Sau Nua Dem Co Nguoi Den Cuu Em
Chương 45 - Chương 45: Không Phải Nó
Chương 45: Không Phải Nó
Tiếng kéo khóa túi dụng cụ vang lên lúc sáu giờ mười hai phút sáng, khi trời Đông Lâm vẫn còn xám. An Nhiên đặt máy ảnh cạnh cân điện tử rồi bước vào phòng ngủ phụ. Con mèo đen nép dưới chiếc ghế thấp, còn Mai ngồi dựa tường giữa điện thoại và hộp ảnh bị lục tung. Cả đêm cô chỉ tìm bằng chứng cho một điều chưa dám gọi tên.
Quân đến sau vài phút, mang bản in email và túi niêm phong. Anh xác nhận bằng văn bản rằng buổi kiểm tra được thực hiện theo yêu cầu của chủ nuôi, không gây mê, không lấy mẫu xâm lấn và ảnh được lưu thời gian chụp. Mai ký, rồi nói: “Tôi đã xem hơn hai nghìn tấm ảnh. Có một chỗ tôi nhớ.”
Cô mở bức ảnh chụp cách đây hai năm. Mực khi ấy nằm ngửa trên đùi Mai, bốn chân co lại vì vừa bị cắt móng. Ở mép ngoài đệm chân sau bên trái có một vết sẹo nhỏ hình chữ V, màu nhạt hơn phần da đen xung quanh. Mai phóng lớn ảnh, rồi mở thêm ba tấm khác ở những tháng khác nhau. Vết sẹo vẫn ở đó, không đổi vị trí. “Nó giẫm lên mảnh kính khi tôi còn ở căn hộ cũ. Khâu hai mũi. Bác sĩ nói về sau sẽ không mọc lại phần da giống như trước.”
An Nhiên kiểm tra dữ liệu gốc, ngày tháng và thiết bị chụp. Ảnh gia đình có thể bị nói là chỉnh sửa; ký ức của Mai có thể bị xem là cảm tính. Nhưng nhiều ảnh ở nhiều thời điểm, cùng một dấu nhận dạng và hồ sơ điều trị sẽ có giá trị khác. “Chị còn phiếu khâu không?”
Mai lắc đầu. Phòng khám nhỏ năm đó đã đóng cửa. Cô chỉ còn tin nhắn than với Khánh rằng Mực tháo băng ba lần trong một đêm. Quân lưu toàn bộ chuỗi tin và nhắc Mai không gửi ảnh qua ứng dụng làm giảm chất lượng, cũng không đăng lên nhóm cư dân.
An Nhiên trải khăn sạch lên bàn thấp, để con mèo tự bước vào lồng mở cửa rồi mới chuyển nó sang vị trí khám. Cô kiểm tra tai, răng, móng, từng đệm chân và vùng bụng dưới ánh sáng trắng. Con mèo căng người khi bị chạm vào chân sau, nhưng không cào. Ở mép ngoài đệm chân trái không có vết chữ V. Da liền, bề mặt đều, không có đường xơ cũ. Cô đổi góc đèn, dùng kính phóng đại, rồi chụp ba ảnh liên tiếp kèm thước tỷ lệ.
Mai đứng rất gần nhưng không cúi xuống. “Có khi sẹo mất rồi không?”
“Sẹo nông có thể mờ.” An Nhiên đáp. “Nhưng nếu từng rách sâu đến mức khâu, cấu trúc bề mặt thường không trở lại hoàn toàn. Tôi chưa thể kết luận chỉ bằng mắt. Mình còn phải đối chiếu vị trí, hình dạng và hồ sơ điều trị.” Cô nói chậm, không để sự thận trọng biến thành hy vọng giả. Sau đó cô kiểm tra mặt trong chân trước phải, nơi Mai nhớ Mực có một chấm sắc tố nâu. Con mèo trước mặt có hai chấm nhỏ, nằm cách nhau gần một đốt ngón tay. Ảnh cũ của Mực chỉ có một.
Mai ngồi xuống sàn, lấy món đồ chơi vải hình con cá đặt gần con mèo. Mực từng cắn mất một chiếc vây và luôn kéo phần đuôi về dưới sofa. Con mèo này chỉ ngửi rồi đẩy sang bên. An Nhiên không ghi hành vi ấy vào biên bản, vì sang chấn có thể thay đổi thói quen. Nhưng với Mai, đó là nhát cắt cuối cùng.
“Không phải nó.” Mai nói. Giọng cô nhỏ và phẳng, như thể câu nói đã bị giữ quá lâu trong ngực nên khi thoát ra không còn sức. “Họ lấy Mực của tôi rồi đưa một con khác về. Họ nghĩ chỉ cần màu lông giống, chip đúng, tôi sẽ phải biết ơn.”
Con mèo giật mình trước tiếng ghế. An Nhiên phủ khăn lên nửa lồng và nhắc Mai lùi lại. Cô làm theo, quay mặt vào tường, hai bàn tay trắng khớp. Nỗi đau không chỉ là mất Mực lần nữa, mà còn là cảm giác chính chữ ký của mình đã mở cửa cho người ta.
Quân đặt bản hợp đồng PawCare lên bàn. “Chị có quyền tức giận, nhưng từ giờ mọi câu mình nói phải đi cùng thứ có thể kiểm tra. Chúng ta có ảnh cũ, dấu chân hiện tại, mã chip và hợp đồng. Chưa có tài liệu chứng minh PawCare đã nhận đúng Mực ở lần phục hồi, cũng chưa có dữ liệu cho thấy con mèo này được gắn chip khi nào. Họ sẽ bám vào khoảng trống đó.”
Khoảng trống xuất hiện chưa đầy mười phút sau. PawCare Nest trả lời rằng gói phục hồi của Mai do một đối tác độc lập thực hiện, họ chỉ kết nối. Theo biên bản điện tử, thú cưng đã được trả sau bốn ngày trong “tình trạng ổn định” và không có khiếu nại đúng hạn. PawCare phủ nhận giữ Mực sau đó, phủ nhận liên quan đến vụ mất tích và quy thay đổi hành vi cho thời gian lang thang hoặc bị giữ nơi lạ.
Cuối thư, họ gọi mã chip trùng là “căn cứ nhận dạng khách quan” và đề nghị đánh giá miễn phí tại PawCare. Không dòng nào giải thích người giao lồng, mã PH hay căn hộ 1806. Họ trả lời đủ để tỏ ra hợp tác, nhưng né đúng phần cần xác minh.
Mai đọc đến đoạn “không có khiếu nại trong bảy ngày” thì bật cười khô. “Bốn ngày đó Mực về nhà rất mệt. Nó trốn dưới giường, bỏ ăn, tôi còn tưởng do nhớ tôi. Khánh nói phản ứng như vậy là bình thường.”
An Nhiên hỏi về ảnh sau lần phục hồi. Mai mở đoạn video quay lúc hai giờ sáng ngày Mực được trả. Con mèo chui khỏi gầm giường, nhấc chân sau trái; dưới ánh đèn, bụng nó lộ một dải lông bị cạo. PawCare từng nói đó là để kiểm tra da.
An Nhiên xem lại ba lần. Vùng cạo nằm thấp, gần đường trắng giữa bụng, nhưng hình tối và lông che gần hết. Cô không thể gọi đó là dấu can thiệp. “Sau lần ấy, chị có đưa Mực đi khám không?”
“Có. Nó nôn hai lần, tôi đưa đến Minh Uyển vì PawCare nói có liên kết hồ sơ ở đó.” Mai tìm trong hộp thư và thấy một hóa đơn khám ngoại trú. Tên bác sĩ bị viết tắt, phần chẩn đoán chỉ ghi rối loạn tiêu hóa do căng thẳng. Nhưng danh mục kỹ thuật có siêu âm bụng. “Họ nói không có gì nghiêm trọng nên tôi không lấy phim.”
An Nhiên nhìn dòng “siêu âm bụng”. Ảnh siêu âm không phải dấu vân tay, nhưng có thể ghi những đặc điểm giải phẫu khó trùng hoàn toàn. Máy cũng thường lưu ảnh gốc kèm ngày giờ, mã bệnh nhân và người thao tác. Nếu hồ sơ giấy bị rút gọn, dữ liệu máy có thể vẫn còn.
Quân hiểu ngay ánh mắt của cô. “Muốn yêu cầu Minh Uyển cấp lại, Mai phải đứng tên đề nghị. Và họ có thể nói dữ liệu đã quá hạn lưu hoặc thuộc hệ thống nội bộ.”
“Nhưng họ phải trả lời bằng văn bản.” An Nhiên chụp hóa đơn rồi đối chiếu mã bệnh nhân với dãy trên tem lồng. Hai mã khác nhau, nhưng bốn số cuối trùng nhau. Chưa đủ để kết luận, chỉ đủ để Minh Uyển không thể bị bỏ qua.
Mai lau mặt bằng mu bàn tay. “Tôi sẽ ký yêu cầu. Tôi không cần họ trả lời rằng tôi nhớ đúng. Tôi cần họ trả lại thứ đã ghi trong máy.”
An Nhiên hoàn tất phiếu khám: vết sẹo trong ảnh cũ không thấy trên cá thể hiện tại; sắc tố chân trước không tương đồng; mã chip trùng nhưng không đủ độc lập để xác nhận danh tính. Cô không viết “bị tráo”, chỉ đề nghị đối chiếu hồ sơ y tế, ảnh gốc và dữ liệu chẩn đoán hình ảnh.
Trước khi rời căn hộ, An Nhiên đặt bát nước mới gần lồng. Con mèo đen nhìn cô, rồi chậm rãi uống hai ngụm. Mai đứng cách đó vài bước. Cô vẫn không gọi nó là Mực nữa, nhưng cũng không đẩy nó đi. “Nó không có lỗi,” cô nói, giọng khản đặc. “Tôi sẽ giữ nó an toàn cho đến khi biết nhà nó ở đâu.”
Điện thoại Quân rung khi anh niêm phong túi ảnh. Ban quản lý chỉ xác nhận người giao lồng là “nhân sự nhà cung cấp”, từ chối nêu tên và đẩy mọi yêu cầu sang PawCare. Anh đọc xong, nhìn An Nhiên. Một vòng tròn vừa khép lại quá gọn.
Ngoài hành lang, cửa 1806 vẫn im lặng nhưng tờ quảng cáo cũ đã biến mất. Quân gửi yêu cầu bảo toàn camera, còn An Nhiên mở lại hóa đơn Minh Uyển. Mã bệnh nhân dưới logo khiến cô nhớ những trang hồ sơ từng bị khóa.
Cô phóng lớn dòng kỹ thuật thêm một lần. Bên cạnh “siêu âm bụng” có một ký hiệu nội bộ: US-04. Đó là mã của chiếc máy ở phòng chẩn đoán cũ, nơi dữ liệu thường được sao lưu tự động trước khi đồng bộ vào hồ sơ chính. Nếu bản giấy đã bị sửa, chiếc máy có thể vẫn giữ một phiên bản khác.
An Nhiên tắt màn hình. “Muốn chứng minh con mèo này không phải Mực, chúng ta phải quay lại Minh Uyển.”
