Bỏ qua nội dung

Phia Sau Vang Sang

Chương 47 - Chương 47: Hồ Sơ Đen

Chương 47: Hồ Sơ Đen

Người đầu tiên đổi địa điểm gặp hai lần trong vòng mười bảy phút. Lần thứ nhất, cô nhắn rằng dưới sảnh văn phòng luật có một chiếc xe quen. Lần thứ hai, cô yêu cầu Lục Trì tắt bảng tên điện tử ngoài phòng họp. Đến khi cánh cửa mở ra, Tô Mạn mới nhận ra người phụ nữ đội mũ lưỡi trai kia từng đứng ở hàng thứ ba trong một nhóm nhạc nữ của An Thịnh, luôn được giới thiệu là thành viên “ít hoạt động vì lý do sức khỏe”.

Cô không tháo khẩu trang ngay. Chiếc túi hồ sơ được giữ sát ngực. Lục Trì đặt một tờ giấy lên bàn, chia quyền sử dụng tài liệu thành ba mức: chỉ kiểm tra nội bộ, dùng trong thủ tục pháp lý có bảo mật, và cho phép công bố. “Cô có thể chọn từng mức cho từng tài liệu,” anh nói. “Không cần quyết định công khai hôm nay.”

Tô Mạn nhớ tới ba tờ giấy trước mặt Hạ Nhiên vài giờ trước. Giữ riêng, gửi giới hạn, công khai. Trả lại quyền quyết định không thể chỉ dành cho người họ quen bảo vệ. Nó phải được lặp lại với từng người bước vào căn phòng này, kể cả khi thời gian đang ép sát.

Người phụ nữ tháo khẩu trang. Gương mặt cô nhợt hơn những tấm ảnh sân khấu đã qua chỉnh màu. “Tôi cho kiểm tra hết. Hai bản khấu trừ có thể đưa vào hồ sơ pháp lý. Thư kia thì chưa. Nếu tên tôi lộ, họ sẽ nói tôi quay lại kiếm fame.”

“Có thể họ vẫn nói thế dù cô không lộ tên,” Tô Mạn đáp. “Nhưng chúng tôi không dùng điều đó để ép cô chọn nhanh hơn.”

Bộ hồ sơ thứ nhất gồm hợp đồng chính, hai phụ lục không có số trang liên tục, bảng khấu trừ trong mười bốn tháng và một thư yêu cầu “tự nguyện tạm dừng hoạt động để phục hồi trạng thái tinh thần”. Các khoản bị trừ mang những cái tên rất sạch: phí bảo vệ hình ảnh, điều chỉnh lịch trình, xử lý hành vi gây rủi ro. Tổng số tiền lớn hơn toàn bộ thù lao cô nhận trong cùng thời gian.

Lục Trì kiểm tra dấu giáp lai, đối chiếu chữ ký, hỏi bản gốc được cất ở đâu và ai đã có mặt lúc ký. Đến câu cuối, người phụ nữ im. “Tôi chỉ nhớ người đưa giấy đeo thẻ khách. Nhân viên pháp vụ gọi ông ta là anh Phong. Có thể không phải tên thật.”

Lục Trì đánh dấu phần lời khai chưa xác định. Tô Mạn nhìn động tác ấy. Trong truyền thông, người ta thường lấp khoảng trống bằng câu chuyện dễ tin nhất. Trong hồ sơ, một khoảng trống phải được để nguyên cho đến khi có thứ đủ sức lấp nó.

Người thứ hai đến muộn hai mươi phút. Cô gái vẫn thuộc biên chế An Thịnh, chưa nổi tiếng đủ để có xe riêng nhưng đã nổi tiếng đủ để bị kiểm tra điện thoại trước mỗi lịch trình. Cô không mang hợp đồng gốc, chỉ có ảnh chụp, một bảng tính in vội và phong bì chứa thư cảnh cáo không ký tên.

“Bản này không đủ để chứng minh họ đã gửi cho cô,” Lục Trì nói. “Không có email nguồn, dấu nhận hoặc người làm chứng.”

Sắc mặt cô gái đổi ngay. “Vậy tôi tới vô ích?”

“Không. Nhưng phải tách điều cô biết khỏi điều chúng ta chứng minh được.”

Cô gái bật cười khô. “Họ cũng nói tôi chỉ biết mình khó chịu, còn công ty mới biết điều gì có lợi cho tôi.”

Không khí trong phòng cứng lại. Hạ Nhiên đang đứng ở cửa phòng nghỉ phía trong, quầng mắt vẫn còn, điện thoại nằm trong tay mà màn hình úp xuống. Người thứ hai nhìn thấy cô, hơi thở lập tức gấp hơn. “Nếu cô ấy đăng video, tôi sẽ ký. Tôi không muốn là người đầu tiên.”

Bản năng chiến lược trong Tô Mạn bật dậy. Chỉ cần cho cô gái xem một đoạn video, họ có thể lấy chữ ký ngay. Một nhân chứng kéo theo nhân chứng khác. Cách cũ của cô luôn hiệu quả vì biết dùng nỗi sợ của người này làm đòn bẩy cho người kia.

Hạ Nhiên lên tiếng trước. “Tôi chưa đăng.”

Cô gái sững lại.

“Và chị không cần ký vì tôi,” Hạ Nhiên nói. Giọng cô mệt nhưng rõ. “Nếu chị ký, hãy ký vì lời đó là của chị. Nếu chưa chắc, đừng lấy quyết định của tôi làm lý do.”

Tô Mạn thấy bàn tay mình đã đặt lên chiếc máy tính bảng chứa video “Lời của tôi – bản 1”, rồi chậm rãi rút lại.

Người thứ hai không ký bản cho phép công bố. Cô chỉ đồng ý để Lục Trì lưu bản sao mã hóa của bảng khấu trừ và kiểm tra nguồn dữ liệu trên máy cá nhân vào một buổi khác. Trước khi rời đi, cô viết tên hai người từng cùng bị trừ khoản “phục hồi hình ảnh”, nhưng yêu cầu chưa liên hệ nếu chưa có sự đồng ý. Tờ giấy được niêm phong riêng. Không ai gọi đó là thất bại.

Mười một giờ mười ba, “Phương án dự phòng HN – sức khỏe” xuất hiện trên ba tài khoản tin giải trí gần như cùng lúc. Chưa có con dấu công ty, chỉ có những câu giống nhau đến mức không thể là trùng hợp: Hạ Nhiên vắng mặt vì trạng thái tinh thần không ổn định; An Thịnh đang đại diện xử lý thông tin để bảo vệ nghệ sĩ; mọi phát ngôn không qua công ty đều cần được kiểm chứng.

Điện thoại rung liên tục. Tô Mạn nhìn Hạ Nhiên. “Họ đã thả bản thử.”

“Em biết.” Hạ Nhiên đọc hết một bài rồi tắt màn hình. “Video vẫn chưa đăng.”

“Em có thể đổi quyết định.”

“Em cũng có thể giữ quyết định. Hồ sơ của họ chưa xong. Em không muốn câu của em biến thành cái còi bắt mọi người chạy ra khi họ chưa chọn.”

Hạ Nhiên từng là người bị buộc im để bảo vệ đại cục. Giờ cô có cơ hội nói trước nhưng không dùng tiếng nói của mình để ép người khác bước theo. Tô Mạn chỉ gửi cho Đinh Lộ một câu xác nhận rằng Hạ Nhiên đã có văn bản phản đối quyền đại diện phát ngôn từ tám giờ năm mươi sáu. Không video, không hồ sơ nhân chứng, không tên Bạch Dao.

Người thứ ba tới sau buổi trưa. Ông từng là ca sĩ solo hạng trung, đã rời An Thịnh ba năm và gần như biến mất khỏi truyền thông. Ông mang hợp đồng thanh lý, bảng khấu trừ và bốn thư yêu cầu giữ bí mật. Vừa đặt tài liệu xuống, ông nói: “Dùng tên tôi cũng được.”

Lục Trì không nhận lời ngay. “Ông đã đọc lại điều khoản bảo mật chưa?”

“Tôi chán sợ rồi.”

“Chán sợ không đồng nghĩa đã hiểu cái giá pháp lý.”

Người đàn ông khó chịu. “Các anh cần người dám đứng ra hay không?”

“Cần. Nhưng tôi không cần ông dũng cảm trong mười phút rồi hối hận suốt mười năm.”

Cuối cùng, ông chỉ cho phép dùng tên ở mức hồ sơ pháp lý, chưa công bố. Khi đối chiếu các trang, Lục Trì dừng ở một cụm từ trong thư ép im lặng: “tạm thời mất khả năng tự quản lý hình ảnh và quyết định nghề nghiệp”. Cụm từ ấy xuất hiện gần như nguyên vẹn trong phương án An Thịnh vừa thả cho báo chí. Nó cũng nằm trong hồ sơ Lâm Chi, dưới một định dạng cũ hơn, và trong phụ lục của Hạ Nhiên với hai chữ được thay thế.

Tô Mạn kéo ba bản lại gần nhau. Không phải một chữ ký giống nhau hay một con dấu đủ để kết tội. Thứ trùng lặp là cách hệ thống gọi một nghệ sĩ không nghe lời: không ổn định, cần được đại diện, cần bị khấu trừ để bảo vệ chính họ. Ba thế hệ tài liệu, cùng một ngôn ngữ kiểm soát.

Bảng khấu trừ của người đàn ông còn cho thấy tiền được chuyển qua cùng một đơn vị dịch vụ từng xuất hiện trong hồ sơ Hạ Nhiên. Tuy nhiên, một trang có ngày in sau ngày thanh lý hợp đồng sáu tháng. Lục Trì tách nó ra ngay. “Trang này có thể là bản tổng hợp lập sau, cũng có thể đã bị sửa. Chưa dùng.”

“Nhưng số tiền là thật,” người đàn ông phản ứng.

“Có thể. Chúng ta sẽ tìm sao kê và chứng từ kế toán. Một trang yếu không được phép làm hỏng những trang mạnh.”

Không ai trong phòng reo lên. Họ chỉ loại một tài liệu chưa chắc, giữ lại những thứ có nguồn, rồi đặt các mảnh cạnh nhau đủ lâu để nhìn thấy một mô thức.

Đến ba giờ chiều, Lục Trì hoàn tất bảng mục lục. Hồ sơ được chia thành bốn nhóm: ép ký phụ lục, khấu trừ có tính trừng phạt, tuyên bố thay nghệ sĩ dưới danh nghĩa sức khỏe, và thư buộc im lặng sau khi thanh lý. Mỗi tài liệu đều có chủ sở hữu, nguồn nhận, mức cho phép sử dụng và điểm cần xác minh. Trên bìa, anh chỉ ghi hai chữ: HỒ SƠ ĐEN.

“Đủ chưa?” Tô Mạn hỏi.

“Đủ để chứng minh chúng ta không còn nói về một trường hợp cá biệt.” Lục Trì khóa tủ chống cháy. “Chưa đủ để công khai toàn bộ. Hai nhân chứng chưa cho phép lộ tên, một chuỗi tiền cần xác minh, và An Thịnh sẽ đánh vào bất kỳ lỗi nào.”

“Nhưng họ không thể nói đây chỉ là một phụ lục riêng của Hạ Nhiên nữa.”

“Trong phòng này thì không. Ngoài kia, họ vẫn có thể nói bất cứ gì cho đến khi chúng ta chọn được cách đưa hồ sơ ra.”

Điện thoại Tô Mạn rung một lần. Một email nội bộ được chuyển tiếp từ địa chỉ cô chưa từng thấy, tiêu đề chỉ có bốn chữ: “Phương án xử lý TM”.

Bên trong không có nội dung. Chỉ có tệp đính kèm mang tên “Đời tư – bản nháp” và một dòng ngắn: Cô gom hồ sơ của họ. Chúng tôi cũng có hồ sơ của cô.

Tô Mạn không mở tệp ngay. Qua lớp kính tủ, bìa đen vừa được khóa lại nằm im giữa những tài liệu có thể kéo sập nhiều người. Cô hiểu An Thịnh đã nhận ra họ không còn cứu một nghệ sĩ. Và khi không thể khiến những người trong hồ sơ tiếp tục im lặng, hệ thống sẽ chọn cách biến người đang cầm hồ sơ thành kẻ không đáng được tin.