Bỏ qua nội dung

Phia Sau Vang Sang

Chương 37 - Chương 37: Từ Khủng Hoảng Thành Chiến Tranh

Chương 37: Từ Khủng Hoảng Thành Chiến Tranh

Dưới tên Tần Viễn, Tô Mạn kẻ một đường thẳng xuống bốn cái tên trong dòng phân phối: pháp vụ, truyền thông, quản lý nghệ sĩ, ban tài chính. Căn hộ đã qua mười giờ tối nhưng không ai nhắc đến chuyện nghỉ. Trang 7/11 nằm trên màn hình cách ly, bản giấy in làm việc được đặt trong bìa nhựa riêng, còn trên tường là những mốc thời gian của Hạ Nhiên mà họ đã dựng suốt nhiều tuần. Tô Mạn nhìn hai hệ thống cách nhau sáu năm và nhận ra điều đáng sợ nhất không phải chúng giống nhau. Điều đáng sợ là mỗi bộ phận chỉ cần làm đúng phần việc của mình, không ai phải tự tay tạo ra toàn bộ một scandal.

“Đừng bắt đầu bằng chữ ký,” Lục Trì nói. Anh đặt ba quyết định cũ có chữ ký Tần Viễn cạnh bản quét nhưng không cho chúng chạm nhau. “Nét tương tự chỉ giúp định hướng giám định. Nếu chúng ta nói quá sớm rằng ông ta đã ký, họ chỉ cần chứng minh một bản scan có thể bị ghép là đủ phá phần còn lại.” Tô Mạn gật đầu. Cô mở kho tài liệu công việc đã lưu hợp lệ từ trước, chỉ chọn những biểu mẫu từng được gửi trực tiếp cho cô. Không truy cập hệ thống An Thịnh, không nhờ A Kỳ mượn tài khoản của người khác, không tìm một chiến thắng nhanh bằng cách biến mình thành người vi phạm trước.

Họ bắt đầu từ thứ khó giả hơn một nét mực: cấu trúc. Mã hồ sơ gồm tên viết tắt nghệ sĩ, cấp độ rủi ro và số phương án. Dòng người nhận luôn xếp pháp vụ trước truyền thông, quản lý nghệ sĩ sau đó, tài chính ở cuối. Góc trái có mã máy in nội bộ; chân trang dùng một mẫu cảnh báo bảo mật đã bị An Thịnh thay từ năm năm trước. Tô Mạn tìm thấy hai phiếu xử lý khủng hoảng không liên quan đến Lâm Chi, cùng thời kỳ, cùng kiểu đánh số và cùng lỗi căn lề ở dòng “người phê duyệt”. Không tài liệu nào chứng minh nội dung trang 7 là thật, nhưng chúng khiến giả thuyết giả mạo phải giải thích quá nhiều chi tiết hành chính mà một người ngoài gần như không có lý do để biết.

A Kỳ kéo bảng thời gian của Hạ Nhiên sang màn hình lớn. “Nếu đối chiếu từng chỉ đạo thì sao?” cậu hỏi. Tô Mạn đọc lại dòng đầu tiên của LC-R3: hạn chế liên lạc ngoài danh sách. Ngày scandal bùng lên, điện thoại Hạ Nhiên bị giữ với lý do tránh phát ngôn sai; tài khoản cá nhân bị đổi mật khẩu; mọi cuộc gọi phải qua quản lý. Dòng thứ hai: không để trợ lý hoặc đại diện không được phê duyệt vào phòng họp. Sau buổi livestream hỏng, A Kỳ từng bị chặn ngoài một cuộc họp “đánh giá tâm lý nghệ sĩ”, còn Lục Trì chỉ được tham gia sau khi gửi văn bản chính thức. Dòng thứ ba: chuẩn bị thông cáo nghệ sĩ tự nguyện tạm dừng hoạt động. Bản nháp ấy đã xuất hiện trong email của Chu Khải từ trước khi Hạ Nhiên đồng ý bất cứ điều gì.

Dòng cuối cùng mới khiến căn phòng im hẳn: nếu nghệ sĩ từ chối ký phương án điều chỉnh hợp đồng, kích hoạt gói truyền thông R3. Hạ Nhiên nhìn sang tập phụ lục màu xám trên bàn. “Họ không tạo scandal chỉ để em mất danh tiếng,” cô nói. Giọng cô không run, nhưng từng chữ như phải đi qua một lớp đau mỏng. “Họ tạo một tình trạng mà ký lại hợp đồng trông giống đường sống duy nhất.” Tô Mạn không nói câu an ủi. “Đúng. Và khi em không ký theo cách họ muốn, họ nâng mức rủi ro.”

“Vậy Chu Khải là gì?” A Kỳ hỏi.

“Một người vận hành phần truyền thông,” Tô Mạn đáp. Cô khoanh tên anh ta rồi dừng bút. “Có thể anh ta điều khiển tài khoản ẩn, mua traffic và chọn thời điểm tung bài. Nhưng nếu không có pháp vụ giữ hợp đồng, quản lý cô lập nghệ sĩ và tài chính chuẩn bị cắt tài nguyên, Chu Khải chỉ tạo được một đám cháy. Thứ chúng ta đang nhìn là một hệ thống biết dùng đám cháy để ép người bên trong đi đúng hướng.”

Điện thoại cô rung đúng lúc ấy. Chu Khải gọi lần thứ ba trong ngày. Tô Mạn nhìn Lục Trì; anh không gật cũng không ngăn. Cô bắt máy, bật loa nhưng không nói cho đầu bên kia biết trong phòng có ai. “Anh gọi muộn.”

“Cô khiến bộ phận kiểm soát phải viết lại biên nhận bằng tay, tôi nghĩ cô muốn được chú ý.” Giọng Chu Khải vẫn nhẹ, gần như thân thiện. “Thông báo bảo toàn dữ liệu do luật sư ngoài công ty soạn cho tài sản An Thịnh. Cô đang đứng ở phía nào vậy, Tô Mạn?”

“Phía của một quy trình không xóa dấu vết sau khi đã được báo có tranh chấp.”

“Câu trả lời rất đẹp.” Anh ta cười khẽ. “Chín giờ sáng mai, phòng họp tầng ba mươi hai. Văn phòng tổng giám đốc, pháp vụ, tài chính và truyền thông đều có mặt. Không cần đưa Hạ Nhiên theo. Đây là cuộc họp nội bộ.”

Tô Mạn nhìn bốn cái tên trên tờ giấy trước mặt. “Nội dung?”

“Đánh giá lại cách cô xử lý khủng hoảng.”

“Gửi thư mời chính thức.”

Sự im lặng bên kia kéo dài vừa đủ để biến câu nói thành một phép đo. “Cô vẫn thích biến mọi thứ thành hồ sơ.”

“Vì người không thích hồ sơ thường là người sợ thứ còn lại trong đó.”

Chu Khải cúp máy trước. Chưa đầy hai phút sau, tài khoản công việc của Tô Mạn hiện thông báo quyền truy cập lịch nghệ sĩ đã bị giới hạn để phục vụ kiểm tra nội bộ. Nhóm chat vận hành Hạ Nhiên bị chuyển sang chế độ lưu trữ; A Kỳ mất quyền xem lịch phòng thu; ba lịch hẹn còn lại trong tuần biến thành màu xám với lý do “tạm hoãn theo đánh giá rủi ro”. Không ai nhắc đến trang 7/11. An Thịnh không cần biết họ đang giữ gì để bắt đầu thu hẹp không khí quanh họ.

A Kỳ nhìn màn hình của mình. “Họ biết chúng ta đang đi xa đến đâu không?”

“Chưa chắc.” Tô Mạn tắt đồng bộ tự động trên máy làm việc độc lập. “Nhưng từ giờ phải giả định mọi kênh nội bộ đều có người đọc. Không tên nguồn, không gửi toàn bộ tài liệu trong một lần, không ai giữ cả bản đồ điều tra trên một thiết bị. Những thứ đang có sẽ chia thành ba phần: nguồn gốc tài liệu, chuỗi sự kiện và dòng lợi ích. Muốn lấy được một phần cũng không đủ để biết phần còn lại nằm ở đâu.”

Lục Trì nhìn cô. “Đó là cách bảo vệ chứng cứ. Không phải cách bảo vệ con người.”

Tô Mạn hiểu điều anh chưa nói. Chia file dễ hơn chia nỗi sợ. Cô quay sang Hạ Nhiên. “Từ giờ, phương án an toàn nhất cho em không còn là chứng minh từng cáo buộc sai. Chúng ta có thể tiếp tục phòng thủ, giữ hồ sơ trong phạm vi tranh chấp hợp đồng và chờ cơ hội rời An Thịnh. Còn nếu đi tiếp, mục tiêu sẽ không chỉ là tên em. Chúng ta sẽ phải chứng minh công ty đã dùng cùng một cơ chế với nhiều người. Họ sẽ không để em đứng ngoài cuộc phản công.”

Hạ Nhiên hỏi: “Nếu em chọn dừng, chị có dừng không?”

“Không.” Tô Mạn trả lời trước khi bản năng bảo vệ kịp sửa câu chữ. “Nhưng chị sẽ tách em khỏi phần điều tra rộng hơn, và chị không dùng câu chuyện của em nếu chưa có sự đồng ý.”

“Vậy chị đang cứu em hay đang sửa sai cho Lâm Chi?”

Câu hỏi đi thẳng vào nơi Tô Mạn vẫn khóa lại. Cô nhìn trang giấy, rồi nhìn Hạ Nhiên. “Cả hai động cơ đều có thật. Nhưng nếu một ngày chị bắt em trả giá cho cảm giác có lỗi của chị, em phải là người nói dừng. Không phải Lục Trì, không phải A Kỳ, cũng không phải chị.”

Hạ Nhiên im lặng khá lâu. Ngoài cửa kính, ánh đèn thành phố phản lên những ô cửa như hàng nghìn sân khấu không có tiếng. Cuối cùng cô kéo tập phụ lục hợp đồng về phía mình. “Em không muốn thắng một vụ kiện rồi nhìn người sau em ký đúng thứ này. Em đi tiếp. Nhưng từ giờ mọi rủi ro liên quan đến em, chị phải nói hết. Không còn quyết định ‘vì tốt cho em’ mà em chỉ biết sau cùng.”

Tô Mạn gật đầu. “Được.”

Không có cái bắt tay nào. Hạ Nhiên chỉ mở sổ, tự viết tên mình vào đầu một cột mới: người có quyền quyết định công khai. Lục Trì nhìn dòng chữ đó rồi đẩy sang một mẫu danh mục chứng cứ. A Kỳ nhận nhiệm vụ đối chiếu các mốc truyền thông đã biết với lịch thu hồi tài nguyên, chỉ dùng bản sao họ đã lưu hợp lệ. Còn Tô Mạn xóa dòng tiêu đề “Kế hoạch xử lý khủng hoảng Hạ Nhiên” trên bảng. Cô viết lại: “Chuỗi vận hành An Thịnh”.

Mười giờ bốn mươi sáu, thư mời họp chính thức đến. Người gửi là văn phòng tổng giám đốc. Danh sách tham dự đúng bốn đầu mối trên trang 7/11, cộng Tô Mạn; Hạ Nhiên và luật sư ngoài công ty không được phép có mặt. Tệp đính kèm chỉ có một trang chương trình làm việc, nhưng mục thứ ba khiến cô đọc lại hai lần: đánh giá ảnh hưởng vụ Hạ Nhiên đối với báo cáo cổ đông, phương án ghi nhận tổn thất và đề xuất tạm ngừng hoạt động “trên cơ sở tự nguyện”.

Ở cuối thư, một dòng chữ nhỏ yêu cầu các bên không trao đổi nội dung cuộc họp ra ngoài phạm vi được phê duyệt. Tô Mạn đặt chương trình họp cạnh LC-R3. Sáu năm đã trôi qua, từ ngữ được thay cho sạch hơn, nhưng thứ tự vẫn vậy: tài chính định giá thiệt hại, pháp vụ khóa đường lui, truyền thông chuẩn bị câu chuyện, quản lý đưa nghệ sĩ vào căn phòng không có người của mình.

Cô không còn khoanh tên Chu Khải nữa. Tô Mạn vẽ một khung lớn bao quanh tất cả những cái tên, rồi viết ở phía trên hai chữ “An Thịnh”. Từ thời điểm ấy, thứ họ phải xử lý không còn là một cuộc khủng hoảng. Nó đã trở thành chiến tranh.