Chương 40 - Chương 40: Không Còn Đường Lùi
Chương 40: Không Còn Đường Lùi
Tô Mạn nhìn câu hỏi trên màn hình đúng ba giây. Cô gõ ngay: “Không. Chị chưa đồng ý. Đừng ký bất cứ thứ gì cho đến khi chúng ta nói chuyện.” Tin nhắn hiện dấu đã đọc gần như lập tức, nhưng Hạ Nhiên không trả lời. Hành lang tầng ba mươi hai vẫn sáng lạnh, còn dòng chữ công ty tự ý đặt dưới ô ký của Hạ Nhiên đã biến sự im lặng của cô thành đồng thuận.
Tô Mạn không gọi qua ứng dụng nội bộ. Cô đi thẳng đến cầu thang thoát hiểm, xuống hai tầng rồi mới dùng số cá nhân. Hạ Nhiên bắt máy ở hồi chuông đầu tiên. Đầu dây bên kia không có tiếng khóc, chỉ có hơi thở bị giữ quá lâu. “Chị nói chưa đồng ý,” cô gái nói, “vậy tại sao họ ghi tên chị vào đó?”
“Vì họ muốn em tin rằng lựa chọn đã được quyết định trước khi em đặt bút.” Tô Mạn tựa lưng vào bức tường bê tông, nhìn con số ba mươi đỏ trên cánh cửa. “Tần Viễn đề nghị thăng chức cho chị. Đổi lại, chị phải rời vai trò quản lý trực tiếp của em, ký xác nhận tạm dừng hoạt động ba mươi ngày là cần thiết và bàn giao toàn bộ hồ sơ.”
Sự im lặng kéo dài lần này không còn là hoang mang. Nó có trọng lượng của một điều vừa được gọi đúng tên. Hạ Nhiên hỏi rất khẽ: “Chị có muốn nhận không?”
Tô Mạn có thể nói không ngay. Nhưng phủ nhận sức hấp dẫn của chiếc ghế cũng là nói dối. “Có,” cô đáp. “Họ đưa đúng những quyền chị từng xin nhiều năm. Quyền chặn việc dùng đời tư nghệ sĩ, quyền yêu cầu lưu hồ sơ, quyền phủ quyết phương án khủng hoảng. Nếu họ đưa cho chị sáu năm trước, có thể nhiều chuyện đã khác.”
“Vậy chị đừng từ chối chỉ vì em.” Giọng Hạ Nhiên căng lên, nhưng không vỡ. “Em không muốn sau này chị nhìn em rồi nghĩ chính em khiến chị mất cơ hội đó.”
Tô Mạn nhắm mắt một nhịp. Hạ Nhiên không còn chỉ hỏi mình có bị bỏ lại hay không; cô đang trả quyền lựa chọn cho người đối diện dù bản thân có thể bị đóng băng. “Chị không từ chối vì em là một trường hợp đặc biệt,” Tô Mạn nói. “Chị từ chối vì nếu phải dùng chữ ký của mình để biến một quyết định sai thành đúng, chiếc ghế đó sẽ không cho chị quyền sửa hệ thống. Nó chỉ cho họ một người chịu trách nhiệm thay.”
Hạ Nhiên thở ra chậm. “Còn bản thông cáo?”
“Em quyết định.” Tô Mạn nói từng chữ rõ ràng. “Chị có thể phân tích hậu quả, nhưng chị không ký thay em và cũng không bảo em im chỉ để dễ xử lý. Nếu em không chấp nhận lý do sức khỏe, hãy trả lời bằng văn bản rằng em yêu cầu sửa nội dung theo sự thật và cần luật sư độc lập xem xét trước khi ký. Giữ lại email gốc, file đính kèm và thời gian nhận. Đừng chỉ chụp màn hình.”
“Nếu họ khóa em thì sao?”
“Họ có thể khóa lịch diễn. Họ không thể biến một chữ ký chưa tồn tại thành chữ ký thật nếu em không đưa nó cho họ.” Tô Mạn dừng một chút rồi nói thêm: “Lục Trì sẽ liên hệ với em. Từ lúc này, mọi trao đổi liên quan hợp đồng hoặc thông cáo đều phải có bản lưu và người chứng kiến.”
Hạ Nhiên không hỏi chị có còn ở bên em không. Cô chỉ nói: “Em sẽ không ký bản này.” Câu nói nhỏ, nhưng đã đóng cánh cửa quay về cách sống cũ.
Cuộc gọi kết thúc lúc mười giờ năm mươi hai. Tô Mạn mở email công ty ngay tại chiếu nghỉ cầu thang. Cô không chờ đến trưa hôm sau. Thời hạn dài hơn chỉ có lợi cho người muốn tiếp tục dùng sự im lặng của cô như một khoảng trống để điền chữ. Cô soạn thư gửi Tần Viễn, trưởng pháp vụ, giám đốc nhân sự, Chu Khải và thư ký hội đồng quản trị. Tiêu đề: Xác nhận chưa có sự đồng thuận và từ chối đề nghị nhân sự.
Nội dung chỉ có bốn điểm. Một, cô chưa từng đánh giá hoặc thống nhất phương án thông cáo gửi Hạ Nhiên. Hai, mọi văn bản sử dụng chức danh quản lý trực tiếp để thể hiện sự đồng thuận của cô là không chính xác và phải được thu hồi. Ba, cô từ chối vị trí Giám đốc Trung tâm Quản trị rủi ro nghệ sĩ cùng mọi điều kiện bàn giao gắn với đề nghị đó. Bốn, cô yêu cầu bảo toàn toàn bộ email, phiên bản tài liệu và lịch sử phê duyệt liên quan vụ Hạ Nhiên để phục vụ rà soát sau này. Cô đọc lại hai lần, bỏ mọi tính từ có thể bị gọi là cảm tính, rồi nhấn gửi.
Email rời hộp thư lúc mười giờ năm mươi tám. Chưa đầy một phút sau, lịch họp bắt buộc lúc mười một giờ mười lăm xuất hiện, với Tần Viễn, nhân sự và pháp vụ. Tô Mạn chụp lại màn hình bằng điện thoại cá nhân, không phải để giữ bí mật công ty mà để giữ bằng chứng về một cuộc họp có thể bị xóa khỏi lịch của cô sau đó. Rồi cô quay lại tầng ba mươi hai.
Chiếc bìa màu đen vẫn ở đúng vị trí cũ. Lần này trong phòng có thêm Lê Thu Hà, giám đốc nhân sự, và một luật sư nội bộ Tô Mạn chỉ từng gặp trong các vụ chấm dứt hợp đồng cấp cao. Tần Viễn đặt bản email in ra trước mặt, ngón tay dừng ở dòng yêu cầu bảo toàn lịch sử phê duyệt. “Cô đang tạo hồ sơ chống lại công ty.”
“Tôi đang tạo hồ sơ về quyết định của mình.” Tô Mạn kéo ghế nhưng không ngồi. “Ông nói quyền lực không nằm trong email phản đối bị giữ chờ phê duyệt. Tôi đồng ý. Vì vậy tôi gửi cho tất cả những người có trách nhiệm lưu nó.”
Lê Thu Hà đẩy sang một biên bản xác nhận. “Công ty ghi nhận chị từ chối đề nghị nhân sự. Đồng thời, do có dấu hiệu xung đột lợi ích và chuyển giao tài liệu ra ngoài quy trình, chị sẽ tạm ngừng quyền xử lý hồ sơ nghệ sĩ trong thời gian rà soát. Chị cần bàn giao máy tính, thẻ lưu trữ, quyền quản trị nhóm và danh sách liên hệ công việc trước mười hai giờ.”
“Căn cứ nào xác định có chuyển giao tài liệu?”
Luật sư nội bộ đáp thay: “Đây là biện pháp bảo toàn, không phải kết luận kỷ luật.”
“Vậy ghi đúng câu đó vào biên bản.” Tô Mạn cầm bút, gạch dưới cụm từ ‘vi phạm quy trình’ rồi viết bên lề: Người lao động không thừa nhận hành vi vi phạm; công ty chưa cung cấp chứng cứ và xác nhận đây chỉ là biện pháp tạm thời. Cô ký tên dưới phần ghi chú, thêm giờ: 11:21. Sau đó cô lật sang trang cuối của bản đề nghị bổ nhiệm, viết một dòng vào ô ý kiến: Tôi từ chối toàn bộ đề nghị và không đồng ý sử dụng tên hoặc chức danh của tôi để xác nhận phương án liên quan Hạ Nhiên.
Tần Viễn nhìn nét mực còn ướt. “Khi cô bước ra khỏi phòng này, cô sẽ không còn quyền tiếp cận Hạ Nhiên.”
“Vậy hãy ban hành bằng văn bản.”
“Cô nghĩ giấy tờ sẽ bảo vệ được cô?”
“Không.” Tô Mạn đặt bút xuống. “Nhưng nó buộc người muốn hủy tôi phải để lại dấu tay.”
Không ai giữ cô lại. Chính sự bình thản ấy khiến hậu quả trở nên rõ hơn mọi lời đe dọa. Khi Tô Mạn ra đến thang máy, điện thoại công ty rung liên tiếp. Quyền quản trị nhóm Hạ Nhiên đã được chuyển cho Chu Khải. Lịch họp khủng hoảng chiều nay biến mất khỏi tài khoản. Thư mục dự án trả về thông báo không đủ quyền. Thẻ ra vào tầng hai mươi tám bị hủy. Nhân sự yêu cầu cô xuống phòng rà soát tầng mười bảy và ngừng liên hệ trực tiếp với nghệ sĩ, báo chí hoặc cố vấn ngoài công ty.
Thang máy dừng ở tầng hai mươi tám theo thói quen cô đã bấm trước khi đọc hết thư. Cửa mở, nhưng thẻ của cô không làm cổng kính chuyển màu. A Kỳ đang đứng bên trong, hai tay ôm một chồng hồ sơ chưa kịp bàn giao. Thấy Tô Mạn, cô bé chạy tới, khuôn mặt trắng bệch. “Chị Mạn, tài khoản của em cũng bị khóa một phần. Nhân sự bảo em chuyển sang nhóm anh Chu từ trưa nay. Họ còn hỏi em đã gửi những file nào ra ngoài.”
“Em trả lời thế nào?”
“Em nói không có.” A Kỳ nuốt khan. “Nhưng họ đưa một danh sách truy cập, có tên tài khoản của em.”
Cửa kính ngăn giữa hai người. Tô Mạn không thể vào, A Kỳ không được bước ra khi chưa có người giám sát. Cô nhìn cấp dưới qua lớp phản chiếu lẫn ánh đèn văn phòng. “Đừng xóa gì. Đừng tự giải thích thêm khi chưa đọc biên bản. Và đừng đoán họ biết bao nhiêu.”
A Kỳ gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn dao động. Một nhân viên nhân sự đi tới phía sau cô, yêu cầu kết thúc trao đổi. Cửa thang máy khép lại. Tô Mạn xuống tầng mười bảy với điện thoại công ty gần như chỉ còn chức năng nhận lệnh.
Phòng rà soát là một phòng họp nhỏ không cửa sổ. Trên bàn là máy tính trắng dữ liệu và tờ danh mục bàn giao đã in sẵn tên cô. Tô Mạn vừa ngồi xuống thì điện thoại cá nhân rung. Tin nhắn của Lục Trì báo Hạ Nhiên đã chuyển nguyên email thông cáo, kèm phần tiêu đề kỹ thuật và yêu cầu luật sư tham gia mọi phản hồi. Ít nhất một quyết định của họ đã đi đúng đường trước khi cánh cửa đóng lại.
Tin nhắn thứ hai đến từ Đinh Lộ. Không có lời chào, chỉ có một đường dẫn đến tài khoản giải trí vừa đăng bài cách đó hai phút: Quản lý trực tiếp của Hạ Nhiên bị đình chỉ quyền hạn sau khi từ chối phương án cứu nghệ sĩ. Bài viết nêu đúng giờ Tô Mạn gửi email, đúng việc A Kỳ bị yêu cầu bàn giao và thậm chí biết phòng rà soát nằm ở tầng mười bảy.
Bên dưới đường dẫn, Đinh Lộ gửi thêm một ảnh chụp nhật ký truy cập nội bộ mà nguồn tin vừa chuyển cho cô. Dòng cuối cùng ghi một tài khoản đã mở bản phân công bàn giao ba phút trước khi bài đăng xuất hiện. Tên tài khoản là A Kỳ.
Tô Mạn nhìn cánh cửa kín trước mặt. An Thịnh đã lấy khỏi tay cô quyền truy cập, nhân sự và vị trí, nhưng thứ nguy hiểm nhất không nằm ngoài căn phòng. Nó đang mang tên một người cô vẫn tin, và từ lúc này, mọi bước đi của cô dường như đều có kẻ báo trước.
