Bỏ qua nội dung

Phia Sau Vang Sang

Chương 42 - Chương 42: Phản Bội Hay Cầu Cứu

Chương 42: Phản Bội Hay Cầu Cứu

Cánh cửa phòng đối diện vừa khép, Tô Mạn đã nghe tiếng chốt điện tử bật lần thứ hai. Qua lớp kính mờ, bóng A Kỳ ngồi xuống rồi bị hai người khác che khuất. Cô bấm nút gọi nội bộ. Khi Lê Thu Hà bắt máy, Tô Mạn nói thẳng: “Hai lời khai đang bị các chị dùng để quy trách nhiệm cho nhau. Tôi yêu cầu đối chất có ghi âm, có biên bản và có luật sư chứng kiến.”

“Chị không có quyền đặt điều kiện cho quy trình.” “Vậy ghi vào hồ sơ rằng công ty từ chối cho hai người bị nghi liên quan cùng xác nhận phạm vi dữ liệu.” Tô Mạn hạ giọng. “Và ghi thêm rằng các chị đang hỏi tôi A Kỳ có làm theo chỉ đạo hay không, trong khi không cho tôi nghe chính cô ấy trả lời.”

Đầu dây im vài giây. Tô Mạn không thúc. Cô đã làm đủ cuộc họp để biết người đối diện đang cân nhắc điều gì nguy hiểm hơn: chấp nhận yêu cầu hay để lại một câu từ chối có thể bị đọc lại. Mười phút sau, cửa mở. A Kỳ được đưa vào cùng chuyên viên tuân thủ, luật sư nội bộ và một máy ghi âm đặt giữa bàn. Thẻ nhân viên không còn trên cổ cô, cổ tay phải hằn một vệt đỏ quanh quai túi.

Lê Thu Hà đứng ở đầu bàn. “Đây không phải cuộc trao đổi riêng. Hai chị chỉ trả lời câu hỏi của tổ xác minh.” Tô Mạn không nhìn bà ta. Cô nhìn A Kỳ. “Em đã nhận được bản sao biên bản chưa?” A Kỳ lắc đầu. “Họ cho em đọc trên màn hình.” “Ghi nhận người được hỏi chưa được giữ bản sao.” Tô Mạn nói với máy ghi âm rồi mới hỏi câu đã nằm trong đầu cô từ khi nhìn thấy bốn con số 2719. “Em có liên hệ trực tiếp với Đinh Lộ không?”

Mặt A Kỳ trắng thêm một chút. Chuyên viên tuân thủ lập tức ngẩng lên, như thể chỉ chờ khoảnh khắc ấy. Cô bé nhìn Tô Mạn rất lâu. Không né tránh, cũng không tìm một câu nói ít đau hơn. “Có.”

Một chữ rơi xuống giữa bàn, nhẹ hơn tiếng bấm bút nhưng đủ làm mọi thứ trước đó đổi tên. Không còn là suy đoán. A Kỳ thực sự đã mở một đường ra ngoài mà không nói với cô. Tô Mạn cảm thấy cơn giận đến trước nỗi đau, sắc và sạch, đúng kiểu cảm xúc cô vẫn dùng để giữ mình không phạm sai lầm. Cô để nó đi qua rồi hỏi: “Từ khi nào?”

“Từ lúc em tìm ra nhóm tài khoản mua traffic.” A Kỳ đáp. “Ban đầu em chỉ gửi tên những tài khoản đã công khai và giờ chúng đồng loạt đổi nội dung. Sau đó em báo lịch trình của chị Nhiên bị lộ trước khi đội mình nhận thông báo chính thức. Em không gửi hợp đồng, demo, hồ sơ y tế hay tài liệu chị giữ.”

Luật sư nội bộ chen vào: “Cô thừa nhận đã chuyển thông tin nội bộ cho báo chí mà không được phép.” A Kỳ siết hai tay dưới bàn. “Tôi thừa nhận đã báo cho một nhà báo rằng có dấu hiệu thao túng tin và lịch trình bị lộ. Tôi không thừa nhận đã chuyển file mật.” “Khác nhau ở cách cô gọi.” “Khác nhau ở thứ tôi đã gửi.” Tô Mạn cắt lời. Cô quay sang A Kỳ. “Vì sao là Đinh Lộ?”

A Kỳ hít vào. Khi lên tiếng, giọng cô nhỏ hơn bình thường. “Vì chị ấy từng gỡ tên một thực tập sinh khỏi bài khi chưa xác minh được. Vì chị ấy đồng ý không đăng ngay, chỉ giữ dấu thời gian và hỏi nguồn thứ hai. Và vì ở trong công ty, em không biết còn có thể nói với ai.”

“Em có thể nói với chị.” “Em đã nói.” A Kỳ ngẩng lên. “Em nói bài tố đầu tiên biết lịch nhanh bất thường. Chị bảo em lập bảng. Em nói tài khoản kia đổi giọng cùng lúc. Chị bảo em tìm mẫu. Em nói phòng truyền thông hỏi trước về phản ứng của chị Nhiên với thông cáo chưa hề gửi sang đội mình. Chị bảo em đừng kết luận khi chưa đủ dữ liệu.”

Mỗi câu đều đúng. Tô Mạn nhớ được cả thời điểm, vị trí và giọng mình khi nói. Cô đã không phớt lờ A Kỳ; cô đã biến mọi cảnh báo thành một đầu việc có thể đo, xếp cột và kiểm soát. Nhưng với người đứng bên cạnh, sự khác biệt giữa được giao điều tra và được tin có lẽ không lớn như cô tưởng.

A Kỳ nói tiếp: “Em biết chị đang bảo vệ mọi người. Nhưng chị giữ hết đường lui trong tay mình. Chị Nhiên không được nói. Em không được báo. Những gì chưa đủ chắc đều phải nằm yên. Em sợ đến lúc đủ chắc thì họ đã viết xong câu chuyện thay cho tất cả chúng ta.”

Câu nói không nhắc đến Lâm Chi, nhưng Tô Mạn vẫn nghe thấy quá khứ trong đó. Năm xưa, cô cũng từng gọi sự im lặng là chiến lược và việc chờ đủ dữ liệu là bảo vệ. Cái sai không nằm ở việc cần bằng chứng, mà ở chỗ cô mặc định mình là người duy nhất có quyền quyết định người khác phải chịu đựng bao lâu để chờ bằng chứng ấy.

Lê Thu Hà gõ một ngón tay lên mặt bàn. “Động cơ cá nhân không thay đổi hành vi. Sáng nay cô đã truy cập thư mục khủng hoảng Hạ Nhiên lúc 11 giờ 34. Hai phút sau thông tin xuất hiện bên ngoài. Cô giải thích thế nào?”

A Kỳ quay sang bà ta. “Tôi mở thư mục vì lúc 11 giờ 29 nhận được yêu cầu bàn giao danh mục từ tài khoản tuân thủ. Tôi tạo bản xem trước để kiểm tra file nào đang bị khóa. Tin nhắn cho Đinh Lộ lúc 11 giờ 34 chỉ có việc chị Mạn bị đưa xuống tầng mười bảy. Tôi không gửi ảnh màn hình thư mục.”

“Yêu cầu bàn giao nào?” Tô Mạn hỏi. Chuyên viên tuân thủ khép máy tính nhanh hơn cần thiết. “Nội dung đó đang được xác minh.” A Kỳ nhìn thẳng anh ta. “Mã yêu cầu AT-COM-882. Nó biến mất khỏi hộp thư sau khi tôi bị thu máy, nhưng thông báo đẩy vẫn còn trong bản sao lưu điện thoại công ty. Tôi đã yêu cầu ghi vào biên bản, họ nói không liên quan.”

Tô Mạn không hỏi A Kỳ có nhớ chính xác không. Cô bé làm lịch cho ba ekip, thuộc mã xe, mã phòng và giờ bay tốt hơn bất kỳ ai trong nhóm. Nếu A Kỳ dám đọc một mã trước máy ghi âm, đó là thứ có thể kiểm tra. “Bảo toàn thông báo đẩy, nhật ký phát hành yêu cầu AT-COM-882 và lịch sử thu hồi thư.” Cô nói. “Thêm vào phạm vi xác minh.”

Lê Thu Hà lạnh mặt. “Chị đang biến lời khai của người vừa thừa nhận rò tin thành chỉ dẫn điều tra.” “Tôi đang tách hai hành vi mà các chị cố gộp.” Tô Mạn đáp. “A Kỳ tự ý báo tin cho Đinh Lộ là một việc. Ai đó dùng tài khoản tuân thủ dẫn cô ấy vào thư mục đúng thời điểm rồi tung dữ liệu theo giọng pháp vụ là việc khác.”

Luật sư nội bộ đẩy một tờ danh mục về phía A Kỳ. “Điện thoại cá nhân của cô được niêm phong lúc 11 giờ 41. Cô xác nhận chứ?” “Tôi xác nhận thời điểm bàn giao, không xác nhận các anh được quyền đọc toàn bộ nội dung riêng.” Tô Mạn nhìn dòng giờ rồi mở bài viết đã xuất hiện lúc 11 giờ 49. “Cụm ‘phối hợp cung cấp dữ liệu’ được tung ra tám phút sau khi điện thoại A Kỳ bị niêm phong và trong lúc cô ấy ở phòng không có thiết bị. Nếu công ty vẫn cho rằng cô ấy là nguồn duy nhất, hãy giải thích cơ chế gửi.”

Không ai trả lời. Căn phòng lại rơi vào kiểu im lặng đã xuất hiện khi tin bị leak ngay giữa buổi rà soát. Lần này, nó không còn chỉ là dấu hiệu hệ thống mất kiểm soát. Nó là một đường rạn đủ rõ để thấy có người đang lợi dụng hành vi bí mật của A Kỳ làm lớp ngụy trang cho một tuyến khác.

A Kỳ quay sang Tô Mạn. “Em xin lỗi vì đã giấu chị. Nhưng em không xin lỗi vì đã để lại một người bên ngoài biết những chuyện này từng xảy ra. Nếu tất cả máy của mình bị thu, ít nhất vẫn có một mốc thời gian không nằm trên server An Thịnh.”

“Em hiểu Đinh Lộ có thể dùng em không?” Tô Mạn hỏi. “Có.” “Em hiểu chỉ một tin sai cũng có thể làm Hạ Nhiên bị đánh thêm một lần?” “Có.” A Kỳ nuốt khan. “Nên em chưa từng gửi thứ em không tự nhìn thấy. Và em yêu cầu chị ấy che tên nghệ sĩ. Em biết cách của em nguy hiểm. Nhưng em không biết xin phép ai để được cầu cứu khỏi chính nơi đang giữ quyền cho phép.”

Tô Mạn không nói rằng cô tha thứ. Tha thứ lúc này sẽ dễ dãi, còn phủ nhận động cơ của A Kỳ chỉ giúp An Thịnh biến một lựa chọn sai quy trình thành tội danh tiện lợi. Lần đầu tiên, cô không hỏi phải kiểm soát người này thế nào, mà hỏi A Kỳ đã phải sợ đến mức nào mới dựng một lối thoát không có cô trong đó.

“Từ giờ, không xóa, không bổ sung, không nhắn cho Đinh Lộ thêm bất cứ thứ gì khi chưa có luật sư.” Tô Mạn nói. “Không phải vì chị tin công ty. Vì em đã bước vào vùng mà một câu thiếu ngữ cảnh có thể giết người.” A Kỳ gật đầu, mắt đỏ nhưng không khóc. “Còn chị có tin em không?” “Chị tin em chưa nói hết.” Tô Mạn đáp. “Và chị tin tuyến bài lúc 11 giờ 49 không phải của em. Hai điều đó có thể cùng đúng.”

Buổi đối chất kết thúc bằng quyết định giữ nguyên đình chỉ đối với Tô Mạn và tạm đình chỉ A Kỳ để tiếp tục xác minh. Không ai được trả lại thiết bị công ty. Khi nhân sự đưa A Kỳ ra ngoài, cô bé dừng lại nửa bước, như muốn nói thêm, nhưng chuyên viên tuân thủ đã đặt tay lên cửa.

Điện thoại cá nhân của Tô Mạn rung đúng lúc ấy. Một tin nhắn từ số lạ chỉ có hai dòng: “Tôi biết ai ra lệnh đổi bản demo và ai duyệt bài đánh Hạ Nhiên. Tôi sẽ nói, nhưng các người phải bảo đảm họ không thể chôn tôi như đã chôn người trước.” Bên dưới là ảnh một thẻ ra vào hậu trường, góc thẻ phản chiếu hai chữ dập bạc: Bạch Dao.

Tô Mạn ngẩng lên. Qua khe cửa chưa kịp khép, A Kỳ cũng vừa nhìn thấy màn hình. Ánh mắt hai người gặp nhau trong một nhịp ngắn, vẫn còn vết nứt của lời thú nhận, nhưng phía bên kia vết nứt đã có thêm một người đang gõ cửa.