Chương 48 - Chương 48: Đêm Trước Công Bố
Chương 48: Đêm Trước Công Bố
Tô Mạn không mở tệp trên điện thoại. Cô đẩy máy sang phía Lục Trì. Anh rút cáp mạng khỏi chiếc máy tính kiểm tra tài liệu, tạo bản sao chỉ đọc và ghi lại thời điểm nhận thư. “Đời tư – bản nháp” hiện ra thành mười một trang trình chiếu, không có logo An Thịnh nhưng dùng đúng kiểu chữ, mã màu và cấu trúc phân công quen thuộc của phòng truyền thông khủng hoảng.
Trang thứ hai mang tiêu đề: “Nữ quản lý bị đình chỉ dùng quan hệ cá nhân thao túng nghệ sĩ và luật sư”. Bên dưới là ba ảnh chụp từ xa: Tô Mạn và Lục Trì rời văn phòng lúc một giờ hai mươi sáu, bóng Hạ Nhiên ở lối phụ, và người nhân chứng đầu tiên đi qua sảnh sáng nay. Gương mặt cô ấy bị làm mờ, không phải để bảo vệ, mà để đặt cạnh câu “nhiều nghệ sĩ bí mật ra vào”.
“Chiếc xe dưới sảnh không phải tình cờ,” Tô Mạn nói. Cô không nhìn bức ảnh của mình. Ánh mắt cô dừng ở người phụ nữ bị làm mờ. Chỉ một góc túi, một đôi giày hoặc thời gian xuất hiện cũng có thể đủ để An Thịnh khoanh vùng người đã mang hồ sơ ra ngoài. “Họ đang vừa đánh tôi vừa đếm xem ai tới đây.”
Lục Trì chuyển trang. “Bằng chứng nền” có email sáu năm trước, trong đó Tô Mạn chuyển thông cáo Lâm Chi “tự nguyện tạm dừng hoạt động” cho bốn tòa soạn. Email và thời gian gửi đều thật, nhưng chú thích biến cô thành người dựng scandal rồi giữ tư liệu riêng để trả thù công ty. Một trang khác đặt ảnh cô cạnh Lục Trì, gợi ý “quan hệ ngoài phạm vi đại diện pháp lý”. Không có bằng chứng cho kết luận ấy. Chỉ cần ảnh đủ gần, tiêu đề đủ bẩn và một sự thật cũ đủ đau, người đọc sẽ tự hoàn thành phần còn lại.
Cuối tệp là lịch phát tán: mười tám giờ bốn mươi thả ảnh; mười chín giờ lẻ năm đăng bài dài; hai mươi giờ kể lại chuyện Lâm Chi. Sáng hôm sau, An Thịnh sẽ thông báo về “vi phạm đạo đức nghề nghiệp và xung đột lợi ích”. Cột mục tiêu ghi rõ: làm Tô Mạn mất tư cách người bảo vệ, biến hồ sơ thành hành động trả thù và ép Hạ Nhiên tách khỏi cô.
“Họ làm bẩn người cầm tài liệu trước khi tài liệu được đọc,” Lục Trì nói. Tên người soạn đã bị xóa, nhưng lịch sử chỉnh sửa còn một mã thư mục của đối tác từng xuất hiện trong chiến dịch LC-R3. Dấu vết chỉ cho thấy tệp đi qua hệ thống quen thuộc, chưa đủ chỉ ra người ra lệnh. Tuy vậy, chỉ nguồn có quyền xem hồ sơ nhân sự của Tô Mạn, email vụ Lâm Chi và lịch rà soát hiện tại mới gom được chúng vào cùng một bản nháp.
Phản xạ đầu tiên của Tô Mạn là chia việc. Đổi chỗ ở cho Hạ Nhiên. Yêu cầu cô tắt điện thoại. Gọi từng nhân chứng, dặn họ không ra ngoài. Đưa Lâm Chi sang một nơi khác trước khi những trang tin bắt đầu đào lại vụ cũ. Mệnh lệnh đã lên đến cổ họng thì Hạ Nhiên bước từ phòng nghỉ ra, nhìn màn hình và hỏi: “Trong đó có gì liên quan đến em?”
“Chưa có gì em cần xử lý.” Câu trả lời thoát ra nhanh đến mức Tô Mạn nghe được chính giọng nói cũ của mình. Hạ Nhiên không phản ứng lớn. Cô chỉ nhìn Tô Mạn, quầng mắt chưa tan, rồi hỏi lại: “Chị định cho em biết bao nhiêu phần?” Tô Mạn im hai nhịp. Sau đó cô xoay màn hình, che tên và dấu hiệu nhận diện của các nhân chứng, nhưng giữ nguyên toàn bộ phần liên quan mình, Lục Trì và kế hoạch phát tán.
Hạ Nhiên đọc đến email Lâm Chi thì dừng. “Chị đã gửi nó?” “Có.” Tô Mạn không thêm rằng mình còn trẻ, không có quyền hoặc chỉ chuyển văn bản đã được duyệt. Những câu ấy đúng một phần và đã quá quen với việc đứng giữa cô và trách nhiệm. “Chị không viết bản đầu tiên. Nhưng chị đã sửa cho nó dễ được báo chí dùng hơn, rồi gửi đi mà không hỏi Lâm Chi.”
“Vậy họ không cần bịa hết.” “Không.” “Nếu chị phủ nhận toàn bộ, họ chỉ cần đưa email thật ra. Nếu chị đăng video của em để chứng minh em vẫn tin chị, họ sẽ nói chị dùng em làm lá chắn.” Tô Mạn nhìn chiếc máy tính bảng chứa “Lời của tôi – bản 1”. Khi chính mình bị đánh, việc trả quyền phát hành cho Hạ Nhiên mới lộ cái giá thật: cô không được mượn tiếng nói của người khác để cứu danh dự.
“Video vẫn không đăng,” Hạ Nhiên nói. “Không phải vì em bỏ chị. Vì nó là lời của em về chuyện của em. Chị phải tự nói phần của chị.” Câu nói không dịu dàng, nhưng chính sự không dịu dàng ấy khiến Tô Mạn thở được. Cô gật đầu rồi quay sang Lục Trì. “Gửi cảnh báo an toàn cho các nhân chứng theo đúng kênh họ đã chọn. Không hỏi họ có muốn đứng ra không. Không dùng vụ này để đổi phạm vi đồng ý.”
Lục Trì gửi cảnh báo theo đúng kênh từng người đã chọn. Nhân chứng thứ nhất được báo hình ảnh tại sảnh có thể bị sử dụng; nhân chứng thứ hai chỉ nhận tin trên kênh an toàn, không có cuộc gọi tới chiếc điện thoại đang bị kiểm tra. Với Lâm Chi, anh nhắn qua hộp thư trung gian rằng vụ cũ có thể bị nhắc lại, không cần phản hồi và không có yêu cầu làm chứng. Tô Mạn không tự gọi. Bảo vệ không thể bắt đầu bằng việc phá điều kiện người khác đã đặt ra.
Mười tám giờ bốn mươi ba, bài đầu tiên xuất hiện. Ảnh Tô Mạn và Lục Trì rời văn phòng bị cắt mất bảng tên hãng luật, đặt dưới câu hỏi cô đang bảo vệ nghệ sĩ hay chuẩn bị trả thù cá nhân. Chưa đầy bảy phút, hai tài khoản đăng lại cùng một lỗi chính tả. Mười chín giờ lẻ sáu, email vụ Lâm Chi bị tung ra. Từ khóa tên Tô Mạn leo nhanh hơn mọi bài giải thích cô từng viết cho nghệ sĩ khác.
Điện thoại Hạ Nhiên rung liên tục. Bình luận tranh cãi Tô Mạn có quan hệ với Lục Trì, từng hại Lâm Chi hay đang thao túng Hạ Nhiên. Một nửa gọi cô là kẻ dựng chuyện; nửa còn lại chỉ chờ thêm ảnh. Tô Mạn nhận ra đối phương dùng đúng điều cô từng dạy: khi dữ kiện yếu, hãy tạo đủ câu hỏi để người bị nhắm tới không thể trả lời hết.
Đinh Lộ gọi ở phút thứ mười hai. Ba tòa soạn đã nhận cùng một gói tư liệu và đang hỏi cô có bằng chứng Tô Mạn cấu kết với Lục Trì không. “Nếu chị đưa tôi thứ mạnh nhất đang giữ, tôi có thể kéo trọng tâm khỏi đời tư.” Tô Mạn nhìn tủ chống cháy. “Không.” “Tối nay họ sẽ thắng nhịp đầu.” “Tôi biết.” “Vẫn không?” “Hồ sơ đó không phải tiền trong túi tôi để trả nợ danh dự.”
Sau cuộc gọi, Tô Mạn viết ba phần: điều cô xác nhận, điều cô bác bỏ vì không có căn cứ và điều cô từ chối trả lời để bảo vệ người khác. Cô nhận trách nhiệm đã chuyển thông cáo Lâm Chi, bác bỏ quan hệ lợi ích với Lục Trì và khẳng định không công bố danh tính hay tài liệu của nghệ sĩ để tự cứu. Lục Trì sửa hai từ rồi nói: “Chưa đăng tối nay. Lưu bản, đối chiếu ảnh và yêu cầu giữ dữ liệu nguồn. Phản ứng nhanh không có nghĩa phải chạy theo nhịp họ đặt.”
Tô Mạn vừa lưu bản thì Tần Viễn gọi. Cô bật loa ngoài sau khi báo Lục Trì đang ở cạnh. Phía bên kia im lặng một giây, đủ để ông hiểu cuộc gọi không còn là căn phòng kín. “Cô đã xem thứ họ chuẩn bị chưa?” Tần Viễn hỏi. “Ông gọi để hỏi kết quả chiến dịch của mình?” “Tôi gọi để cho cô một đường dừng. Bàn giao tài liệu lấy từ nghệ sĩ An Thịnh, chấm dứt liên hệ với Hạ Nhiên và luật sư ngoài công ty. Sáng mai, An Thịnh có thể xác nhận các suy diễn đời tư là không có cơ sở.”
“Tức là ông có thể dừng một scandal mà ông nói không liên quan đến mình.” “Tôi có thể quản lý thiệt hại cho người biết quay về đúng vị trí.” Giọng ông vẫn bình thản. “Cô đang để tội lỗi với Lâm Chi biến thành động cơ kéo một nghệ sĩ hai mươi hai tuổi xuống cùng.” Tô Mạn nhìn Hạ Nhiên. Lần này cô không trả lời thay. Hạ Nhiên tự kéo ghế ngồi xuống bên cạnh, không chạm vào điện thoại, không ra hiệu đăng video. “Ông không cần lo tôi kéo em ấy,” Tô Mạn nói. “Tôi đã trả quyền quyết định lại cho em ấy. Vì thế ông mới phải đánh tôi trước.”
Tần Viễn cười rất khẽ. “Cô có một đêm.” “Không. Ông mới là người chỉ còn một đêm trước khi mọi quyết định của mình phải để lại bằng văn bản.” Tô Mạn cúp máy. Câu nói không làm những bài đăng biến mất. Từ khóa vẫn tăng, nhãn hàng cũ bắt đầu gửi thư hỏi, còn một trang tin đã đặt câu hỏi liệu Hạ Nhiên có đang bị người quản lý bị đình chỉ “giam giữ thông tin”. Sự thật không thắng chỉ vì cô vừa nói được một câu đúng.
Hai mươi ba giờ năm mươi tám, Tô Mạn nhận giấy mời họp kỷ luật lúc tám giờ ba mươi sáng với các lý do vi phạm bảo mật, xung đột lợi ích và gây tổn hại uy tín An Thịnh. Cùng lúc, Hạ Nhiên nhận thư mời họp về “phương án quản lý hoạt động trong giai đoạn sức khỏe và hình ảnh không ổn định”, cũng lúc tám giờ ba mươi. Chưa văn bản nào ghi sa thải hay đóng băng, nhưng giờ họp trùng nhau đã nói rõ mục đích: tách họ ra rồi dùng quyết định của người này để khóa người kia.
Tô Mạn in cả hai thư, đặt cạnh bản “Đời tư – bản nháp” và mục lục HỒ SƠ ĐEN. Cô không mở tủ. Hạ Nhiên cũng không mở video. Ngoài cửa kính, thành phố vẫn sáng như không có ai đang bị chọn làm vật tế cho buổi sáng hôm sau. Tô Mạn nhìn dòng “công bố quyết định sau cuộc họp” ở cuối thư và hiểu đêm nay không phải đêm trước khi họ đưa sự thật ra ánh sáng. Đó là đêm An Thịnh chuẩn bị tuyên bố ai không còn tư cách được nói.
