Bỏ qua nội dung

Sau Nua Dem Co Nguoi Den Cuu Em

Chương 29 - Chương 29: Hợp Đồng Nhận Nuôi

Chương 29: Hợp Đồng Nhận Nuôi

Bản hợp đồng cũ trượt qua mặt bàn với tiếng giấy khô cọ vào lớp kính. Bạch Giai không buông tay ngay. Cô đặt hai ngón tay lên góc có biểu tượng tổ chim, chờ Quân chụp lại số trang, thời gian tiếp nhận và tình trạng tài liệu rồi mới đẩy hẳn sang phía anh. Phông chữ lỗi khiến vài dòng co lại như bị ép vào nhau, nhưng điều khoản ở trang ba vẫn đọc được: bên nhận nuôi đồng ý cho “đơn vị điều phối và đối tác chăm sóc” thay mặt cập nhật thông tin nhận dạng, chuyển cơ sở lưu trú và sắp xếp chủ chăm sóc thay thế khi bị đánh giá là không còn phù hợp. Không có tiêu chí thế nào là không phù hợp. Không có thời hạn thông báo. Cũng không có dòng nào buộc đơn vị điều phối phải ghi lại con vật đã được chuyển cho ai.

An Nhiên đọc đến lần thứ hai mới nhận ra điểm đáng sợ không nằm ở một câu chữ quá lộ liễu. Hợp đồng được viết đủ mềm để người ký tin rằng họ đang trao quyền xử lý tình huống khẩn cấp, nhưng đủ rộng để một con vật có thể đi qua nhiều bàn tay mà mỗi lần chuyển đều có vẻ hợp lệ. Bên dưới mục mã chip là một ô trống dài, cạnh đó có ghi chú “có thể bổ sung sau khi hoàn tất kiểm tra sức khỏe”. Quân dùng đầu bút khoanh ô này, rồi khoanh tiếp điều khoản cho phép đối tác cập nhật dữ liệu. “Nếu số chip được điền sau, người ký không biết số nào được gắn với con vật lúc bàn giao,” anh nói. “Nếu quyền cập nhật lại được trao cho một bên thứ ba, chuỗi truy xuất gần như nằm trong tay họ.”

Bạch lật sang trang cuối. Dấu công ty đã nhòe, chỉ còn chữ “đồng hành” và một phần địa chỉ ở Nam Lộ. Cái tên trong sổ là người phụ trách kinh doanh từng gửi bộ nội dung cho tòa soạn, nhưng cô chưa đưa ra vì chưa xác minh được vai trò hiện tại. Quân chỉ yêu cầu cô lập lời trình bày riêng, niêm phong cùng bản sao. An Nhiên nhìn những hàng rào họ dựng quanh tài liệu, thấy mệt mỏi của mình có hình dạng: vô số khoảng trống nhỏ nơi người xấu chỉ cần điền vào đúng lúc.

Bạch ở lại trung tâm pháp lý để hoàn tất biên nhận; Quân chỉ mang về bản sao đã đánh số. Khi anh và An Nhiên trở lại điểm trực, trời đã sáng hẳn. Xe cứu hộ cũ đỗ trước cửa, trên kính vẫn còn vệt mưa và băng dính cố định chiếc gương bên phải. Tưởng Nghiên đang chia thức ăn cho ba con vật chờ bàn giao, còn trên bàn dài là hai hồ sơ nhận nuôi đã hẹn ký trong ngày. Quân đặt bản hợp đồng cũ cạnh mẫu một trang đội vẫn dùng. Mẫu của họ có tên người nhận, số căn cước, địa chỉ, số điện thoại, tình trạng sức khỏe và cam kết không bỏ rơi. Nó không có ảnh chụp màn hình kết quả tra chip, không ghi thiết bị quét, không có người chứng kiến lúc quét, cũng không buộc người nhận phải báo lại nếu chuyển quyền chăm sóc.

“Dừng hai cuộc bàn giao hôm nay,” Quân nói.

Tưởng Nghiên quay lại. “Không được. Một nhà đã chờ ba tuần, một nhà xin nghỉ làm để tới. Chuồng cách ly chỉ còn một ô. Dừng thêm vài ngày là đội tự nghẹt.” Phó Nhiên ngẩng khỏi điện thoại. “Nếu đổi thành sáu trang giấy, thêm xác minh nơi ở, người ta sẽ bảo mình giữ thú để quay nội dung.”

Quân kéo ghế nhưng không ngồi. “Tôi không đề nghị thêm giấy vì giấy trông chuyên nghiệp. Tôi đề nghị khóa những điểm có thể khiến một con vật biến mất mà hồ sơ vẫn sạch.” Anh chỉ vào mẫu của đội. “Ở đây ghi số chip bằng tay. Ai đối chiếu? Ở đây cam kết không chuyển cho người khác. Nếu họ chuyển thì báo cho ai? Nếu người nhận gặp tai nạn, nhập viện hoặc mất việc, hợp đồng chỉ cho chúng ta quyền trách họ, không cho họ một lối trả lại an toàn. Một điều khoản chỉ biết trừng phạt sẽ khiến người ta giấu đến lúc quá muộn.”

Câu cuối làm An Nhiên rời mắt khỏi bản hợp đồng cũ. Trước đây, cô sẽ muốn siết thật chặt, như thể mọi rủi ro đều bắt đầu từ sự cẩu thả. Nhưng những cuộc gọi gần đây cho cô thấy người ta có thể yêu một con vật mà vẫn bị bệnh tật, nợ nần hay nhà thuê đẩy đến đường cùng. Quy trình mới không thể biến nghèo khó thành dấu hiệu không đủ tư cách. Cô lấy bút, gạch dưới mục chứng minh nơi ở Quân vừa viết nháp. “Không bắt buộc hợp đồng thuê nhà công chứng,” cô nói. “Người ở trọ tháng, người sống cùng thân nhân hoặc người già không đứng tên nhà sẽ bị loại. Có thể xác minh bằng cuộc gọi với chủ nhà, video nơi ở, hoặc người liên hệ chịu trách nhiệm. Chúng ta cần biết con vật sẽ sống ở đâu, không cần chứng minh người nhận có một đời sống đẹp.”

Tưởng Nghiên im một lúc rồi đặt muỗng xuống. “Và không dừng vô thời hạn. Hai hồ sơ hôm nay có thể làm theo quy trình thử, đội cử người hỗ trợ tại chỗ.” Quân gật đầu. Anh chia bảng trắng thành bốn cột: nhận dạng con vật, năng lực chăm sóc, đường lui an toàn và theo dõi sau bàn giao. Ở cột đầu, mỗi lần giao nhận phải quét chip trước mặt hai người, chụp màn hình thiết bị có thời gian, đối chiếu đặc điểm nhận dạng và lưu mã kiểm tra của ảnh. Nếu con vật chưa có chip, hồ sơ phải ghi rõ chưa gắn, không được để ô trống rồi bổ sung tùy ý. Ở cột thứ hai, đội hỏi về thời gian, chi phí, người cùng nhà và phương án khi người nhận vắng mặt, nhưng cho phép nhiều cách chứng minh thay vì một loại giấy tờ duy nhất.

Cột thứ ba mất nhiều thời gian nhất. Phó Nhiên đề nghị viết “nghiêm cấm trả lại”, bị An Nhiên gạch ngay. “Không. Câu đó chỉ khiến họ bỏ ở nơi khác.” Cuối cùng, họ thống nhất người nhận có quyền yêu cầu đội tiếp nhận lại hoặc hỗ trợ chuyển chăm sóc, không bị bêu tên nếu chủ động báo trước và bàn giao đúng quy trình. Đổi lại, mọi việc bán, cho, gửi dài hạn hay đổi chủ đều phải thông báo; đội có quyền kiểm tra lại chip và tình trạng con vật. Cột cuối là lịch liên hệ sau ba ngày, hai tuần, một tháng và ba tháng, nhưng Tưởng Nghiên yêu cầu hệ thống phải đánh dấu trường hợp nguy cơ cao để đội không kiệt sức vì gọi đồng loạt.

Quân gọi lại số bàn đã xác minh của Bạch và chỉ gửi cho cô mẫu trống đã che toàn bộ dữ liệu ca cụ thể. Cô hỏi như cố tìm chỗ quy trình sẽ vỡ: người nhận đổi số thì sao, chủ nhà rút đồng ý thì sao, chip không đọc được thì sao? Phó Nhiên thở dài: “Chị đang giúp hay đang viết bài dìm chúng tôi vậy?” Bạch đáp qua loa ngoài: “Hai việc đó đôi khi dùng cùng một bộ câu hỏi.” Cô đề nghị giữ lịch sử chỉnh sửa và lưu ảnh chip trong thư mục chỉ đọc. Quân bổ sung người duyệt không được là người trực tiếp bàn giao, trừ tình huống khẩn cấp có lý do bằng văn bản.

Đến gần trưa, hai gia đình nhận nuôi được gọi giải thích. Một người khó chịu vì phải chờ thêm, nhưng vẫn đồng ý đến sớm để quét lại chip. Người còn lại là một phụ nữ làm ca đêm, không có hợp đồng thuê nhà đứng tên mình. Phó Nhiên định đánh dấu thiếu hồ sơ, An Nhiên bảo cậu gọi video. Căn phòng nhỏ nhưng cửa sổ có lưới, dây điện đã được bọc, người cùng nhà xuất hiện xác nhận và chỉ vị trí khay vệ sinh. Cuộc kiểm tra không làm người phụ nữ giàu hơn hay ít bận hơn; nó chỉ khiến sự chuẩn bị của cô được nhìn thấy. Tưởng Nghiên duyệt hồ sơ với điều kiện đội gọi lại sau ba ngày. Sự rườm rà, An Nhiên nhận ra, không nhất thiết phải là một cánh cửa đóng. Nó có thể là tay vịn, miễn người dựng nó nhớ ai cần bước qua.

Quân không cho ký ngay. Anh lấy máy quét chip của đội, kiểm tra số thiết bị rồi yêu cầu Phó Nhiên mở kho hồ sơ cũ để làm mẫu đối chiếu. Họ chọn ngẫu nhiên mười hai ca nhận nuôi trong sáu tháng gần nhất, che thông tin cá nhân trước khi cho Bạch quan sát quy trình. Bảy hồ sơ có ảnh màn hình, nhưng không hồ sơ nào ghi số máy quét. Ba hồ sơ chỉ có số chip viết tay. Hai hồ sơ còn lại ghi “đã kiểm tra” mà không có kết quả kèm theo. Tưởng Nghiên nhìn những ô trống, giọng thấp xuống. “Chúng ta đã làm tốt hơn nhiều nhóm khác.”

“Nhưng chưa đủ để chứng minh mình đã giao đúng con vật,” Quân nói.

An Nhiên lấy danh mục kiểm tra chip của ca NL-17-402 từ túi hồ sơ niêm phong. Cô không mở thông tin thuộc phần cơ quan đang giữ, chỉ đọc dãy số đã được phép dùng để đối chiếu kỹ thuật. Phó Nhiên nhập từng số vào bảng nội bộ. Kết quả đầu tiên không hiện tên chủ, chỉ báo mã từng xuất hiện trong một hồ sơ nhận nuôi của đội. Cậu tưởng mình gõ sai, xóa đi nhập lại. Kết quả vẫn vậy. Hồ sơ cũ thuộc về một con chó đực lông đen đã được bàn giao bảy tháng trước, có ảnh tai trái sứt một góc và biên bản theo dõi đủ ba lần. NL-17-402 là chó cái lông vàng, đặc điểm hoàn toàn khác.

Không ai nói trong vài giây. Tiếng máy quét đặt trên bàn phát ra một tiếng bíp ngắn vì pin yếu, khiến An Nhiên giật mình. Phó Nhiên mở bản scan hợp đồng cũ, phóng lớn ô mã chip. Dãy mười lăm số giống hệt dãy trên biên bản mới, kể cả hai số ở giữa rất dễ nhìn nhầm. Quân yêu cầu cậu khóa cả hai bản, xuất lịch sử nhập liệu và không liên hệ người nhận nuôi cũ trước khi xác định đây là lỗi chép số, lỗi hệ thống hay một chip thực sự bị dùng lại. Ở đầu dây, Bạch im lặng. Lần đầu tiên từ sáng, cô không hỏi thêm.

Trên màn hình, cùng một mã nhận dạng nằm dưới hai bức ảnh của hai con chó khác nhau. Một hồ sơ đã khép lại từ bảy tháng trước. Hồ sơ còn lại vừa khiến cả đội bị gọi là kẻ bắt trộm. An Nhiên nhìn ô số tưởng như vô tri ấy và hiểu vì sao Quân không chịu bỏ qua một dòng trống trong hợp đồng. Có những chiếc lồng không làm bằng sắt. Chúng được dựng bằng chữ ký, quyền cập nhật và một con số đủ giống sự thật để không ai nghĩ phải quét lại.