Bỏ qua nội dung

Phia Sau Vang Sang

Chương 46 - Chương 46: Một Lần Được Nói

Chương 46: Một Lần Được Nói

Câu thứ hai hiện lên chậm hơn câu đầu tiên. Hạ Nhiên gõ được bốn chữ, dừng lại rồi xóa. Tô Mạn nhìn dòng “Tôi không xin lỗi” mất đi từng chữ nhưng không hỏi. Trang trắng sáng lạnh giữa những chiếc cúp và thẻ hậu trường bị đặt xuống sàn. Gần một phút sau, cô gái viết lại: “Tôi không nhận những lỗi mình không làm.” Lần này bàn tay vẫn run nhưng câu chữ ở nguyên. Hạ Nhiên đọc thầm rồi hỏi: “Câu này có khiến em bị kiện không?”

Bản năng của Tô Mạn lập tức dựng lên một bản sửa an toàn: thay “lỗi” bằng “cáo buộc”, tránh phủ định tuyệt đối, không chạm điều khoản phát ngôn. Cô đã sửa hàng trăm tuyên bố như vậy, khiến một người trông như đang nói nhưng không còn câu nào thật sự thuộc về họ. Cô giữ miệng mình đóng lại. “Chị có thể nói họ sẽ dùng câu này thế nào,” cô đáp. “Nhưng trước hết em phải biết lời này dành cho ai.” Hạ Nhiên nhìn màn hình. “Em chưa biết.” “Vậy đừng sửa nó như thể đã có người đọc.”

Lục Trì đặt ba tờ giấy lên bàn, viết ở góc: giữ riêng, gửi giới hạn, công khai. “Cùng một câu nhưng ba phạm vi có ba cái giá,” anh nói. “Giữ riêng giúp cô xác định ý mình. Gửi cho công ty, luật sư hoặc người làm chứng sẽ tạo dấu thời gian nhưng có thể bị rò rỉ. Công khai khiến họ khó viết hộ cô hơn, đồng thời mở câu chữ cho pháp vụ, truyền thông và anti-fan mổ xẻ.” Hạ Nhiên hỏi: “Anh muốn tôi chọn cái nào?” “Tôi muốn cô biết mình đang chọn gì.”

Hạ Nhiên tiếp tục viết: cô chưa quyết định có tiếp tục hát hay không; không chấp nhận bản tuyên bố An Thịnh gửi; không đồng ý bị mô tả là mất ổn định để giải thích cho một quyết định nghề nghiệp. Đến đoạn về mẹ, tên Phương Nghi xuất hiện rồi bị xóa. “Chuyện sáu trăm triệu không phải điều em muốn nói lúc này.” Cô cũng không nhắc Bạch Dao. “Em không dùng ghi âm của chị ấy khi chị ấy chưa đồng ý.” Tô Mạn nhận ra Hạ Nhiên đang giành lại giọng nói mà không lấy giọng của người khác làm giá đỡ.

Gần bảy giờ sáng, điện thoại liên tục hiện thông báo từ An Thịnh: xác nhận có mặt, phương tiện di chuyển, xác nhận không có người ngoài đi cùng. Tin thứ tư thông báo nếu Hạ Nhiên vắng mặt, công ty sẽ “chủ động triển khai phương án bảo vệ hình ảnh và sức khỏe nghệ sĩ”. Hạ Nhiên hỏi: “Họ sẽ đăng bản đó sao?” Tô Mạn đáp: “Có thể họ gửi nội bộ hoặc để phóng viên nhận một phiên bản trước. Khi em bị đóng khung là không ổn định, mọi lời nói sau đó đều có thể bị dùng để chứng minh cái khung ấy.”

“Nếu là trước đây, chị sẽ bảo em im.” “Đúng.” Tô Mạn không né. “Có lúc chị vẫn sẽ khuyên em chưa công khai. Nhưng khuyên không còn nghĩa là chị giữ mật khẩu, cầm điện thoại hay quyết định thay.” Hạ Nhiên kéo một tờ giấy lại, tự viết ba câu hỏi: Tôi muốn ai nghe? Tôi muốn họ biết điều gì? Tôi chấp nhận mất gì? Cô đọc từng câu rồi nói: “Em muốn công ty nghe trước, không phải để xin phép. Em muốn luật sư giữ một bản. Còn công khai, em chưa chọn.”

Ngoài cửa kính, trời đã sáng hẳn. Hạ Nhiên nhìn màu bạc trên những tòa nhà đối diện. “Không phải vì em sợ họ. Em chưa chọn vì em không muốn cơn giận tối qua quyết định thay mình.” Tô Mạn hỏi: “Em có chắc không?” “Chị đang hỏi hay thử xem em có đổi ý?” Tô Mạn im một nhịp. “Chị đang hỏi. Và chị sẽ không hỏi lần hai.” Hạ Nhiên đáp: “Em chắc về việc chưa đăng sáng nay. Em không chắc về ngày mai.” “Thế là đủ.”

Lục Trì soạn phần pháp lý gồm việc từ chối cuộc họp không có luật sư, phản đối bản tuyên bố soạn sẵn và yêu cầu mọi trao đổi bằng văn bản. Anh để trống phần lời của Hạ Nhiên. Cô tự chép bốn câu: chưa quyết định rời ngành; không ủy quyền An Thịnh phát ngôn thay; không thừa nhận các cáo buộc; mọi tuyên bố nói khác đều không có sự đồng ý của cô. Cô sửa ba lần nhưng không hỏi Tô Mạn nên dùng từ nào.

Tám giờ ba mươi hai, Phương Nghi gửi ảnh phiếu hẹn ngân hàng. Bà đã giao phong bì chứa bản gốc cam kết cho văn phòng Lục Trì kèm biên bản bàn giao, còn sao kê có xác nhận đang được xử lý. Hạ Nhiên nhìn tin nhắn rồi nói: “Đừng dùng chuyện đó trong thư của em.” “Không dùng,” Lục Trì đáp. Khoảng cách giữa hai mẹ con vẫn nguyên, nhưng không ai lấp nó bằng một lời hòa giải giả.

Tám giờ năm mươi sáu, email được gửi từ tài khoản riêng của Hạ Nhiên, đồng gửi văn phòng luật và địa chỉ tiếp nhận của An Thịnh. Cô tự bấm nút. Bốn phút sau, trưởng bộ phận quản lý nghệ sĩ gọi tới. “Em có buộc phải nghe không?” cô hỏi. “Không.” Hạ Nhiên tắt chuông nhưng không chặn số. “Em muốn họ để lại lời bằng văn bản.”

Chín giờ ba phút, An Thịnh trả lời bằng một thư nội bộ được chuyển tiếp: “Phương án dự phòng HN – sức khỏe” đã được duyệt, thời điểm phát hành chờ chỉ đạo. Bản tuyên bố tối qua có thêm dòng mới: do nghệ sĩ không đủ khả năng tham gia buổi làm việc, công ty tạm thời đại diện xử lý thông tin để bảo vệ cô. Trong đầu Tô Mạn lập tức bật ra danh sách nhà báo, cách cắt video, thời điểm phản công. Cô quay sang Hạ Nhiên, suýt nói: Chúng ta đăng ngay.

Hạ Nhiên đã mở camera trên máy tính bảng. “Em muốn ghi lại. Không phát trực tiếp, không gửi ngay. Nhưng em muốn có một bản họ không viết hộ được.” Tô Mạn hỏi: “Em muốn trong phòng có ai?” “Ba người. Và không ai đứng sau máy.” Cô đặt ghế giữa khoảng sáng tự nhiên, không thay quần áo, không che quầng mắt. Khi Tô Mạn định hạ rèm vì ánh sáng gắt, Hạ Nhiên lắc đầu. “Để nguyên. Em không quay quảng cáo.”

Lần đầu dừng ở câu thứ ba vì hơi thở không đều. Hạ Nhiên tự bấm dừng, uống nước rồi xem lại. “Em nghe giống đang xin phép.” Cô xóa. Lần thứ hai quá nhanh, các câu va vào nhau. Đến lần thứ ba, cô bỏ trang chữ sang một bên và nhìn thẳng ống kính: “Tôi là Hạ Nhiên. Tôi chưa quyết định có tiếp tục hoạt động nghệ thuật hay không. Nhưng quyết định đó phải do tôi đưa ra. Tôi không đồng ý với bất kỳ tuyên bố nào nói rằng tôi thừa nhận đạo nhạc, dùng chất cấm, gây hại cho nghệ sĩ khác hoặc mất khả năng tự quyết. Tôi sẽ không xin lỗi cho những việc mình không làm. Những điều khác, khi nào nói và nói với ai, tôi sẽ tự chọn.”

Căn phòng im sau khi cô kết thúc. Không có tiếng vỗ tay, không ai nhắc cô cười, cũng không có đạo diễn yêu cầu một bản an toàn hơn. Hạ Nhiên tự bấm dừng. “Có câu nào khiến em thua ngay không?” Lục Trì đáp: “Không có câu nào khiến cô thắng ngay. Nếu phát hành, họ sẽ nói cô bị xúi giục, vi phạm nghĩa vụ hoặc né bằng chứng. Phần phủ định cáo buộc sẽ bị đánh mạnh nhất.” Hạ Nhiên quay sang Tô Mạn. “Chị nghĩ sao?”

Tô Mạn nhìn tệp video. Chỉ cần một thao tác, cô có thể gửi nó cho Đinh Lộ và những tài khoản vẫn chờ Hạ Nhiên lên tiếng. Cô cũng biết chuỗi chứng cứ chưa đủ để đoạn nói thật đứng vững trước cỗ máy An Thịnh. “Đăng bây giờ rất nguy hiểm,” cô nói. “Nó giành lại tiếng nói, nhưng cũng cho họ lý do đẩy em vào cuộc chiến khi hồ sơ chưa khép. Đó là phân tích của chị. Quyết định vẫn là của em.” “Nếu em bảo đăng?” Nỗi sợ Lâm Chi siết lại trong ngực Tô Mạn. “Chị sẽ nói hết cái giá một lần. Sau đó chị không giật điện thoại khỏi tay em.”

Hạ Nhiên đặt ngón tay lên biểu tượng chia sẻ, giữ ở đó đủ lâu để Tô Mạn hiểu đây không phải bài kiểm tra. Rồi cô lưu một bản vào thiết bị mã hóa của Lục Trì, một bản vào kho riêng do mình đặt mật khẩu. “Chưa đăng. Nhưng cũng không xóa. Khi quyết định công khai, em sẽ dùng lời này hoặc tự nói lại. Không ai được cắt nó thành câu xin lỗi.” Tô Mạn gật đầu. Lần đầu tiên, cô không coi việc trì hoãn phát ngôn là thắng chiến thuật. Nó chỉ là một lựa chọn có chủ sở hữu.

Lục Trì vừa hoàn tất biên bản lưu tệp thì điện thoại rung liên tiếp. Ba người từng chỉ chấp nhận cung cấp thông tin ẩn danh trong hồ sơ phụ lục màu xám giờ đồng ý gặp trực tiếp, mang theo hợp đồng, bảng khấu trừ và thư ép im lặng. Một người viết rằng sau khi Bạch Dao bị khóa hệ thống, họ hiểu tiếp tục im không có nghĩa là được an toàn. Lục Trì đặt điện thoại xuống. “Video chưa thể công khai,” anh nói. “Nhưng hồ sơ không còn chỉ có Hạ Nhiên và Lâm Chi nữa.”

Hạ Nhiên đổi tên tệp mặc định thành “Lời của tôi – bản 1”. Ngoài kia, An Thịnh vẫn chờ lệnh phát hành một lời tuyên bố giả. Trong căn phòng nhỏ, một câu nói chưa công khai đã làm được việc đầu tiên: xác định ai có quyền nói. Tô Mạn khép máy tính lại. Trước khi đối đầu với phiên bản An Thịnh sắp dựng lên, họ phải nghe những người đã im lâu hơn Hạ Nhiên. Phía sau một tiếng nói vừa giành lại được, đã có thêm ba người chuẩn bị mở hồ sơ của họ.