Chương 41 - Chương 41: Nội Gián Bên Cạnh
Chương 41: Nội Gián Bên Cạnh
Tô Mạn phóng lớn ảnh chụp nhật ký truy cập cho đến khi những con chữ bắt đầu vỡ hạt. Tên tài khoản A Kỳ nằm ở dòng cuối, rõ đến mức gần như được đặt ở đó để cô không thể nhìn sang chỗ khác. Nhưng ảnh đã bị cắt mất cột thiết bị, địa chỉ mạng và mã phiên đăng nhập. Nó chứng minh tài khoản đã mở tài liệu, chưa chứng minh người ngồi sau tài khoản là ai.
Cô nhắn cho Đinh Lộ: “Bản gốc. Không cắt. Kèm thời gian nguồn gửi cho cô.” Ba dấu chấm hiện lên rồi biến mất hai lần. Cuối cùng, Đinh Lộ trả lời: “Tôi chỉ được phép chuyển đến mức này.” Tô Mạn gõ tiếp: “Vậy cô đang đưa tôi bằng chứng hay đang dẫn tôi đến một kết luận?” Lần này nhà báo im lâu hơn. “Tôi đang cho cô biết tin không tự mọc chân. Còn người mang nó ra ngoài, cô phải tự hỏi.”
Cửa phòng rà soát mở trước khi Tô Mạn kịp hỏi thêm. Lê Thu Hà bước vào cùng luật sư nội bộ và một chuyên viên tuân thủ ôm máy tính xách tay. Trên màn hình đã mở sẵn biên bản làm việc, phần tiêu đề ghi ‘xác minh chuyển giao thông tin không được phép’. Cách dùng từ đã tiến thêm một bước so với cuộc họp tầng ba mươi hai: từ biện pháp bảo toàn thành một hành vi đang chờ người nhận tội.
“Chúng ta bắt đầu từ thiết bị công ty.” Lê Thu Hà nói. “Chị vui lòng giao điện thoại, máy tính và mã mở khóa.”
Tô Mạn đặt điện thoại công ty lên bàn, nhưng giữ điện thoại cá nhân trong tay. “Thiết bị công ty, tôi bàn giao theo danh mục. Điện thoại cá nhân có dữ liệu riêng và trao đổi với luật sư. Muốn kiểm tra, hãy cho tôi phạm vi bằng văn bản, căn cứ xử lý dữ liệu và cơ chế loại trừ nội dung đặc quyền pháp lý.”
Luật sư nội bộ nhìn cô. “Chị đang khiến một quy trình đơn giản trở nên đối đầu.”
“Quy trình đơn giản không cần tiêu đề kết luận trước khi hỏi.” Tô Mạn xoay màn hình về phía họ. “Sửa ‘xác minh hành vi’ thành ‘xác minh dấu hiệu’. Và ghi rõ tôi tự nguyện bàn giao thiết bị thuộc sở hữu công ty, không đồng ý kiểm tra thiết bị cá nhân khi chưa có phạm vi hợp lệ.”
Chuyên viên tuân thủ không che được vẻ khó chịu, nhưng vẫn sửa. Sau khi kiểm đếm thiết bị, anh ta mở một bảng truy cập. Dòng mang tên A Kỳ xuất hiện lần nữa: 11 giờ 31 phút, mở file phân công bàn giao; 11 giờ 32 phút, tạo bản xem trước; 11 giờ 34 phút, truy cập thư mục khủng hoảng Hạ Nhiên. Bài đăng bên ngoài xuất hiện lúc 11 giờ 36 phút.
“Hai phút là đủ để chụp và gửi.” Lê Thu Hà nói. “A Kỳ là trợ lý trực tiếp của chị. Chúng tôi cần biết cô ấy có làm theo chỉ đạo của chị không.”
Tô Mạn nhìn cột thời gian, không nhìn tên người. “Thiết bị nào?”
“Tài khoản của A Kỳ.”
“Tôi hỏi thiết bị nào.”
Chuyên viên tuân thủ đáp: “Thông tin kỹ thuật đang thuộc phạm vi điều tra nội bộ.”
“Vậy các anh đang yêu cầu tôi kết luận về một con người bằng phần dữ liệu đã bị các anh giữ lại.” Tô Mạn dựa lưng vào ghế. “Tôi không chỉ đạo A Kỳ gửi tài liệu cho báo chí. Tôi cũng không xác nhận cô ấy đã làm việc đó khi chưa có mã thiết bị, địa chỉ truy cập và lịch sử xác thực.”
Lê Thu Hà đan hai tay trên bàn. “Chị tin cô ấy?”
Câu hỏi chạm đúng nơi An Thịnh muốn chạm. Tô Mạn đã từng tin rằng chỉ cần kiểm soát đủ chặt, người bên cạnh sẽ không có cơ hội phản bội. Cũng chính niềm tin ấy khiến cô năm xưa chấp nhận bản tường trình của công ty về Lâm Chi nhanh hơn lời cầu cứu của một nghệ sĩ đang hoảng loạn. Cô không định lặp lại sai lầm bằng cách đổi đối tượng bị phán xét.
“Tôi tin vào dữ liệu đầy đủ,” cô đáp. “Nếu các chị muốn biến niềm tin cá nhân thành biên bản kỷ luật, hãy tự ký tên vào phần suy đoán đó.”
Điện thoại cá nhân rung trên mặt bàn. Một đường dẫn mới từ Đinh Lộ hiện ra. Tài khoản giải trí ban nãy vừa cập nhật bài viết: nguồn tin cho biết Tô Mạn bị rà soát vì ‘có dấu hiệu cấu kết với truyền thông ngoài công ty’, trong khi trợ lý thân cận đã ‘phối hợp cung cấp dữ liệu’. Bài viết đăng lúc 11 giờ 49 phút. Câu ‘phối hợp cung cấp dữ liệu’ mới chỉ xuất hiện trong phòng này chưa đầy ba phút.
Tô Mạn đặt điện thoại xuống giữa bàn, màn hình vẫn sáng. “Tin tiếp tục bị lộ trong lúc chúng ta đang ngồi đây.”
Chuyên viên tuân thủ lập tức đóng máy tính. Lê Thu Hà chỉ liếc qua tiêu đề rồi nói: “Báo lá cải có thể suy diễn.”
“Họ suy diễn đúng cụm từ trong biên bản chưa lưu?” Tô Mạn hỏi. “Tôi đề nghị bảo toàn camera hành lang, lịch ra vào phòng, nhật ký máy tính của ba người có mặt và lịch sử chỉnh sửa biên bản từ 11 giờ 45. Ghi yêu cầu này vào biên bản.”
Không ai trả lời ngay. Sự im lặng ấy không chứng minh người rò tin đang trong phòng, nhưng nó chứng minh công ty không còn kiểm soát nổi đường truyền mà họ dùng để kiểm soát người khác. Cuối cùng, luật sư nội bộ nói chuyên viên tuân thủ ghi nhận yêu cầu. Anh ta gõ rất chậm, như mỗi chữ đều có thể quay lại cắn người đã viết.
Tin nhắn tiếp theo đến từ Lục Trì. Anh không gọi, chỉ gửi một câu ngắn: “Hạ Nhiên đã nhận cảnh báo vi phạm nghĩa vụ hợp tác vì không ký thông cáo. Tôi đã phản hồi yêu cầu họ ngừng dùng lý do sức khỏe và bảo toàn mọi phiên bản.” Bên dưới là lời nhắc: “Đừng trả lời bất kỳ câu hỏi nào về nguồn tin nếu không có biên bản và dữ liệu gốc.”
Tô Mạn nhìn dòng chữ ấy rồi tắt màn hình. Hạ Nhiên đang bị ép ở một đầu, cô bị cô lập ở đầu còn lại, còn giữa hai người là một mạng lưới thông tin mà An Thịnh vừa dùng để dựng chuyện, vừa để lại cho người ngoài nhìn thấy. Cái nguy hiểm không chỉ là có nội gián. Cái nguy hiểm là không biết người đó đang phục vụ ai, và mỗi lần gửi tin đang cứu một người hay đặt thêm một người lên bàn mổ.
Cuộc làm việc bị ngắt khi ngoài hành lang vang lên tiếng tranh luận. Cửa mở hé, đủ để Tô Mạn thấy A Kỳ đang đứng giữa hai nhân viên nhân sự. Cô bé không còn ôm chồng hồ sơ, hai tay trống không, thẻ nhân viên đã bị tháo khỏi dây đeo. Khi nhìn thấy Tô Mạn, A Kỳ bước lệch khỏi người giám sát nửa bước.
“Chị Mạn, em không—”
“Không trao đổi.” Một nhân viên nhân sự chặn lại.
Tô Mạn không đứng dậy. Cô chỉ hỏi trước khi cánh cửa khép: “Em đã đọc kỹ biên bản chưa?”
A Kỳ lắc đầu rất nhẹ. Môi cô trắng bệch, nhưng ánh mắt không né. “Họ không cho em giữ bản sao.”
“Vậy đừng ký xác nhận nội dung em chưa được giữ.” Tô Mạn nói. “Và đừng xóa bất cứ thứ gì.”
Cánh cửa đóng lại. Lê Thu Hà nhìn cô như thể vừa ghi thêm một hành vi cản trở điều tra. “Chị vẫn đang hướng dẫn nhân viên.”
“Tôi đang nhắc một người đọc thứ cô ấy ký.” Tô Mạn đáp. “Nếu điều đó gây trở ngại, vấn đề không nằm ở lời nhắc.”
Mười hai giờ mười, buổi rà soát tạm dừng. Công ty yêu cầu Tô Mạn ở nguyên tầng mười bảy cho đến khi hoàn tất sao lưu thiết bị. Cô được phép giữ điện thoại cá nhân nhưng bị nhắc không liên hệ nhân viên An Thịnh. Tô Mạn đọc kỹ biên bản, thêm một dòng rằng tin nội bộ tiếp tục bị phát tán trong thời gian làm việc và công ty chưa cung cấp dữ liệu kỹ thuật đầy đủ về tài khoản A Kỳ. Cô ký dưới phần ghi chú, không ký vào ô ‘thừa nhận nội dung xác minh’.
Khi chỉ còn một mình, cô gọi Đinh Lộ. Nhà báo bắt máy nhưng không chào. Tô Mạn đi thẳng vào câu hỏi: “Cụm ‘phối hợp cung cấp dữ liệu’ đến từ nguồn của cô?”
“Không.” Đinh Lộ trả lời quá nhanh. “Bài đó không phải của tôi.”
“Tôi không hỏi bài của ai. Tôi hỏi nguồn của cô có dùng cụm đó không.”
Đầu dây bên kia im lặng. Tô Mạn nghe được tiếng gõ bàn phím rất xa. Cuối cùng, Đinh Lộ nói: “Nguồn của tôi không viết theo giọng pháp vụ. Người đó chỉ báo sự việc, chưa từng gửi tài liệu lớn và luôn yêu cầu tôi che tên nghệ sĩ.”
“Người đó đã báo về tôi hôm nay?”
“Có.”
Một chữ đủ làm khoảng cách giữa nghi ngờ và sự thật ngắn đi, nhưng chưa đủ để bước qua. Tô Mạn hỏi tiếp: “Cô nhận trực tiếp?”
“Trực tiếp.”
“Bằng số cá nhân?”
Đinh Lộ không trả lời. Thay vào đó, một ảnh mới được gửi đến. Lần này không phải nhật ký hệ thống mà là phần đầu của đoạn hội thoại đã được che nội dung. Đinh Lộ chỉ để lại thời gian 11 giờ 34 và bốn số cuối của người gửi. Tin nhắn duy nhất không bị che viết: ‘Chị Mạn bị đưa xuống tầng mười bảy. Đừng để họ biến chuyện này thành chị ấy bán Hạ Nhiên.’
Tô Mạn nhìn bốn con số ở góc màn hình. 2719. Cô đã đọc chúng hàng trăm lần trong danh sách liên hệ khẩn cấp, trong biểu mẫu công tác và trên những đơn đặt xe A Kỳ thường gửi lúc nửa đêm. Bốn số cuối điện thoại cá nhân của A Kỳ.
Đinh Lộ nói rất khẽ qua loa ngoài: “Tôi đã giữ lời với nguồn. Tôi không đưa cô tên người. Nhưng nếu cô còn muốn biết đây là phản bội hay cầu cứu, cô phải hỏi chính cô ấy.”
Cuộc gọi kết thúc. Trong phòng rà soát không cửa sổ, Tô Mạn vẫn ngồi yên, tay đặt trên biên bản chưa khô mực. A Kỳ đã nói mình không gửi file ra ngoài. Đinh Lộ vừa chứng minh cô bé đã gửi ít nhất một tin. Giữa hai câu nói ấy là một bí mật đủ để phá vỡ niềm tin, hoặc là sợi dây duy nhất còn nối sự thật ra khỏi An Thịnh.
Ngoài hành lang, tiếng khóa điện tử bật lên. Người nhân sự thông báo A Kỳ sẽ được đưa vào phòng đối diện để làm việc lần hai. Tô Mạn ngẩng đầu. Lần này, khi cánh cửa mở, cô biết câu hỏi đầu tiên mình phải hỏi không phải ‘em có phản bội chị không’. Nó là: A Kỳ đã bắt đầu nói với Đinh Lộ từ bao giờ, và vì sao cô bé tin một nhà báo hơn người quản lý luôn đứng ngay bên cạnh mình?
