Sau Nua Dem Co Nguoi Den Cuu Em
Chương 31 - Chương 31: Tin Nhắn Không Dấu
Chương 31: Tin Nhắn Không Dấu
Quân không rời mắt khỏi màn hình điện thoại sau khi bật chế độ máy bay. Căn phòng vừa rồi còn đầy tiếng bàn phím, giờ chỉ còn tiếng quạt máy tính và một con chó trong khu cách ly khẽ cào móng xuống nền. Anh đặt máy của An Nhiên lên túi chống nhiễu, yêu cầu Phó Nhiên ghi lại giờ nhận, phần trăm pin, trạng thái mạng và số lần màn hình đã được mở khóa. Tin nhắn không dấu vẫn nằm nguyên ở đó: người gửi biết hồ sơ NL-17-402, biết Nam Lộ và biết một ca vận chuyển lúc 0:17. Điều khiến An Nhiên lạnh gáy không phải câu cảnh báo đừng đến kho. Đó là cụm “lỗi nhập”. Trong phòng này, họ vừa dùng đúng hai chữ ấy để gọi giả thuyết ít nguy hiểm nhất.
“Có thể họ đoán,” Tưởng Nghiên nói, nhưng giọng không chắc. Quân không bác bỏ. Anh viết ba khả năng lên bảng: người trong hệ thống, người nghe được từ một người trong hệ thống, hoặc người cố tạo cảm giác mình biết nội bộ. Không ai được gọi lại, không nhắn thử, không tra số bằng ứng dụng cá nhân. Phó Nhiên xuất ảnh màn hình sang thiết bị của đội, tạo bản sao chỉ đọc rồi lưu mã kiểm tra tệp. Yêu cầu xác minh thuê bao sẽ đi qua kênh chính thức.
An Nhiên ngồi xuống mép bàn, hai bàn tay còn mùi găng cao su. Cô muốn hỏi ngay Hạ Lâm, nhưng họ không có cách liên lạc an toàn với người phụ nữ ấy. Diệp Vân từng nói Hạ Lâm thường đổi sim, xóa lịch sử và chỉ giữ một chiếc điện thoại cũ để chụp lại lịch vận chuyển. Nếu người gửi là Hạ Lâm, việc nhắn thẳng vào số cá nhân của An Nhiên nghĩa là cô ta đã bị dồn đến mức không còn kênh nào khác. Nếu không phải, kẻ kia đã nghiên cứu đủ kỹ để mượn đúng cái tên họ đang chờ đợi.
Quân kéo ghế ngồi đối diện cô. “Cô nhớ số này từng xuất hiện chưa?” An Nhiên lắc đầu. Cô đọc lại hai tin nhắn, lần này không nhìn nội dung mà nhìn cách viết. Không dấu, câu ngắn, mỗi câu kết thúc bằng dấu chấm. Người gửi dùng “0:17”, không phải “00:17”, giống cách giờ được ghi trong những ảnh lịch tuyến Diệp Vân từng giao. Nhưng đó vẫn chỉ là thói quen phổ biến. Quân nhắc cô không được biến cảm giác quen thành nhận dạng. An Nhiên gật đầu. Sự thận trọng của anh không làm cô bực như trước. Nó giữ cho nỗi sợ không được quyền tự đóng vai bằng chứng.
Họ chuyển sang việc có thể kiểm tra mà không cần chạm vào Nam Lộ. Phó Nhiên mở bản sao dữ liệu vận chuyển đã được Diệp Vân bàn giao từ đầu vụ, chỉ lọc các trường thời gian, mã xe và trạng thái chuyến. Tưởng Nghiên lấy lịch trực cũ của đội để đối chiếu những đêm từng có thú cưng được chuyển qua điểm đồng hành. Bạch Giai không được xem dữ liệu gốc; cô chỉ tra cứu công khai xem cơ sở Nam Lộ có giờ hoạt động hay giấy phép vận chuyển ban đêm hay không. Quân yêu cầu mọi người ghi rõ nguồn của từng dòng, bởi một mốc 0:17 có thể là giờ xe đi, giờ camera ghi nhận, giờ hệ thống đồng bộ hoặc đơn giản là lúc ai đó sửa tệp.
Gần bốn mươi phút sau, Phó Nhiên tìm thấy sáu bản ghi có thời gian 0:17 trong ba tháng khác nhau. Năm bản là dữ liệu tự động từ camera cổng. Bản còn lại nằm trong bảng vận chuyển nhập tay, đúng đêm NL-17-402 được ghi chuyển sang khu cách ly. Dòng ấy không ghi tên con vật. Cột nội dung chỉ có mã lồng 6C, mã xe H-06 và trạng thái “đã hoàn trả”. Điểm đến để trống. Tệp được lưu lần đầu lúc 0:26, sau đó ghi đè lúc 1:03 bằng tài khoản ca đêm. Không có bản trước khi ghi đè trong thư mục mà họ đang giữ.
“Đã hoàn trả cho ai?” Tưởng Nghiên hỏi. Không ai trả lời được. Trong hồ sơ tiếp nhận của NL-17-402, con chó không hề có lệnh hoàn trả vào đêm đó. Nó được ghi là chuyển sang khu cách ly sau khi quét chip. Hai tài liệu nói về cùng một mã lồng nhưng kết thúc ở hai nơi khác nhau. An Nhiên nhìn dãy H-06 và nhớ chiếc xe trong bức vẽ của cậu bé: phần biển số không đủ rõ, nhưng thân xe có một vệt sơn xanh chạy ngang cửa sau. Mã H-06 từng xuất hiện trong bảng kiểm kê lồng, chưa từng được xác nhận là biển số hay mã nội bộ. Cô không cho phép mình nối chúng lại. “Chúng ta cần một nguồn thứ hai,” cô nói.
Nguồn thứ hai đến từ log cổng của khu lưu tạm. Camera chính mất đúng mười một phút quanh nửa đêm, nhưng bộ điều khiển thanh chắn vẫn ghi mã thẻ ra vào. Lúc 0:16:48, một thẻ khách dùng một lần được quẹt ở cổng phụ. Lúc 0:27:09, cùng thẻ ấy đi ra. Không có tên tài xế, không ảnh xe và không phiếu đăng ký. Mã thẻ được cấp từ một tài khoản quản lý đã nghỉ việc sáu tháng trước. Quân lập tức dừng việc tra sâu hơn trên bản sao không đầy đủ. “Đủ để gửi yêu cầu bảo toàn log gốc,” anh nói. “Chưa đủ để kết luận H-06 đã vào cổng.”
An Nhiên thấy nhịp tim mình nhanh hơn khi hai mốc thời gian áp sát nhau. Tin nhắn có thể là thật, nhưng cũng có thể được dựng từ chính những dữ liệu mà đối phương biết họ sắp tìm thấy. Nếu cả đội lao tới kho, họ có thể bước vào một nơi đã được dọn sạch, bị quay lại hoặc bị tố xâm nhập. Cảnh báo “đừng đến kho” nghe như bảo vệ họ, nhưng cũng có tác dụng giữ họ tránh xa một địa điểm trong thời gian đủ lâu. Quân nói điều ấy thành lời, không để sự biết ơn đối với một người chưa rõ danh tính làm mờ khả năng bị điều khiển.
Điện thoại trong túi chống nhiễu rung một lần rất nhẹ, rồi im. Vì chế độ máy bay đã bật, đó chỉ là thông báo bị giữ lại từ trước hay một tác động của thiết bị, nhưng cả phòng vẫn nín thở. Phó Nhiên kiểm tra qua cổng đọc không dây và xác nhận không có tin mới được tải xuống. Quân cho phép mở máy trong một vùng mạng tách biệt, ghi hình toàn bộ thao tác và chỉ bật kết nối đủ lâu để đồng bộ tin nhắn. Ba mươi giây sau, một dòng mới xuất hiện.
“Kiem tra van chuyne 0:17, ma long 6C. Dung den kho. Toi khong the noi qua dien thoai.”
Phó Nhiên đọc thầm hai lần rồi khoanh từ “chuyne”. Lỗi đảo hai ký tự n và e không có trong hai tin đầu. Cậu tìm trong thư mục tài liệu đã ẩn danh, dùng đúng chuỗi sai ấy làm từ khóa. Kết quả chỉ có ba lần, đều trong các ghi chú tuyến vận chuyển cũ: “doi van chuyne”, “phi van chuyne”, “lich van chuyne”. Ba tệp khác ngày, nhưng phần lịch sử cho thấy chúng từng được tạo từ cùng một mẫu biểu. Tên người lập đã bị xóa khi Diệp Vân sao dữ liệu, chỉ còn hai ký tự viết tắt H.L. ở một ô nhận bàn giao.
“Có thể là Hạ Lâm,” Tưởng Nghiên nói. Quân vẫn không gật đầu. Một lỗi gõ có thể bị bắt chước nếu người khác có những tệp ấy. H.L. cũng có thể là tên người khác. Nhưng lần đầu tiên, tin nhắn có một chi tiết không chỉ nhắc lại dữ liệu nội bộ; nó chỉ đúng vị trí của dòng 0:17 trước khi họ công khai bất kỳ kết quả rà soát nào. An Nhiên không thấy nhẹ nhõm. Cô chỉ thấy người ở đầu kia đang đứng gần hơn với hệ thống PawCare so với họ tưởng.
Họ thống nhất bước tiếp theo. Quân gửi yêu cầu bảo toàn log cổng, lịch cấp thẻ và tệp vận chuyển gốc qua kênh pháp lý. Tưởng Nghiên đổi ca trực, không để bất kỳ ai đi một mình và không điều xe cứu hộ tới Nam Lộ. Bạch Giai chỉ được biết đội đang xác minh một mốc vận chuyển, chưa được đăng hay hỏi trực tiếp cơ sở. Phó Nhiên lập một điện thoại nhận tin riêng, nhưng không chuyển số lạ sang đó vì việc hồi đáp có thể làm lộ cách họ đang xử lý. An Nhiên phải giao máy cá nhân cho đội giữ đến khi sao lưu xong. Cô đồng ý, dù cảm giác bị tách khỏi điện thoại khiến cô khó chịu như đang để một cánh cửa mở sau lưng.
Đến chín giờ tối, số lạ vẫn im. An Nhiên tranh thủ kiểm tra khu cách ly, thay bát nước và ngồi xuống trước chuồng NL-17-402. Con chó cái lông vàng áp mũi qua khe cửa, ngửi ngón tay cô rồi quay đầu nằm lại. Trên vai trái của nó, dưới lớp lông đã mọc đều, không có gì nói được chiếc chip kia từng thuộc về ai. Một con vật không thể làm chứng bằng lời, nhưng cơ thể nó giữ lại những dấu vết mà con người đã cố đổi tên. An Nhiên nghĩ đến Hạ Lâm, nếu thật sự là cô ấy, đã mất bao lâu mới quyết định gửi ba dòng không dấu. Có những người không im lặng vì không biết đúng sai. Họ im lặng vì mỗi câu nói đều có giá.
Quân bước vào, đưa cho cô cốc nước ấm. Anh không hỏi cô có sợ không. Anh chỉ nói yêu cầu bảo toàn đã được tiếp nhận và cảnh báo cả đội không thay đổi lịch công khai. An Nhiên nhận cốc nước, lòng bàn tay chạm vào phần giấy ấm. “Nếu cô ấy hẹn gặp, chúng ta không thể để cô ấy chờ một mình.” Quân nhìn con chó trong chuồng rồi đáp: “Chúng ta cũng không thể đến theo cách người gửi yêu cầu mà không có phương án rút lui.” Câu trả lời không phải từ chối. Nó là một lời nhắc rằng kéo một nhân chứng ra khỏi nguy hiểm khác với lao tới để thỏa mãn nỗi sốt ruột.
Điện thoại của đội báo có tin mới lúc hai mươi mốt giờ mười ba. Vẫn số đó, vẫn không dấu, nhưng lần này chỉ có một dòng: “22:40. Cau vuot Bac Kha, loi xuong phia tay. Toi chi dua thu. Dung den kho.” Bên dưới là một ảnh mờ chụp lan can cầu vượt trong gió, góc ảnh có biển chỉ đường đã bị cắt mất một nửa. Phó Nhiên chưa kịp mở dữ liệu ảnh thì tin nhắn thứ hai tới ngay sau đó: “Neu toi khong co mat, dung doi.”
An Nhiên nhìn đồng hồ treo tường. Họ còn chưa đầy một giờ rưỡi. Ngoài cửa, gió đêm bắt đầu quất những hạt mưa đầu tiên vào kính. Quân khóa màn hình, đặt bức ảnh cạnh sơ đồ đường của Bắc Kha và nói: “Không ai đến kho. Chuẩn bị phương án gặp ở cầu vượt.”
