển có thể xuất bản chỉ đọc, che thông tin không liên quan và lập biên bản giao nhận.”

Chu nghiêng đầu. “Một con mèo thay đổi hành vi sau khi đi lạc không có nghĩa là phòng khám phải mở thiết bị cũ cho một cuộc suy đoán.”

Mai đứng bật dậy nhưng không nâng giọng. “Tôi không yêu cầu chị tin tôi. Tôi yêu cầu hồ sơ của con mèo tôi đã trả tiền khám.” Con mèo trong lồng cựa nhẹ. Mai lập tức hạ tay xuống tấm khăn, giữ cho giọng mình chậm lại. “Và con đang ở đây cũng cần được kiểm tra. Nó không phải thứ để hai bên tranh nhau nói.”

Câu nói của Mai khiến cơn giận trong An Nhiên lắng đúng chỗ. Cô mở phiếu khám mới, đề nghị siêu âm đối chiếu không gây mê, có chủ nuôi chứng kiến và lưu toàn bộ ảnh gốc. Nếu Minh Uyển từ chối, Quân sẽ yêu cầu ghi lý do vào biên bản.

Chu chưa kịp trả lời thì Cố Minh Du lên tiếng từ cuối hành lang: “US-04 không tự dọn dữ liệu sau ba tháng.” Ông nhìn An Nhiên một thoáng. “Máy từng lỗi đồng bộ, nên bộ nhớ cục bộ giữ ảnh đến khi kỹ thuật viên xác nhận sao lưu. Trước khi niêm phong, tôi đã yêu cầu lập danh mục.”

Nụ cười trên mặt Chu mỏng đi. “Bác sĩ Cố, đây là việc của bộ phận quản lý.”

“Đúng. Nhưng xác nhận thiết bị còn dữ liệu hay không là việc chuyên môn. Tôi chưa nói sẽ giao thứ gì trái quy trình.” Cố đọc bản đồng ý, hỏi lại thông tin con mèo và thời điểm siêu âm. Sau đó ông yêu cầu đóng dấu tiếp nhận đủ giấy tờ trước khi đi kiểm tra danh mục.

Họ chờ gần bốn mươi phút. Quân ghi giờ từng người nhận giấy; Mai ngồi cạnh lồng cho con mèo ngửi tay. An Nhiên nhìn cửa khu chẩn đoán cũ. Trước đây cô từng tin làm đúng kỹ thuật là đủ. Bây giờ cô hiểu một kết quả chính xác vẫn có thể thành lời nói dối nếu tên bị đổi, trang bị rút hoặc bản gốc bị khóa.

Cố trở lại với danh mục in từ máy độc lập. Mã bệnh nhân trùng hóa đơn; ngày giờ, người thao tác và số chuỗi ảnh vẫn còn. Trạng thái không phải đã xóa mà là “chưa đồng bộ hoàn tất”. Bộ nhớ US-04 vẫn bị niêm phong; muốn mở phải có đại diện quản lý và chuyên môn chứng kiến. Quân đề nghị lập biên bản tại chỗ. Chu chỉ chấp nhận xuất phần ca khám, chưa giao nhật ký hệ thống.

Quân ghi rõ nhật ký đang được bảo toàn nhưng chưa cung cấp. Chỉ Cố, một kỹ thuật viên và đại diện quản lý vào phòng thiết bị. Mười lăm phút sau, họ xuất chuỗi ảnh, hai đoạn cine và thông tin ca khám vào ổ mới. Cố kiểm tra trên máy đọc ngoại tuyến; Quân ghi hình và lập hai bản chỉ đọc có mã kiểm tra giống nhau.

Ảnh đầu là mặt cắt dọc thận trái. Bờ ngoài nhu mô có một hõm nhỏ, dưới đó là điểm tăng âm tạo bóng ngắn. Đoạn cine thứ hai cho thấy túi mật có vách mảnh chia đáy thành hai khoang. Không nguy hiểm, nhưng đủ khác thường để bác sĩ cũ đo và ghi chú: hõm vỏ thận 3,1 milimét, điểm khoáng hóa 1,4 milimét, vách túi mật bẩm sinh.

“Ba tháng không thể làm vách bẩm sinh tự biến mất,” An Nhiên nói. “Điểm khoáng có thể thay đổi, nhưng hõm cấu trúc vẫn phải còn.” Cô không nói nhanh hơn dù nhịp tim đã dồn lên cổ. “Mình cần siêu âm con hiện tại với cùng các mặt cắt. Không so bằng kích thước đơn lẻ, vì cân nặng và tình trạng nước có thể khác. Chỉ đối chiếu cấu trúc.”

Mai ký phiếu khám. Chu muốn hẹn sang ngày khác, nhưng Cố nói phòng siêu âm đang trống và ông chịu trách nhiệm ca đối chiếu. Con mèo nằm nghiêng trên đệm mềm, không gây mê. Mai giữ vai, An Nhiên giữ chân sau, Cố cầm đầu dò. Nó co người khi gel lạnh chạm bụng nhưng không vùng.

Mặt cắt thận trái hiện rõ: bờ nhu mô trơn, không có hõm hay điểm khoáng hóa. Túi mật hình đơn, không có vách. Gần lách lại có một nốt lách phụ mà chuỗi ảnh cũ không ghi nhận. Cố quét lại bằng đầu dò khác và nhờ kỹ thuật viên đo độc lập. Kết quả không đổi.

Trong phòng chỉ còn tiếng quạt của máy. Mai nhìn hai màn hình đặt cạnh nhau: một bên là những đường xám đen của con mèo cô từng đưa đi khám, một bên là cơ thể đang nằm dưới tay mình. Cô không khóc. Ngón tay giữ vai con mèo chỉ run một lần rồi ổn lại. “Vậy là chip nói nó là Mực, nhưng cơ thể nó nói không phải.”

“Đúng hơn,” An Nhiên đáp, “mã chip hiện tại mâu thuẫn với dữ liệu giải phẫu. Hai lần siêu âm không thuộc cùng một cá thể với mức độ tin cậy chuyên môn cao. Nhưng nó chưa chứng minh ai đổi chip, vào lúc nào, hay Mực đang ở đâu.” Cô nói hết giới hạn để sự thật có thể đứng vững khi bị hỏi lại.

Cố lập báo cáo ghi nguồn tệp, cách mở niêm phong và đặc điểm đối chiếu. An Nhiên ký phần đánh giá, Cố xác nhận tính nguyên vẹn, Mai xác nhận chủ nuôi. Quân niêm phong một bản; Minh Uyển giữ một bản. Chu đọc rồi nói biến thể giải phẫu có thể bị bỏ sót do góc quét.

“Một dấu có thể bị bỏ sót,” An Nhiên nói. “Ba đặc điểm đối nghịch, được quét lặp lại và lưu cine thì không nên bị giải thích bằng một câu ‘có thể’. Nếu Minh Uyển có ý kiến khác, xin lập phản biện chuyên môn bằng văn bản và chỉ rõ mặt cắt nào sai.”

Chu không trả lời, chỉ ký mạnh đến hằn sang tờ dưới. Chị ta nhắc báo cáo không được dùng để quy kết PawCare hay Minh Uyển khi chưa có kết luận điều tra. Quân đáp họ chỉ công bố điều chứng cứ cho phép. Đó là câu An Nhiên muốn nghe nhất sáng nay.

Mai đưa con mèo về lồng, thay khăn khô và gọi nó là “bé” thay vì “Mực”. Sự thay đổi ấy khiến An Nhiên đau hơn một tiếng khóc, nhưng cũng cho thấy Mai giữ đúng lời bảo vệ nó. Khi họ chuẩn bị đi, Cố gọi cả ba lại ở hành lang gần kho hồ sơ.

Ông chờ Quân và Mai đến gần. “Bản vừa mở chứng minh hai cá thể khác nhau, nhưng không cho biết ai đã chạm vào hồ sơ.” Cố nhìn về phía Chu vừa đi. “Trước khi US-04 bị niêm phong, tôi thấy vài ca ‘chưa đồng bộ’ đổi tên bệnh nhân sau khi lên hệ thống chính. Tôi đã giữ bản sao danh mục và nhật ký xuất dữ liệu vì không ai chịu ký xác nhận bất thường.”

Quân hỏi ngay: “Bản đó ở đâu?”

Cố không nói vị trí. Ông chỉ đưa mảnh giấy ghi mã ổ lưu trữ, ngày tạo bản sao và hai chữ viết tắt: C.T.D. “Muốn dùng được, chúng ta phải làm đúng hơn lần trước,” ông nói. “Vì tên người duyệt đồng bộ vẫn còn.”