Bỏ qua nội dung

Phia Sau Vang Sang

Chương 44 - Chương 44: Tiền Im Lặng

Chương 44: Tiền Im Lặng

Cuộc gọi của Hạ Nhiên vẫn mở khi Tô Mạn gập bản sao phiếu chi lại. Ở đầu dây bên kia, tiếng ghế kéo khẽ trên nền gạch, rồi giọng Phương Nghi vang lên rất xa, như thể bà đang đứng giữa căn hộ mà không biết nên ngồi ở đâu. Tô Mạn nói: “Em khóa cửa, đừng để bất kỳ ai của An Thịnh vào.” Cô dừng một nhịp trước câu tiếp theo. Bản năng cũ muốn yêu cầu Hạ Nhiên không hỏi gì, không phản ứng gì cho đến khi cô tới. “Em có thể nói với mẹ,” cô sửa lại. “Nhưng đừng ký thêm giấy và đừng giao điện thoại hay tài liệu. Chị với anh Lục đến ngay.” Hạ Nhiên chỉ đáp: “Vâng.” Giọng cô bình tĩnh đến mức khiến Tô Mạn thấy bất an hơn cả tiếng khóc.

Bạch Dao vẫn ngồi ở cuối bàn, hai tay giữ chiếc cốc nước chưa uống. Lục Trì gọi luật sư riêng vừa nhận ủy quyền cho cô, yêu cầu người đó tới văn phòng trước khi Bạch Dao rời khỏi phòng. Điện thoại của Bạch Dao lại sáng lên với thông báo phải có mặt tại An Thịnh trong vòng ba mươi phút. Cô nhìn Tô Mạn. “Chị đi đi. Phiếu đó không phải thứ có thể hỏi qua điện thoại.” Tô Mạn để bản gốc trong túi niêm phong của Lục Trì, chỉ mang theo bản sao có đánh dấu, rồi nói: “Đừng bước vào cuộc họp nào nếu luật sư chưa tới.” Bạch Dao cười nhạt. “Tôi vừa học được bài đó bằng giá cả sự nghiệp.” Không ai bảo cô giá ấy đã trả xong.

Khi Tô Mạn và Lục Trì tới căn hộ, rèm cửa vẫn kéo kín như lần trước. Phương Nghi ngồi ở bàn ăn, trước mặt là một phong bì xám đã mềm mép, một cuốn sổ tiết kiệm cũ và chiếc điện thoại nút bấm được bọc trong túi nhựa. Hạ Nhiên đứng cạnh cửa sổ, hai tay khoanh trước ngực. Cô không bước ra đón, cũng không nhìn Tô Mạn để xin một cách xử lý. Câu đầu tiên cô hỏi mẹ là: “Bao nhiêu?” Phương Nghi siết hai bàn tay vào nhau. “Sáu trăm triệu.” “Khi nào?” “Ba năm trước.” “Ngày nào?” Bà nhìn xuống phong bì. “Ngày con diễn showcase đầu tiên ở Trung tâm Vân Hà.” Hạ Nhiên chậm rãi quay lại. Đó cũng là đêm cô bị đưa vào phòng hậu trường sau buổi diễn và buộc ký phụ lục màu xám.

Tô Mạn đặt bản sao phiếu chi lên bàn nhưng không đẩy về phía Hạ Nhiên. Cô nói rõ nó đến từ một nhân chứng chưa đồng ý công khai, mã dự án thuộc hồ sơ Hạ Nhiên và chữ ký người nhận trùng tên Phương Nghi. “Bản này chỉ chứng minh An Thịnh ghi nhận đã chi tiền,” cô nói. “Nó chưa tự chứng minh bà bị ép, cũng chưa chứng minh toàn bộ điều kiện đã được thực hiện. Phần đó cần lời kể và tài liệu đối chiếu.” Hạ Nhiên nhìn cô. “Em hiểu. Chị hỏi đi.” “Không,” Tô Mạn đáp. “Em hỏi trước. Đây là chuyện của em.” Một thoáng rất ngắn, ánh mắt Hạ Nhiên rung lên, rồi cô kéo ghế ngồi đối diện mẹ.

Phương Nghi kể rằng buổi chiều hôm ấy có hai người của An Thịnh đến căn hộ: một chuyên viên chăm sóc nghệ sĩ và một người tự giới thiệu từ pháp chế. Họ mang theo bản tính phí đào tạo, phí hủy lịch, chi phí sân khấu và một báo cáo nói Hạ Nhiên “không ổn định, có xu hướng chống đối sắp xếp chuyên môn”. Nếu gia đình yêu cầu chấm dứt hợp đồng, con số bồi thường sẽ lớn hơn nhiều lần khoản họ đang nợ. Nếu gia đình hợp tác, công ty sẽ hỗ trợ sáu trăm triệu để “ổn định cuộc sống”, đồng thời tiếp tục cho Hạ Nhiên ra mắt. Đổi lại, Phương Nghi phải ký cam kết không tiết lộ nội dung trao đổi, không liên hệ báo chí, và khi công ty đánh giá cần thiết, phải khuyên con gái tạm dừng hoạt động.

“Mẹ có đọc không?” Hạ Nhiên hỏi. “Có.” “Mẹ biết chữ ‘im lặng’ nằm trong đó?” “Họ không dùng chữ đó.” Phương Nghi nuốt xuống. “Nhưng mẹ biết họ muốn mẹ không nói.” “Mẹ có biết họ sẽ gọi mẹ trước mỗi lần muốn con nhượng bộ không?” Bà không trả lời ngay. Sự im lặng ấy đã là câu trả lời. Hạ Nhiên hỏi tiếp, từng câu đều ngắn và chính xác: “Chiều hôm đó mẹ nhận tiền. Tối hôm đó mẹ gọi cho con, bảo con ký giấy rồi về nhà. Đúng không?” Phương Nghi gật đầu. “Đúng.” “Con đã nghĩ mẹ nghe ra con sắp gục.” “Mẹ có nghe.” “Nhưng mẹ cũng biết nếu con không ký, họ có thể đòi lại tiền.” Phương Nghi nhắm mắt. “Đúng.”

Không ai trong phòng động vào cốc nước. Tô Mạn nhận ra ngày trên phiếu chi không chỉ trùng với phụ lục; nó còn đi trước cuộc gọi của Phương Nghi chưa đầy hai giờ. Ba năm trước, Hạ Nhiên đã ký dưới ánh đèn vì tin mẹ đang kéo mình khỏi một tai họa. Bây giờ cô mới biết phía sau lời khuyên ấy còn có một khoản tiền và một bản cam kết. Tô Mạn từng nghĩ kiểm soát người khác bằng nỗi sợ là thủ đoạn tinh vi nhất của An Thịnh. Cô đã đánh giá thấp cách họ biến người thân thành chiếc loa phát lại mệnh lệnh, rồi để cả hai phía tự mang tội thay cho công ty.

Phương Nghi mở cuốn sổ tiết kiệm. Bà nói đã dùng một phần để trả khoản vay cũ của gia đình; số còn lại vẫn nằm trong tài khoản kỳ hạn, gần như không động đến. Bà giữ sổ, bản sao cam kết và chiếc điện thoại cũ vì sợ một ngày công ty nói chưa từng đưa gì. Sau lần đầu, họ không chuyển thêm tiền, nhưng trước những lịch trình lớn hoặc mỗi khi Hạ Nhiên phản đối sắp xếp, một người sẽ gọi nhắc bà rằng “sự ổn định của nghệ sĩ cần gia đình phối hợp”. Có lần bà khuyên con bỏ nghề vì họ gọi. Có lần bà nói vì thật sự sợ. “Mẹ không còn nhớ lần nào là lần nào,” bà thú nhận. Hạ Nhiên nhìn bà rất lâu. “Vậy làm sao con biết câu nào của mẹ từng là của mẹ?” Phương Nghi không tìm được câu trả lời.

Lục Trì chỉ lên tài liệu, giữ giọng đều: “Tôi cần bà xác nhận những gì còn giữ được: bản sao cam kết, sổ tiết kiệm, sao kê tài khoản nhận tiền, lịch sử cuộc gọi hoặc tin nhắn trên máy cũ, tên và đặc điểm nhận dạng của hai người đã tới. Chúng tôi không công khai khi chưa có sự đồng ý. Nhưng phải tạo bản sao kiểm chứng ngay tối nay.” Phương Nghi gật đầu, rồi nhìn Hạ Nhiên như xin phép. Hạ Nhiên nói: “Chụp giấy tờ và điện thoại. Không ghi âm cuộc nói chuyện giữa mẹ con em.” Tô Mạn đáp: “Được.” Cô không thêm điều kiện, cũng không biến sự đau đớn trên bàn thành một kế hoạch truyền thông.

Chiếc điện thoại cũ vẫn còn ba tin nhắn từ một số không lưu tên. Tin đầu tiên gửi đúng ngày showcase, yêu cầu Phương Nghi “trấn an nghệ sĩ và bảo đảm hoàn tất thủ tục sau biểu diễn”. Tin thứ hai, hai tháng sau, nhắc bà không trao đổi với bên thứ ba về khoản hỗ trợ. Tin gần nhất được gửi chưa đầy một giờ trước: “Đề nghị bà Phương tới An Thịnh ký xác nhận hồ sơ hỗ trợ lịch sử. Việc trì hoãn có thể ảnh hưởng quyền lợi hiện tại của cô Hạ Nhiên.” Câu chữ sạch sẽ, không một lời đe dọa trực tiếp. Nhưng Tô Mạn nhận ra cấu trúc quen thuộc: biến sự cưỡng ép thành thủ tục, biến hậu quả do công ty tạo ra thành “quyền lợi” mà nạn nhân có thể tự làm mất.

Điện thoại chính của Phương Nghi rung ngay khi Lục Trì ghi lại số gửi tin. Vẫn là số đã gọi bà chiều nay. Anh nói bà có quyền không nghe. Phương Nghi nhìn con gái, rồi tự bật loa ngoài. Giọng nữ ở đầu dây hỏi bà đã tới trụ sở chưa và nói một “đợt hỗ trợ bổ sung” có thể được xem xét nếu gia đình phối hợp hoàn tất giấy tạm dừng hoạt động. Phương Nghi cắt ngang: “Tôi không nhận thêm tiền. Mọi trao đổi gửi bằng văn bản cho luật sư.” Đầu dây im một nhịp rồi hạ giọng: “Bà nên cân nhắc trước khi cô Hạ Nhiên biết hồ sơ ba năm trước.” Phương Nghi nhìn thẳng con gái. “Nó biết rồi.” Lần này khoảng im lặng kéo dài hơn. Người kia chỉ nói: “Bà vừa làm tình hình nghiêm trọng hơn,” rồi cúp máy.

Phương Nghi thở ra, như vừa dùng hết phần can đảm bà dành dụm nhiều năm. Bà quay sang Hạ Nhiên. “Mẹ sẽ trả lại số tiền còn lại. Phần đã dùng, mẹ sẽ tìm cách trả.” “Đừng dùng con để sửa lỗi của mẹ,” Hạ Nhiên nói. Giọng cô không lớn, nhưng bàn tay đặt trên bàn đã lạnh trắng. “Mẹ trả vì mẹ muốn chịu trách nhiệm, không phải để con phải tha thứ.” Phương Nghi gật đầu. “Mẹ hiểu.” “Mẹ chưa hiểu.” Hạ Nhiên đứng dậy. “Nếu mẹ hiểu, mẹ đã nói từ lần họ gọi mẹ mang hai tờ giấy tới đây. Mẹ nhìn con hỏi có biết mình đang làm gì không, trong khi mẹ biết họ đã dạy mẹ phải hỏi câu đó từ ba năm trước.” Phương Nghi cúi đầu. Tô Mạn không chen vào. Có những câu thật chỉ có giá trị khi không ai vội làm mềm nó.

Sau khi Lục Trì niêm phong bản chụp và lập danh sách tài liệu cần lấy từ ngân hàng, Phương Nghi đứng ở cửa rất lâu. Bà hỏi: “Tối nay con có muốn mẹ ở lại không?” Hạ Nhiên đáp: “Không.” “Con còn tin mẹ không?” “Tối nay con không trả lời được.” Phương Nghi không khóc. Bà chỉ kéo lại quai túi, dặn Lục Trì gửi địa chỉ ngân hàng và bước ra hành lang. Cánh cửa khép lại không mạnh, nhưng âm thanh vẫn khiến vai Hạ Nhiên giật nhẹ.

Hạ Nhiên trở lại bàn, đặt bản đề nghị “tự nguyện tạm dừng” mà mẹ từng mang đến bên cạnh bản sao phiếu chi ba năm trước. Cùng một cụm từ xuất hiện trên hai tờ giấy cách nhau ba năm, một tờ mua sự im lặng của người mẹ, một tờ chuẩn bị lấy sự im lặng của người con. “Em hiểu vì sao họ thích chữ tự nguyện rồi,” cô nói. “Nó khiến người ký phải mang hộ tội của họ.” Tô Mạn định nói bằng chứng mới có thể giúp chứng minh cơ chế ép buộc, nhưng Hạ Nhiên đã ngẩng lên. Gương mặt cô không còn giận dữ; chỉ còn một sự mệt mỏi rỗng đến đáng sợ. “Ngày mai chị đưa em đến An Thịnh,” cô nói. “Em sẽ ký rút khỏi ngành.”