Bỏ qua nội dung

Sau Nua Dem Co Nguoi Den Cuu Em

Chương 30 - Chương 30: Hai Con Số Trùng Nhau

Chương 30: Hai Con Số Trùng Nhau

Tiếng quạt máy tính chạy đều trong căn phòng đã im hẳn. Phó Nhiên rút tay khỏi bàn phím như thể chỉ cần chạm thêm một lần, dãy mười lăm số trên màn hình sẽ biến thành thứ dễ chịu hơn. Quân không cho ai đọc kết quả thành lời. Anh yêu cầu chụp toàn bộ màn hình, ghi giờ, tên tài khoản đăng nhập rồi khóa quyền chỉnh sửa hai hồ sơ. Bản của NL-17-402 được đặt ở một thư mục riêng, hồ sơ nhận nuôi bảy tháng trước ở thư mục khác; giữa chúng chỉ có bảng đối chiếu mới tạo, không sao chép dữ liệu cá nhân. An Nhiên nhìn hai bức ảnh khác biệt đến mức không thể lẫn: chó cái lông vàng, mõm có vệt trắng mảnh; chó đực lông đen, tai trái sứt một góc. Bên dưới cả hai là cùng một dãy số.

“Coi đây là các giả thuyết độc lập,” Quân nói, viết lên bảng: ghi sai, nhập sai, thiết bị đọc sai, dữ liệu đăng ký sai, chip bị thay. “Không nhảy từ một mã trùng sang kết luận có người tráo chip. Cũng không vì sợ kết luận ấy mà gọi đây là lỗi hành chính.” Tưởng Nghiên khóa phòng hồ sơ. Phó Nhiên kiểm tra lịch sử chỉnh sửa; An Nhiên đối chiếu giới tính, cân nặng, ảnh tai, vệt lông và các lần khám. Cách Quân chia việc buộc họ không chỉ nhìn vào con số, bởi một con số có thể bị chép lại, còn đặc điểm của con vật phải được kiểm chứng qua nhiều thời điểm.

Hồ sơ NL-17-402 mạnh hơn về kỹ thuật. Cơ quan tiếp nhận đã quét ba lần bằng hai thiết bị, mỗi lần trả về cùng mã; ảnh màn hình có thời gian, biên bản có hai người ký và vị trí chip ở vai trái. Phần trích xuất đã che dữ liệu nghiệp vụ vẫn đủ loại trừ khả năng Phó Nhiên gõ nhầm vào bảng nội bộ. An Nhiên đề nghị xin thêm xác nhận hai máy quét đã được thử trên chip mẫu trước ca. Quân ghi yêu cầu vào biên bản bổ sung. “Chúng ta chỉ biết con chó hiện tại đang mang mã ấy,” anh nói. “Chưa biết mã ấy vốn thuộc về ai.”

Hồ sơ con chó đực yếu hơn. Số chip nằm trên phiếu bàn giao viết tay; ảnh màn hình máy quét bị cắt mất thanh trạng thái và không ghi số thiết bị. Ba lần theo dõi sau chỉ hỏi ăn uống, tiêm phòng và môi trường sống, không lần nào quét lại chip. Lịch sử hệ thống cho thấy mã được nhập sau giờ ký gần ba tiếng bằng tài khoản dùng chung của ca trực. Không có dấu hiệu bị sửa, nhưng cũng không thể biết người nhập nhìn từ máy quét, giấy nháp hay tin nhắn. An Nhiên so ảnh qua các lần theo dõi và xác nhận con chó được bàn giao đúng là con chó vẫn xuất hiện về sau. Nếu có sai lệch, nó nằm ở mã nhận dạng hoặc ở thời điểm sau khi rời điểm trực.

Quân chỉ cho phép liên hệ người nhận nuôi cũ sau khi thống nhất kịch bản không làm lộ nghi vấn. Cuộc gọi phải từ số chính thức, dưới danh nghĩa bổ sung quy trình; không nhắc NL-17-402, không hỏi dồn PawCare, không yêu cầu giao con vật. Tưởng Nghiên gọi cho anh Khải, người nhận nuôi. Anh nói con chó đang ở nhà mẹ vì căn hộ sửa đường nước, đồng ý gọi video và đưa nó tới phòng khám gần nhà nếu đội thanh toán phí quét. Trong lúc chờ, Bạch Giai hỏi mã trùng có đủ đưa vào bài chưa. Quân đáp: “Chưa đủ để gọi là bằng chứng, chỉ đủ để bảo toàn hồ sơ.”

Mười hai giờ mười bảy, video được kết nối. Con chó đực lông đen chạy vào khi nghe anh Khải gọi, tai trái sứt một góc, cổ đeo vòng vải bạc màu. Nó béo hơn trong ảnh nhận nuôi và không còn co người khi cửa đóng. Một giờ sau, phòng khám gửi kết quả qua email công vụ: con chó có chip, nhưng số hiện ra không phải dãy trong hồ sơ. Mười ba chữ số đầu khác hoàn toàn, chỉ hai số cuối trùng nhau. Phó Nhiên bật dậy. “Vậy hồ sơ cũ ghi sai.” Quân lắc đầu. “Hoặc chip hiện tại không phải chip lúc bàn giao.”

Phòng khám quét lại bằng máy thứ hai và vẫn cho cùng mã mới. Bằng chứng hiện tại sạch hơn hồ sơ bảy tháng trước, nhưng khoảng giữa hai thời điểm vẫn tối. Theo danh sách đã chuẩn bị, Tưởng Nghiên hỏi anh Khải con chó có từng phẫu thuật, điều trị vết thương hay gắn lại chip không. Anh nhớ ba ngày sau khi nhận nuôi, có người gọi mời gói kiểm tra miễn phí dành cho thú cưng mới. Người gọi biết tên đội, giống chó và ngày bàn giao nên anh tưởng là đối tác. Địa điểm ở Nam Lộ, biển hiệu hình tổ chim. Nhân viên nói chip đọc chập chờn, đề nghị “đồng bộ lại” miễn phí.

Anh Khải đã ký một tờ xác nhận một trang nhưng không giữ bản. Con chó được đưa vào phòng phía sau khoảng hai mươi phút; khi trả lại, vùng vai có miếng băng nhỏ. Anh không nhìn thấy thao tác và không chắc họ nói “thay chip” hay “kích hoạt lại”. Câu chuyện khớp đến mức An Nhiên lập tức thấy nguy hiểm. Ký ức sau bảy tháng có thể bị câu hỏi dẫn đường làm biến dạng. Cô ngăn Tưởng Nghiên hỏi tên nhân viên, yêu cầu anh Khải kể lại toàn bộ buổi hôm đó theo thứ tự. Anh lặp lại được địa điểm, thời gian và hình dạng phiếu, nhưng không nhớ chính xác câu chữ.

“Lời kể chỉ đủ mở hướng xác minh,” Quân nói. Anh Khải chụp phiếu chăm sóc gửi qua biểu mẫu bảo mật. Góc trên có logo tổ chim đã thiết kế lại, dưới chân trang là dòng “điểm đồng hành Nam Lộ”. Mã giao dịch bắt đầu bằng PCN-RR, cùng cấu trúc với mã từng xuất hiện trong tài liệu của Bạch. Tuy nhiên, tên pháp nhân trên hóa đơn lại là một công ty vệ sinh thú cưng, không phải PawCare. Cơ sở có thể là đối tác, bên thuê địa điểm hoặc chỉ dùng chung bộ nhận diện. Chưa điều nào chứng minh họ đã thay chip trái phép.

An Nhiên đặt phiếu cạnh hai kết quả quét. Cô nhẹ đi vì con chó đực vẫn an toàn, nhưng cảm giác ấy chỉ tồn tại một thoáng. Nếu lời anh Khải đúng, một cuộc gọi biết quá nhiều thông tin đã đưa con vật qua căn phòng không người chứng kiến; sau đó mã trong cơ thể nó khác mã ngày bàn giao. Nếu anh nhớ sai, đội vẫn phải đối diện việc hồ sơ của mình không đủ chắc để phản bác. “Rà những ca từng nhận gói kiểm tra miễn phí,” cô nói. “Không hỏi họ có bị thay chip. Chỉ hỏi đã đi đâu, lúc nào và còn giấy tờ gì.”

Tưởng Nghiên nhìn bảng chuồng gần kín. “Rà hết sẽ mất nhiều ngày.” An Nhiên đề nghị phân tầng: ưu tiên hồ sơ có số chip nhập sau giờ ký, thiếu ảnh máy quét hoặc mang mã PCN-RR; những ca còn lại đưa vào lịch kiểm tra định kỳ. Quân bổ sung mọi người nhận nuôi phải được giải thích đây là kiểm tra chất lượng, không phải cáo buộc. Bạch chỉ nhận số liệu đã ẩn danh. Phó Nhiên xóa tên bảng “chip bị thay”, đổi thành “chênh lệch mã nhận dạng theo thời điểm”. Sự thay đổi vài chữ khiến cả đội chậm lại đúng lúc, không biến nghi ngờ thành kết luận.

Đến cuối buổi chiều, họ tìm thấy bốn hồ sơ có ghi “đã dùng gói hậu nhận nuôi”. Hai hồ sơ không lưu tên đơn vị. Một hồ sơ có phiếu màu xanh, mã bắt đầu bằng PCN-RR. Hồ sơ cuối ghi: “Chủ báo cơ sở nói chip lỗi, đã xử lý.” Không số mới, không biên bản, không tên người thực hiện. Quân yêu cầu bảo toàn thư điện tử và lịch trực giai đoạn đó, đồng thời gửi đề nghị tới đơn vị đăng ký chip để xác minh ngày kích hoạt của hai mã đang liên quan. Câu trả lời sớm nhất phải chờ ngày làm việc tiếp theo.

Chi tiết đáng kể nhất lại nằm ở góc giấy. Phó Nhiên phóng lớn phiếu của anh Khải và quảng cáo cũ Bạch vừa nộp. Cả hai có một chuỗi sáu ký tự được giải thích là mã điểm dịch vụ; ba ký tự cuối giống nhau. Khi đặt cạnh bản hợp đồng nhận nuôi cũ, họ thấy chuỗi ấy nằm mờ dưới phần địa chỉ Nam Lộ. Không phải tên pháp nhân, không phải bằng chứng thao tác chip, chỉ là dấu hiệu ba tài liệu từng đi qua cùng một điểm vận hành. Quân khoanh bằng bút chì. “Đủ để đề nghị kiểm tra hồ sơ đăng ký của cơ sở,” anh nói. “Chưa đủ để đến đó.”

Điện thoại An Nhiên rung khi cô đang tháo găng sau ca kiểm tra cuối ngày. Một số lạ gửi tin nhắn không dấu, không chào và cũng không gọi tên ai: “Dung den Nam Lo. Ho thay chip o cho khac. Hai so trung nhau khong phai loi nhap.” Cô chưa kịp đưa máy cho Quân thì tin thứ hai hiện lên: “Neu cac nguoi dang giu ho so NL-17-402, dung goi lai so nay. Kiem tra ca van chuyen luc 0:17. Va dung den kho.”

Quân đọc hai lần rồi bật chế độ máy bay trước khi chụp màn hình bằng thiết bị của đội. Tưởng Nghiên hỏi người gửi là ai. Không ai trả lời, nhưng An Nhiên nhớ cái tên từng xuất hiện trong lời cảnh báo của Diệp Vân: một người phụ nữ làm ở PawCare, biết những tuyến vận chuyển không được ghi trong hợp đồng. Trên màn hình, dòng chữ không dấu nằm ngay dưới hai mã chip khác nhau. Người gửi không chỉ biết họ đang kiểm tra. Người đó còn biết chính xác hồ sơ nào đang được giữ kín.