Chương 43 - Chương 43: Bạch Dao Đổi Phe
Chương 43: Bạch Dao Đổi Phe
Cánh cửa chỉ còn một khe hẹp khi A Kỳ khựng lại. Ánh mắt cô bé lướt từ màn hình điện thoại của Tô Mạn sang tấm thẻ trong ảnh, rồi rất nhanh trở về khuôn mặt cô. “Thẻ tour mùa đông,” A Kỳ nói vừa đủ nghe. “Mỗi người chỉ có một chiếc, mã dập ở mặt sau.” Bàn tay chuyên viên tuân thủ lập tức đẩy cửa. A Kỳ biến mất sau lớp kính mờ, để lại câu nhận diện ngắn ngủi như một mảnh cầu bắc qua vết nứt giữa hai người.
Tô Mạn không trả lời số lạ ngay. Người muốn gài cô cũng biết tên Bạch Dao, biết chuyện đổi demo và đủ khả năng lấy một tấm ảnh thẻ hậu trường. Cô chụp lại màn hình, tắt xem trước tin nhắn rồi yêu cầu nhân sự ghi vào biên bản thời điểm kết thúc buổi làm việc. Khi được hộ tống ra khỏi tầng mười bảy, cô không nhìn về phía những bàn làm việc đã im tiếng. Bị đình chỉ không đồng nghĩa với mất trí nhớ, nhưng mỗi bước khỏi tòa nhà đều nhắc cô rằng từ giờ mọi sai lầm sẽ không còn được che bằng chức danh.
Trong xe, cô gọi Lục Trì. Anh nghe hết hai dòng tin nhắn rồi nói: “Đừng hứa bảo vệ tuyệt đối. Cô không có quyền miễn trách nhiệm cho Bạch Dao, tôi cũng không.” “Tôi biết.” “Vậy xác minh danh tính trước, sau đó coi cô ấy là người tìm tư vấn pháp lý, không phải nguồn tin để cô tự ý khai thác.” Tô Mạn nhìn bóng tòa nhà An Thịnh lùi dần sau kính. “Anh chuẩn bị phòng làm việc không có camera nội bộ, hai thiết bị lưu trữ sạch và biên bản tiếp nhận chứng cứ.” Lục Trì im nửa nhịp. “Cô đã tính xong hết rồi còn gọi tôi làm gì?” “Để có người ngăn tôi tính sai.”
Tô Mạn nhắn: “Gửi ảnh mặt sau thẻ, che ba số cuối, đặt cạnh vật chị đã cầm trong buổi tổng duyệt tháng trước.” Năm phút sau, số lạ gửi lại ảnh tấm thẻ có vết nứt hình móc câu, bên cạnh là chiếc in-ear màu bạc Bạch Dao từng ném xuống bàn trang điểm khi tay run đến mức không gắn nổi dây. Chỉ người có mặt tối đó mới biết Tô Mạn đã nhặt nó lên và trả lại. Bạch Dao hỏi văn phòng Lục Trì có bảo đảm không bị ghi âm lén. Tô Mạn đáp: “Chỉ ghi âm khi chị đồng ý, có biên bản chị được đọc và có luật sư riêng nếu chị muốn. Không có lời hứa xóa phần chị đã làm.” Gần mười phút sau, Bạch Dao trả lời: “Được.”
Hạ Nhiên gọi trước giờ hẹn. Giọng cô khàn nhưng không còn đứt quãng như những ngày đầu. “Anh Lục nói chị có thể gặp một nhân chứng. Có phải chị Dao không?” “Có thể. Chưa xác minh xong.” “Em có quyền biết cô ấy nói gì không?” Câu hỏi kéo Tô Mạn trở lại lời A Kỳ: những gì chưa đủ chắc đều phải nằm yên. Cô nói: “Có. Sau khi dữ liệu được sao lưu và luật sư xác nhận phạm vi, chị sẽ nói với em. Trước đó, đừng ký thông cáo mới, kể cả họ gọi đó là bản sửa câu chữ.” Hạ Nhiên đáp “vâng”, rồi thêm: “Em không cần chị Dao xin lỗi để tin bằng chứng. Em chỉ cần biết nó có thật.”
Bạch Dao đến văn phòng luật lúc gần chín giờ, đội mũ thấp và không mang theo trợ lý. Cô đặt một điện thoại cũ, một phong bì giấy và tấm thẻ hậu trường lên bàn như đặt ba thứ có thể kết tội mình. Son môi đã lau gần hết, chỉ còn một đường màu nhạt ở khóe môi. “Tôi không đến để cứu Hạ Nhiên,” cô nói ngay khi ngồi xuống. “Tôi đến vì Chu Khải muốn tôi ký bản tường trình rằng chính tôi đưa file so sánh cho phòng truyền thông. Nếu ký, tôi là người chủ động. Nếu không ký, họ sẽ nói tôi vi phạm nghĩa vụ hợp tác.” Tô Mạn nhìn cô. “Vậy chị đổi phe vì biết mình sắp thành vật tế.” “Đúng. Chị muốn một câu đẹp hơn à?” “Không. Tôi muốn câu dùng được trước người không có lý do tin chị.”
Lục Trì đặt biên bản trước mặt Bạch Dao, giải thích quyền im lặng, phạm vi tư vấn và cách niêm phong bản sao theo dấu thời gian. Cô gạch bỏ câu cho phép dùng toàn bộ lời khai vào truyền thông, chỉ đồng ý dùng để bảo toàn chứng cứ và chuẩn bị pháp lý. “Tôi chưa đồng ý công khai tên. Tôi muốn luật sư riêng xem lại trước khi xuất hiện.” “Hợp lý,” Lục Trì đáp. “Nhưng chúng tôi không thể cam kết công ty không cắt lịch, không kiện hoặc không đánh danh tiếng cô.” Bạch Dao cười mỏng. “Tôi đã sống nhờ họ đủ lâu để không nhầm bảo vệ với phép màu.”
Chiếc điện thoại cũ chứa một đoạn ghi âm dài mười ba phút, được tạo từ đêm tổng duyệt nơi Bạch Dao từng để lộ đôi tay run. Trong file, giọng Chu Khải không nhắc đến đạo nhạc. Anh ta nói về “cửa sổ phản ứng”, về việc phải để bài so sánh xuất hiện trước khi ekip Hạ Nhiên kịp đưa demo gốc ra, và ra lệnh dùng đường dẫn P-17Q để thay bản phát trong phòng điều phối bằng file có tên HN_MIX_R2. Một giọng nam khác hỏi có cần giữ metadata không. Chu Khải đáp: “Không. Chỉ cần tai người nghe nhận ra đoạn giống nhau. Phần còn lại để tài khoản ngoài làm.” Sau đó là chỉ đạo cho Bạch Dao trả lời phỏng vấn bằng câu đã được soạn sẵn: cô luôn tin nghệ sĩ phải tôn trọng công sức sáng tạo của nhau.
Tô Mạn nghe hết một lượt rồi yêu cầu phát lại ba đoạn. Cô không nhìn Bạch Dao khi hỏi: “Chị đã nói đúng câu đó.” “Tôi nói.” “Chị nhận sân khấu vốn thuộc lịch quảng bá của Hạ Nhiên.” “Tôi nhận.” “Chị biết bài so sánh sẽ được tung trước?” Bạch Dao dừng lâu hơn. “Tôi biết họ chuẩn bị đánh cô ấy bằng chuyện demo. Tôi không biết file đã bị đổi như thế nào cho đến khi nghe Chu Khải nói trong phòng điều phối.” “Nhưng chị vẫn im.” “Tôi im.” Câu thừa nhận không có nước mắt, cũng không có biện hộ. Nó làm bằng chứng đáng tin hơn, nhưng không làm phần trách nhiệm nhẹ đi.
Bạch Dao còn giữ bản chụp phiếu nội dung của nhóm điều phối riêng, ghi giờ phát hành loạt bài, danh sách tài khoản trung gian và mã phê duyệt truyền thông. Ở góc cuối là dòng chuyển tiếp từ Chu Khải: “Đã thống nhất tầng trên, triển khai trước 22:00.” Nó chưa đủ chỉ thẳng đến Tần Viễn, nhưng nối lệnh đổi demo với chiến dịch đánh Hạ Nhiên và bác lời khai rằng phản ứng mạng phát sinh tự nhiên. Lục Trì sao chép dữ liệu sang hai thiết bị, tạo giá trị kiểm tra cho từng file, in biên bản tiếp nhận rồi để Bạch Dao ký lên mép niêm phong. Không ai nói một đoạn ghi âm sẽ lật được An Thịnh. Họ chỉ vừa đặt thêm một mắt xích vào chuỗi chưa hoàn chỉnh.
“Điều kiện của tôi có ba việc,” Bạch Dao nói sau khi ký. “Không giao bản gốc cho Đinh Lộ ngay. Không để Hạ Nhiên dùng tên tôi để phản công trước khi luật sư duyệt. Và nếu tôi bị gọi lên làm việc, phải có người biết tôi đã vào phòng nào, lúc mấy giờ.” Tô Mạn gật đầu với hai điều sau, nhưng dừng ở điều đầu. “Chúng tôi sẽ không đưa bản gốc cho báo chí. Nhưng một dấu thời gian bên ngoài An Thịnh vẫn cần tồn tại.” Bạch Dao nhìn cô, rồi nhìn Lục Trì. “A Kỳ đã làm thế, đúng không?” Tô Mạn không trả lời. Bạch Dao hiểu từ sự im lặng. “Tôi từng nghĩ cô bé ngu. Bây giờ mới thấy người ngu là kẻ tin server công ty giữ sự thật cho mình.”
Điện thoại chính của Bạch Dao rung liên tiếp. Thông báo đầu tiên cho biết tài khoản lịch trình đã bị đăng xuất. Thông báo thứ hai là tin nhắn từ quản lý cấp cao yêu cầu cô đến An Thịnh lúc chín giờ ba mươi để “làm rõ thông tin thất thiệt”. Cuộc gọi thứ ba hiện tên Chu Khải. Bạch Dao nhìn màn hình đến khi nó tắt, bàn tay đặt trên phong bì giấy bắt đầu run như đêm tổng duyệt. “Nếu tôi bước ra khỏi đây, họ sẽ biết.” “Họ đã biết chị không chịu ký,” Tô Mạn nói. “Thứ chị còn được chọn là họ biết chị sợ, hay biết chị đã để lại chứng cứ.”
Bạch Dao ngẩng lên. “Chị sẽ bảo Hạ Nhiên tha thứ cho tôi sao?” “Không.” “Vậy chị bảo vệ tôi để làm gì?” “Để chị có thể nói thật mà không bị xóa khỏi hồ sơ trước khi nói xong. Tha thứ là quyền của Hạ Nhiên, không phải phần thưởng tôi đem đổi lấy lời khai.” Tô Mạn nghe chính mình nói và nhận ra trước đây cô có thể đã chọn một lời hứa hiệu quả hơn, mềm hơn, đủ khiến nhân chứng bước tiếp. Nhưng lời hứa giả cũng là một kiểu kiểm soát. Bạch Dao không cần được dụ sang phía họ; cô cần biết chính xác cái giá của bước chân ấy.
Cuối cùng, Bạch Dao từ chối cuộc gọi của Chu Khải và ký thêm giấy ủy quyền giới hạn cho luật sư riêng do Lục Trì giới thiệu. Cô không đồng ý công khai, không nhận mình là người vô tội và cũng không hứa sẽ đứng cạnh Hạ Nhiên trước ống kính. Sự đổi phe của cô chỉ mới đến mức này: giao bằng chứng, chấp nhận bị kiểm tra và không tiếp tục ký lời khai thay cho hệ thống. Trước khi rời đi, cô đẩy phong bì giấy về phía Tô Mạn. “Cái này không nằm trong điện thoại. Tôi lấy được khi họ bắt tôi duyệt danh sách chi phí xử lý nghệ sĩ. Tôi giữ vì thấy cách họ ghi tên người nhận giống vụ của Lâm Chi.”
Bên trong là bản sao phiếu chi mang tiêu đề “hỗ trợ ổn định gia đình nghệ sĩ”, số tiền đủ lớn để một gia đình bình thường im lặng nhiều năm. Mã dự án thuộc hồ sơ Hạ Nhiên. Ở dòng người nhận không ghi tên nghệ sĩ, chỉ ghi một cái tên mà Tô Mạn đã gặp trong căn hộ luôn kéo rèm kín: Phương Nghi. Dưới chữ ký nhận tiền là cam kết không tiết lộ nội dung trao đổi với An Thịnh và phối hợp khuyên Hạ Nhiên tạm dừng hoạt động.
Tô Mạn còn chưa kịp hỏi Bạch Dao lấy bản sao từ đâu thì điện thoại rung. Hạ Nhiên gọi. Khi cô bắt máy, đầu dây bên kia không có tiếng khóc, chỉ có hơi thở bị nén rất chặt. “Chị Mạn,” Hạ Nhiên nói, “mẹ em vừa đến. Bà bảo có chuyện về An Thịnh phải nói trước khi họ tìm đến bà lần nữa.”
