Sau Nua Dem Co Nguoi Den Cuu Em
Chương 47 - Chương 47: Câu Chuyện Của Lục Trạch Hành
Chương 47: Câu Chuyện Của Lục Trạch Hành
Mảnh giấy trong tay Cố Minh Du phát ra một tiếng sột soạt rất nhỏ. Hành lang gần kho hồ sơ vẫn sáng trắng, nhưng sau ba chữ C.T.D., An Nhiên có cảm giác mọi âm thanh của Minh Uyển đều lùi xa: tiếng bánh xe đẩy, chuông gọi số, cả tiếng con mèo cựa trong lồng của Mai. Quân không hỏi lại vị trí bản sao. Anh nhìn Cố, rồi nhìn camera gắn trên góc trần trước khi nói: “Bác sĩ đừng giao cho chúng tôi ở đây.”
Cố khựng lại. “Cậu sợ tôi đổi ý?”
“Tôi sợ một bản sao không có chuỗi giao nhận sẽ bị biến thành giấy vụn.” Quân lấy điện thoại, mở phần ghi chú nhưng không chụp mảnh giấy. “Bác sĩ giữ nguyên thiết bị lưu trữ, không mở lại, không sao chép thêm. Hôm nay bác sĩ viết một bản tường trình riêng: tạo bản sao lúc nào, từ máy nào, vì sao phải giữ, từ đó đến nay ai có thể tiếp cận. Khi bàn giao phải có người làm chứng độc lập, lập hai biên bản và tính mã kiểm tra ngay tại chỗ.”
Giọng anh vẫn bình thản như lúc ở quầy hồ sơ, nhưng lần này An Nhiên nhận ra sự bình thản ấy không chỉ để ép đối phương trả lời. Nó là một lớp chắn được dựng lên rất nhanh quanh Cố. Nếu bản sao thật sự có tên người duyệt đồng bộ, người đang giữ nó sẽ không còn chỉ là bác sĩ cũ biết quá nhiều. Ông sẽ thành nhân chứng có thể bị hỏi ngược từng ngày, từng lần cắm ổ, từng lý do giữ dữ liệu ngoài hệ thống.
Cố nhìn An Nhiên. Ánh mắt ông mỏi hơn lúc đứng trước máy siêu âm. “Tôi đã giữ nó quá lâu.”
“Vậy càng không nên để lần đầu ông giao nó trở thành sai lầm mới,” An Nhiên nói. Cô không bảo ông phải tin họ. Cô chỉ đề nghị ông ghi lại điều mình thực sự nhớ, tách điều đã tận mắt thấy khỏi điều suy đoán. Cố gật đầu, gấp mảnh giấy làm đôi rồi đưa cho Quân. Anh đặt nó vào một phong bì trống, để Mai và An Nhiên ký chéo mép dán, ghi giờ nhận. Mảnh giấy chỉ là chỉ dẫn đến chứng cứ, nhưng anh vẫn đối xử với nó như thứ có thể bị tấn công.
Trước khi rời Minh Uyển, Mai hỏi con mèo hiện tại nên được xử lý thế nào. An Nhiên đề nghị lập hồ sơ mới bằng mã tạm, ghi rõ chip đang tranh chấp, không đổi thông tin đăng ký và không công khai ảnh nhận diện. Mai sẽ tiếp tục chăm nó trong thời gian xác minh, nhưng mọi lần khám phải lưu riêng với tên “bé chưa xác định” thay vì Mực. Mai vuốt tấm khăn xám trên lồng, im lặng một lúc rồi đồng ý. “Nó không lấy mất tên của Mực,” cô nói. “Nó cũng không có lỗi vì bị đưa về sai nhà.”
Câu nói theo An Nhiên xuống tận bãi xe. Trời gần trưa, ánh nắng hắt vào nền bê tông thành những ô vuông nhợt nhạt. Mai gọi xe đưa con mèo về trước. Cố quay lại phòng khám để viết tường trình. Chỉ còn An Nhiên và Quân đứng cạnh chiếc xe cũ của đội, giữa mùi xăng và hơi nóng tích dưới trần thấp.
Quân không mở cửa ngay. Anh xoay phong bì trong tay, ngón cái dừng đúng trên ba chữ C.T.D. viết bên ngoài. Đó là lần đầu tiên trong buổi sáng An Nhiên thấy tay anh không hoàn toàn vững.
“Anh từng thấy ký hiệu này?” cô hỏi.
Quân ngước lên. Trên giấy tờ của văn phòng, tên đầy đủ của anh là Lục Trạch Hành; trong đội, mọi người quen gọi ngắn là Quân từ những ca trực đầu tiên. Anh hiếm khi sửa cách gọi, cũng hiếm khi kể điều gì không cần thiết cho công việc. Lần này, anh đứng im đủ lâu để tiếng quạt thông gió trên trần chạy hết một vòng rè. “Có,” anh nói. “Trong một hợp đồng cũ của em gái tôi.”
Anh đưa An Nhiên về văn phòng thay vì trạm cứu hộ. Căn phòng nằm trên tầng ba của một tòa nhà cũ, không có bảng tên lớn, chỉ một tấm kính mờ ghi dịch vụ hòa giải dân sự. Trạch Hành khóa cửa, kéo rèm phía hành lang rồi lấy từ ngăn tủ thấp một hộp kim loại màu xám. Mọi động tác đều có thứ tự: chìa khóa nhỏ, niêm dán đã ngả vàng, sổ ghi ngày mở hộp. An Nhiên hiểu anh không chuẩn bị nghi thức ấy để gây ấn tượng. Anh đã sống cùng chiếc hộp quá lâu.
Bên trong là một tập hợp đồng PawCare phiên bản cũ, vài hóa đơn và một vòng cổ vải đã bạc màu. Trạch Hành không chạm vào vòng cổ. Anh đặt hợp đồng lên tấm lót sạch, đeo găng mỏng rồi mới lật trang đầu. Tên người ký là em gái anh. Tên thú cưng là Nắng, một con chó lông vàng nhỏ cô nuôi từ lúc mới đi làm.
“Nó không phải con chó đặc biệt,” Trạch Hành nói, mắt vẫn nhìn trang giấy. “Không có giống đắt tiền, không thắng cuộc thi nào. Nó chỉ biết ngồi trước cửa nhà vệ sinh mỗi khi em tôi khóc và tha dép đi giấu khi thấy vali. Sau một lần em tôi chuyển việc, Nắng sợ ở một mình, cào cửa và bỏ ăn. PawCare quảng cáo gói phục hồi hành vi mười bốn ngày, có bác sĩ liên kết, camera theo dõi và cam kết trả về đúng cá thể.”
Ngày thứ chín, PawCare gọi báo Nắng sốt và được chuyển đến phòng khám đối tác. Ngày thứ mười một, họ nói con chó hoảng loạn trong lúc bàn giao, tuột dây dắt ở bãi xe. Camera đúng khu vực đó hỏng. Nhân viên vận chuyển nghỉ việc. PawCare hoàn phí, hỗ trợ tìm kiếm và đề nghị một khoản bồi thường nếu gia đình ký xác nhận sự cố ngoài ý muốn.
“Em gái anh có ký không?” An Nhiên hỏi.
“Có.” Trạch Hành không né câu trả lời. “Tôi đã bảo em ký phần nhận tiền để có chi phí thuê người tìm. Tôi gạch điều khoản không khiếu nại, nhưng bản họ giữ vẫn có dấu xác nhận đầy đủ. Ba tuần sau, một hóa đơn điện tử từ phòng khám đối tác gửi nhầm vào email cũ. Bốn số cuối của chip trùng với Nắng, còn tên bệnh nhân bị đổi thành Lam. Tên chủ cũng không phải em tôi.”
Anh đã làm điều một người học luật nhưng chưa từng mất thứ mình yêu thường làm: gọi ngay cho mọi nơi, gửi ảnh chụp hóa đơn, yêu cầu trích xuất camera, dọa khởi kiện và đăng cảnh báo. Đến khi anh xin được xác nhận kỹ thuật, email gốc đã bị thu hồi, đường dẫn hóa đơn không còn truy cập, phòng khám nói bốn số cuối không đủ định danh. PawCare đưa ra hợp đồng có điều khoản cho phép dùng “tên chăm sóc tạm thời” khi chuyển cơ sở. Bản ảnh chụp của anh chứng minh từng có một màn hình như vậy, nhưng không chứng minh dữ liệu chưa bị chỉnh sửa.
“Còn Nắng?”
Trạch Hành nhìn vòng cổ trong hộp. “Không tìm được.” Anh kể em gái mình đã đi qua gần như mọi trạm thú y, nhóm cứu hộ và nơi nhận nuôi trong thành phố. Cô học cách nhìn từng vết trắng trên mõm những con chó lông vàng, rồi học cách quay đi khi chúng không phải Nắng. Sau nửa năm, cô chuyển khỏi Đông Lâm. Cô không nuôi thêm con nào. Mỗi tháng vẫn gửi tiền thức ăn cho một trạm cứu hộ, nhưng không đến tận nơi.
An Nhiên từng nghĩ sự thận trọng của Trạch Hành là một dạng xa cách. Anh luôn yêu cầu biên bản khi người khác chỉ muốn mở cửa, luôn hỏi ai được quyền ký khi trước mặt là một sinh mạng đang cần đưa đi. Bây giờ cô hiểu anh không đứng ngoài nỗi đau. Anh đứng đúng chỗ nơi nỗi đau của gia đình mình từng bị biến thành một hồ sơ không đủ giá trị.
“Vì vậy anh mới giữ tất cả chúng tôi chậm lại,” cô nói.
“Vì tôi đã từng nhanh hơn chứng cứ.” Trạch Hành tháo găng, nhưng vẫn không gấp hợp đồng. “Tôi không sợ đối phương nói chúng ta sai. Tôi sợ họ chỉ ra một chỗ sai thật, rồi dùng nó phủ lên toàn bộ phần đúng. Bản sao của bác sĩ Cố có thể là thứ mở được Minh Uyển. Nó cũng có thể kéo ông ấy, cô và cả Mai vào một cuộc phản bác mà chúng ta chưa chuẩn bị.”
An Nhiên đặt hai tay lên mép bàn. “Anh có quyền thận trọng. Nhưng lần sau, khi sự thận trọng đến từ chuyện của Nắng, anh nên nói cho tôi biết. Không phải để tôi thương hại anh. Để tôi hiểu đâu là giới hạn pháp lý, đâu là vết thương đang nói thay anh.”
Trạch Hành nhìn cô, có vẻ muốn phản bác theo thói quen, rồi thôi. “Cô cũng phải làm vậy với Minh Uyển.”
“Tôi biết.” An Nhiên đáp chậm. “Tôi đang học.”
Khoảng lặng giữa họ không mềm đi thành một lời an ủi dễ dàng. Nó chỉ bớt lạnh. Trạch Hành kéo tập hợp đồng lại gần, chỉ vào phụ lục dịch vụ. Điều khoản “chuẩn hóa hồ sơ khi chuyển cơ sở” được in nhỏ ở cuối trang, cho phép gán tên chăm sóc tạm thời nhưng không cho phép thay chủ sở hữu hay sửa mã chip. Bên cạnh là một bản bàn giao carbon, chữ đã mờ. Tên Nắng bị gạch một đường, phía trên viết “Lam”. Mã chip chỉ còn bốn số cuối; phần đầu bị nhòe bởi dấu đóng chồng.
“Cái này chưa đủ chứng minh Nắng bị bán hay tráo,” Trạch Hành nói. “Nhưng đủ chứng minh việc đổi tên từng được thực hiện có hệ thống, không phải lỗi gõ ngẫu nhiên. Muốn dùng, tôi phải xin sự đồng ý của em gái, giám định bản giấy và đối chiếu sổ tiếp nhận của phòng khám năm đó.”
An Nhiên gật đầu. Cô không thúc anh gọi ngay. Quyền quyết định kể lại mất mát ấy thuộc về em gái anh, giống như quyền quyết định công khai hồ sơ của Mực thuộc về Mai. Cứu một chứng cứ không thể bắt đầu bằng cách lấy mất quyền lựa chọn của người đã bị tổn thương.
Trạch Hành lật trang carbon dưới ánh đèn bàn. Một dòng chữ nhỏ hiện ra ở góc phải, trước đó bị mép giấy trên che khuất: “Đã duyệt đổi tên sau đồng bộ.” Bên dưới không có họ tên đầy đủ, chỉ ba chữ cái viết bằng mực xanh và một mã bộ phận cũ của Minh Uyển.
C.T.D.
An Nhiên nhìn phong bì từ Cố Minh Du đặt cạnh hợp đồng. Hai ký hiệu giống nhau nằm cách nhau nhiều năm, trên hai loại hồ sơ không nên gặp nhau. Trạch Hành không nói đây là bằng chứng kết tội. Anh chỉ lấy một túi bảo quản mới, đặt hợp đồng cũ vào trong và ghi ngày giờ mở hộp. Nhưng trước khi dán niêm, anh chỉ cho cô dòng mã in dưới chữ ký duyệt.
Mã đó bắt đầu bằng US-04.
